Chương 7/11 · Ánh trăng không thể chạm tới
Tác giả: Sâu Yêu
Cánh cửa căn hộ vừa khép lại, Tịch Dao đã thấy cha ngồi trên sofa, tay cầm một tập giấy. Mẹ đứng bên cạnh, mắt đỏ hoe.
“Đi đâu?” – Tịch Trọng Sơn không ngước lên, giọng trầm xuống như nén giận từ lâu.
Cô không trả lời, chỉ nhẹ nhàng đặt ba lô xuống sàn. Trong ba lô là cuốn sổ cô đã chụp lại – bản sao của những trang bí mật. Cô biết cha đã biết.
“Con gặp thằng nhóc họ Lương đúng không?” – Ông ngước mắt, ánh nhìn sắc lạnh.
“Vâng.” – Giọng cô khẽ, nhưng không run.
“Tao đã cấm mày – cấm!” – Tịch Trọng Sơn đập tay xuống bàn. Tập giấy bay tung tóe.
Cô nhặt lên, thấy đó là đơn đặt hàng của một studio vẽ quảng cáo – đơn hàng mẹ đã nhờ người nộp giùm tuần trước. Cha đã ký đồng ý, nhưng hôm nay ông xé nát nó.
“Con không thể bỏ vẽ.” – Tịch Dao nói, mắt nhìn thẳng vào cha.
– “Con đã đủ lớn để chịu trách nhiệm.”
“Trách nhiệm?” – Ông cười nhạt.
– “Mày biết thằng nhóc đó là ai không? Nó là con của kẻ đã hủy hoại gia đình này!”
“Cha từng bảo Lương Chấn Hải là đồng nghiệp tốt nhất của cha.” – Cô đáp, giọng vẫn đều.
– “Nhưng giờ con biết chuyện gì đã xảy ra. Và con tin anh ấy vô tội.”
Tịch Trọng Sơn đứng bật dậy. Tay ông giơ lên, nhưng không kịp hạ xuống – mẹ cô lao tới, chắn trước mặt con.
“Đừng!” – Tịch Mẫn kêu lên.
– “Xin anh… đừng đánh con.”
“Bà còn bênh nó?” – Ông gầm lên.
– “Nó đang đưa gia đình này vào chỗ chết!”
“Nó là con gái em.” – Mẹ cô run rẩy, nhưng đứng vững.
– “Còn anh… anh đã làm đủ rồi. Mười lăm năm qua, em biết anh ám ảnh chuyện đó thế nào. Nhưng đừng để con bé phải hối hận như chúng ta.”
Căn phòng im lặng. Tịch Dao nghe rõ tiếng tim mình đập. Cô nhìn mẹ – người phụ nữ vốn luôn im lặng, nay lại nói ra điều đó.
“Mẹ…” – Cô nghẹn ngào.
Tịch Trọng Sơn ngồi phịch xuống sofa. Đôi vai ông sụp xuống. Ông lấy tay bóp trán, không nhìn ai.
“Con sẽ hối hận.” – Giọng ông khàn khàn.
– “Một ngày nào đó, mày sẽ hiểu.”
“Con đã hối hận rồi.” – Tịch Dao nhẹ nhàng.
– “Hối hận vì không dám sống thật. Hối hận vì để cha mẹ quyết định thay mình suốt mười chín năm. Hối hận vì đã sợ hãi.”
Cô bước tới, cầm tay cha. Tay ông lạnh, và cứng đờ.
“Nhưng con sẽ không hối hận vì đã yêu. Và con sẽ không hối hận vì đã giúp người mình yêu.”
Bên ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn. Đèn đường hắt vào, vẽ thành những vệt sáng dài trên sàn.
Ngoài hành lang, Lương Hạc Minh đứng tựa vào tường. Anh đã đi theo Tịch Dao từ xa, định đưa cô về tận cửa. Nhưng khi thấy bóng dáng Tịch Trọng Sơn ló ra từ cửa sổ, anh đã núp vào góc tối.
Giờ anh nghe thấy tất cả. Giọng cô. Giọng mẹ cô. Tiếng tát. Rồi im lặng.
Tay anh nắm chặt đến nỗi móng tay cắm vào thịt. Cuốn sổ trong túi áo như nặng thêm.
Cô đã chọn anh. Nhưng anh có xứng đáng không?
Anh quay lưng, bước xuống cầu thang. Đèn hành lang tắt từ lúc nào, chỉ còn ánh sáng le lói từ bảng điện tử.
Bóng anh khuất dần trong bóng tối.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện