Chương 5/11 · Ánh trăng không thể chạm tới
Tác giả: Sâu Yêu
Tịch Dao vừa mở cửa, đã thấy ánh mắt cha mình như lưỡi dao xuyên qua bóng tối.
Phòng khách sáng đèn. Tịch Trọng Sơn ngồi trên ghế sofa, tay cầm điện thoại, màn hình hiện một tấm ảnh chụp mờ – cô và Lương Hạc Minh đứng trước quán "Mùa Cũ".
"Vào đây." Giọng ông khô khốc.
Cô bước vào, lòng nặng trĩu. Mẹ cô ngồi ở góc bàn, mặt tái nhợt, tay bấu chặt vào mép bàn.
"Từ bao giờ?" Cha cô hỏi, không ngẩng lên.
"Hai tháng."
"Hai tháng?" Ông bật cười, lạnh lẽo. "Con quen cái thằng con của kẻ tội phạm, mà giấu cha mẹ hai tháng?"
"Cha anh ấy không có tội." Cô nói, giọng cố gắng bình tĩnh.
Tịch Trọng Sơn đứng dậy. Ông cao, bóng đổ dài trên sàn nhà. "Con biết gì về tội hay không? Con chỉ là con nhỏ mới lớn, biết gì về cuộc đời?"
"Con biết đủ để phân biệt đúng sai."
"Đúng sai?" Ông bước lại gần. "Cha là người làm luật, con dạy cha về đúng sai?"
Cô lùi lại một bước, nhưng không cúi đầu. "Cha đã sai, cha ạ."
Cái tát vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng.
Má cô bỏng rát. Cô đưa tay lên, chạm vào vết đỏ, nhưng không khóc. Mẹ cô òa lên, chạy đến ôm cô.
"Đừng mà!" Tịch Mẫn khóc, giọng nức nở. "Nó còn nhỏ, anh đừng..."
"Nó không còn nhỏ nữa!" Tịch Trọng Sơn gầm lên. "Nó đủ lớn để quyết định sai lầm!"
Ông quay sang Tịch Dao, mắt đỏ ngầu. "Từ nay, con không được vẽ nữa. Studio đó, cha sẽ khóa lại. Con ở nhà, học hành tử tế, thi vào trường cha chọn."
"Không."
Cả căn phòng lặng đi.
"Con nói gì?"
"Con nói không." Cô ngước mắt lên, nhìn thẳng vào cha. "Con sẽ vẽ. Con sẽ giúp anh ấy. Con sẽ không để cha định đoạt cuộc đời con."
Tịch Trọng Sơn siết chặt nắm tay. Ông nhìn cô một lúc lâu, rồi quay lưng, bước lên cầu thang.
"Mày không được ra khỏi nhà." Ông nói, không quay lại. "Cho đến khi mày biết điều."
Cánh cửa phòng ngủ đóng sầm.
Tịch Dao đứng đó, má vẫn còn rát. Mẹ cô ôm cô, khóc không thành tiếng. "Con à... sao con cứng đầu thế?"
"Mẹ, con không thể từ bỏ."
"Nhưng con có biết... cha con đã từng thế nào không?"
Cô nhìn mẹ, chờ đợi.
"Ngày xưa, cha con cũng từng như con." Tịch Mẫn lau nước mắt. "Cũng từng có ước mơ, cũng từng muốn làm luật sư để bảo vệ công lý. Nhưng rồi... cuộc đời đã dạy ông ấy một bài học. Ông ấy sợ con sẽ vấp ngã như ông ấy."
"Nhưng con không phải cha."
"Mẹ biết." Tịch Mẫn nhìn cô, mắt đỏ hoe. "Nhưng con phải hứa với mẹ, đừng làm gì quá sức."
Cô gật đầu, nhưng lòng không hứa được gì.
Đêm đó, cô ngồi trong phòng, nhìn ra cửa sổ. Trời đổ mưa. Những giọt nước lạnh lẽo chảy dài trên kính, mờ dần đi ánh đèn đường.
Và rồi cô thấy anh.
Lương Hạc Minh đứng dưới mưa, trước cổng nhà cô. Áo anh ướt sũng, tóc dính chặt vào trán. Anh không gõ cửa, không gọi. Chỉ đứng đó, ngước lên nhìn cửa sổ phòng cô.
Tim cô đập mạnh. Cô đưa tay lên, chạm vào kính, như thể có thể chạm tới anh qua màn mưa.
Anh vẫn đứng đó. Không động đậy.
Cô muốn mở cửa sổ, muốn gọi anh, muốn chạy xuống. Nhưng chân cô như đóng băng. Cô biết, nếu cô mở cửa, anh sẽ vào, và mọi chuyện sẽ càng phức tạp. Cha cô đã nói rõ: không được ra khỏi nhà.
Nhưng anh vẫn đứng đó.
Nước mắt cô rơi, hòa lẫn với những giọt mưa trên kính. Cô nhìn bóng anh mờ dần trong màn nước, từ từ quay lưng, bước đi.
Bước chân anh nặng nề, nhưng không dừng lại.
Cô ôm mặt, khóc không thành tiếng.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện