Chương 6/11 · Ánh trăng không thể chạm tới
Tác giả: Sâu Yêu
Lương Hạc Minh lau mặt, nước mưa vẫn còn đọng trên mi. Anh bước vào căn nhà trọ nhỏ, cởi chiếc áo khoác ướt sũng. Điện thoại reo. Hà Tư Viễn.
"Có tin mới. Tôi tìm được một người từng làm ở tòa án, hồi đó làm cùng cha Tịch Dao."
Lương Hạc Minh siết chặt điện thoại. "Ai?"
"Trần Bân. Ông ta nghỉ hưu sớm, sống ở ngoại ô. Nhưng cẩn thận, nghe nói gần đây có người lạ tới tìm ông ta."
Anh ghi địa chỉ, mặc lại áo khoác dù vẫn ướt. Ngoài trời, mưa đã tạnh nhưng đường còn trơn.
---
Nhà Trần Bân nằm cuối con hẻm nhỏ. Lương Hạc Minh gõ cửa. Một người đàn ông tuổi ngoài năm mươi mở cửa, mắt đầy cảnh giác.
"Cháu là Lương Hạc Minh, con của Lương Chấn Hải."
Ông ta lùi lại. "Tôi không biết gì hết."
"Cháu chỉ muốn hỏi về vụ án năm xưa."
Cánh cửa sắp đóng lại thì một giọng nói từ trong nhà vọng ra: "Để nó vào."
Một người phụ nữ bước ra, tóc hoa râm, nhìn Lương Hạc Minh hồi lâu. "Vào đi."
Ngồi trong căn phòng chật hẹp, Lương Hạc Minh kể lại mọi chuyện. Trần Bân im lặng, tay run run rót trà.
"Tôi biết cha cháu vô tội." Ông ta cúi đầu. "Nhưng tôi không thể nói. Người ta đe dọa gia đình tôi."
"Ai?" Lương Hạc Minh hỏi, giọng căng thẳng.
"Người có quyền thế. Cháu đừng hỏi nữa."
Người phụ nữ – vợ Trần Bân – đột nhiên nói: "Ông ấy đã giữ bí mật này mười lăm năm. Nhưng mỗi đêm, ông ấy đều mơ thấy người chết."
Trần Bân ôm mặt. "Tôi có một bản sao hồ sơ. Nhưng nếu đưa cho cháu, tôi sẽ chết."
Lương Hạc Minh đứng dậy. "Cháu không ép bác. Nhưng cha cháu đã ngồi tù mười lăm năm vì điều không làm."
Ông ta ngước lên, mắt đỏ hoe. "Để tôi nghĩ."
Khi Lương Hạc Minh ra về, trời đã tối. Anh đi bộ dọc con phố vắng. Đột nhiên, ba người đàn ông từ trong hẻm lao ra.
"Mày là thằng Lương Hạc Minh?"
Anh chưa kịp nói thì nắm đấm đã giáng vào mặt. Anh ngã xuống, ôm bụng, cố gắng đỡ. Nhưng chúng đông hơn. Một người đạp vào lưng anh, nói: "Đừng có lục lọi chuyện cũ nữa, nếu không muốn chết."
Chúng bỏ đi. Lương Hạc Minh nằm trên đường, nhìn lên bầu trời đầy mây. Anh cười nhạt, lau vết máu ở khóe miệng. Đau, nhưng không bằng nỗi đau mười lăm năm qua.
---
Anh về đến nhà trọ lúc gần mười một giờ. Cầu thang tối om. Anh leo lên từng bước, tay vịn vào tường. Khi lên tới tầng ba, anh sững lại.
Tịch Dao đang ngồi trước cửa phòng anh. Cô ôm một tập tài liệu dày, đầu gối co lên, mắt nhìn xuống. Nghe tiếng bước chân, cô ngước lên.
Mắt cô đỏ hoe. Nhìn thấy vết bầm trên mặt anh, cô bật dậy.
"Hạc Minh!"
Cô chạy tới, tay run run chạm vào má anh. Anh né nhẹ, nhưng cô nắm lấy tay anh.
"Ai làm?" Giọng cô nghẹn lại.
Anh không trả lời. Chỉ nhìn tập tài liệu trên tay cô. "Sao em ở đây?"
Tịch Dao lau nước mắt, mở tập tài liệu. Bên trong là những tờ giấy cũ, chữ viết tay nguệch ngoạc.
"Em tìm thấy rồi." Cô thì thầm. "Trong phòng làm việc của cha em. Một cuốn sổ khác, giấu trong ngăn kéo bí mật."
Cô đưa cho anh. Lương Hạc Minh cầm lấy, tay anh run. Đó là một cuốn sổ ghi chép về vụ án của cha anh, do chính tay Tịch Trọng Sơn viết. Trong đó có tên Trần Bân – và một cái tên khác: Trần Vĩnh Huy, người đã chết trong tai nạn.
Nhưng cuối cuốn sổ, có một dòng chữ: "Trần Bân còn sống. Ông ta biết sự thật."
Lương Hạc Minh ngước lên nhìn Tịch Dao. Mắt cô đầy nước, nhưng cô cố gắng mỉm cười.
"Anh tìm được ông ta chưa?"
Anh gật đầu. "Hôm nay. Nhưng ông ta sợ."
Cô nắm tay anh. "Chúng ta sẽ thuyết phục ông ta."
Anh nhìn cô. Tay cô lạnh, nhưng ánh mắt ấm áp. Anh đưa tay lên, lau nước mắt trên má cô. Nhưng chính tay anh cũng lấm lem bụi đường và vết máu.
Cô nhìn thấy vết bầm trên mặt anh, nước mắt lại rơi. Anh đưa tay lau nước mắt cho cô, nhưng không nói gì.
Chỉ có tiếng gió đêm lùa qua hành lang vắng.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện