Chương 3/10 · Bản hợp đồng đen
Tác giả: Sâu Yêu
Thang máy tầng 58 dừng đột ngột. Hoắc Minh Lãng quay sang cô, nụ cười mỏng như lưỡi lam:
"Cô Lâm, cô có biết cha cô từng gọi tôi là bạn không? Nhưng bạn bè là thứ dễ phản bội nhất."
Ông ta giơ điện thoại, màn hình hiện một tấm ảnh cha cô đang trao đổi tài liệu với một người – gương mặt bị che khuất, nhưng dáng đứng rất quen.
Lâm Tịnh Hàm không đáp. Cô giữ nguyên nét mặt trung tính đã luyện suốt ba năm làm trợ lý. Ngón tay cái bấm chặt vào cạnh tập tài liệu, đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Đó là dáng đứng của ai? Vai hơi nghiêng về bên trái, một tay đút túi quần – thói quen cũ của Hoắc Dĩ Thành mỗi khi đứng nghe báo cáo. Nhưng khuôn mặt bị xóa mờ, như thể cố tình giấu đi danh tính.
"Thật đáng tiếc." Hoắc Minh Lãng cất điện thoại vào túi áo vest, giọng đều đều như đang bình luận thời tiết. "Nếu cha cô vẫn còn, có lẽ ông ấy đã là người ngồi ở vị trí của tôi."
Cửa thang máy mở. Hành lang tầng 59 trải dài vắng lặng, chỉ có tiếng giày da của ông ta vọng đều trên sàn đá cẩm thạch. Cô bước theo sau, giữ khoảng cách ba bước chân, đủ gần để không bất kính, đủ xa để ông ta không nhìn thấy mạch máu đang giật giật trên thái dương cô.
"Cô biết không, Lâm tiên sinh từng nói ông ấy chỉ tin hai người ở Hoa Viễn. Tôi – và... một người khác." Hoắc Minh Lãng dừng lại trước cửa phòng họp hội đồng, quay đầu nhìn cô qua vai. "Nhưng cuối cùng, chính người kia đã bán đứng ông ấy. Một người trong gia đình."
Từ "gia đình" ông ta nhấn rất nhẹ, như một cây kim găm vào da thịt rồi rút ra trước khi kịp chảy máu.
---
Sáng hôm ấy, cuộc họp bàn về kế hoạch sáp nhập kéo dài gần ba tiếng. Lâm Tịnh Hàm ngồi ở vị trí trợ lý, tay lướt trên bàn phím ghi chép, nhưng ánh mắt vẫn quét toàn bộ gương mặt trong phòng. Hoắc Dĩ Thành ngồi đối diện Hoắc Minh Lãng, hai người đàn ông cách nhau một chiếc bàn gỗ óc chó dài sáu mét. Không ai nói với ai quá ba câu, nhưng không khí giữa họ đặc quánh như dầu trước khi bắt lửa.
Đến phần báo cáo tài chính, Hoắc Minh Lãng nhấc ly trà lên, chậm rãi nhấp một ngụm, rồi buông một câu như vô tình: "À, cô Lâm. Hôm qua tôi có xem lại hồ sơ nhân sự. Thì ra cha cô từng là giám đốc tài chính dưới thời lão chủ tịch. Gia đình cô và Hoa Viễn... có duyên thật."
Cả phòng họp im lặng. Vài ánh mắt liếc về phía cô. Hoắc Dĩ Thành không ngước lên, nhưng tay phải anh ngừng xoay nhẫn bạc – một khoảng dừng chỉ kéo dài một giây, nhưng cô nhận ra.
"Cảm ơn chủ tịch đã quan tâm." Cô đáp, giọng đều và phẳng như mặt hồ đóng băng. "Gia phụ luôn dạy tôi phải trung thành với tập đoàn."
Hoắc Minh Lãng gật gù, như thể vừa nghe một câu nói vô cùng thú vị. "Ông ấy nói đúng. Trung thành là thứ đáng giá nhất ở cái tập đoàn này. Đáng tiếc... không phải ai cũng giữ được."
---
Tan họp, cô trở về bàn làm việc ở tầng 58. Màn hình máy tính vẫn sáng, nhưng biểu tượng một phần mềm lạ đang nhấp nháy ở góc phải bên dưới. Cô chưa từng cài phần mềm đó. Khi rê chuột vào, nó biến mất. Như một con mắt vừa chớp.
Cô mở trình quản lý tác vụ. Một tiến trình ẩn tên "HoaVien_Encrypt_23" đang chạy ngầm, ngốn 12% CPU. Đường dẫn nguồn trỏ về địa chỉ IP nội bộ – máy chủ tầng 60. Máy chủ của Hoắc Dĩ Thành.
Tim cô thắt lại, nhưng ngón tay vẫn điều khiển chuột tắt tiến trình đó. Ba năm làm trợ lý chủ tịch đã dạy cô cách giữ bình tĩnh khi phát hiện mình bị theo dõi. Nhưng ba năm đó không dạy cô cách giữ bình tĩnh khi kẻ theo dõi lại chính là người vừa cùng cô ký vào một hợp đồng sinh tử.
Cô rút điện thoại, soạn một tin nhắn cho Hoắc Dĩ Thành: "Máy tính tôi bị cài spyware. IP nguồn từ server của anh."
Phản hồi đến sau chín giây: "Gặp tôi ở phòng số 4. 7 giờ tối."
Không giải thích. Không phủ nhận. Chỉ là mệnh lệnh.
---
Buổi chiều trôi qua trong yên lặng nặng nề. Cô xử lý báo cáo, sắp xếp lịch họp, trả lời email. Không ai nhìn ra vừa có một vết nứt chạy dọc niềm tin mong manh nhất của cô. Chỉ có đồng hồ trên tay như nặng hơn, dây da cũ siết vào cổ tay như một lời nhắc nhở: đừng tin ai.
4 giờ 30 phút, điện thoại bàn reo. Giọng Hoắc Minh Lãng vang lên trong ống nghe, thân mật đến mức gai người: "Cô Lâm, tối nay tôi có một buổi tiệc nhỏ với vài đối tác. Cô sắp xếp tài liệu về dự án Hải Đăng giúp tôi. À, và... nếu có dịp, tôi muốn kể cho cô nghe về người mà cha cô đã tin tưởng nhất. Có lẽ cô sẽ bất ngờ."
Cô đáp "Vâng" rồi cúp máy. Người cha cô tin nhất? Là Hoắc Dĩ Thành – khi ấy còn là một thiếu niên được ông nội nuôi dạy, từng có thời gian dài học việc ở phòng tài chính dưới sự hướng dẫn của cha cô. Hay là chính Hoắc Minh Lãng – kẻ tự xưng là bạn? Hoặc có thể, không ai trong số họ cả.
---
6 giờ 45 phút. Cô khóa máy tính, rút USB chứa dữ liệu vừa sao chép từ ổ cứng, nhét vào túi áo trong. Trước khi rời đi, cô kiểm tra camera hành lang – góc quay tầng 58 chiều nay có một đoạn bị nhiễu ba giây, đúng vào lúc cô rời bàn đi photo tài liệu. Ai đó đã can thiệp. Không phải từ bên ngoài – từ chính hệ thống nội bộ.
Thang máy xuống tầng 4. Hành lang khu phòng họp cũ vắng tanh, đèn vàng hắt những vệt sáng yếu ớt lên tường. Trước cửa phòng số 4, một bóng người đứng tựa vào khung cửa. Hoắc Dĩ Thành không mặc vest, chỉ mặc sơ mi trắng xắn tay, cà vạt nới lỏng. Dưới ánh đèn vàng, khuôn mặt anh hốc hác hơn bình thường, nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh như mũi dao.
"Vào đi."
Cô bước vào, đóng cửa sau lưng. Căn phòng vẫn như lần đầu họ gặp – bàn gỗ dài, đèn vàng úa, rèm cửa kéo kín. Không khí ngột ngạt mùi giấy cũ và chất tẩy rửa công nghiệp.
"Anh cài phần mềm theo dõi tôi." Cô nói thẳng, không vòng vo.
"Đúng."
"Từ khi nào?"
"Từ đêm chúng ta ký hợp đồng."
Cô siết chặt nắm tay trong túi áo. "Lý do?"
Anh không trả lời ngay. Tay phải xoay nhẫn bạc, một vòng, hai vòng. Rồi anh ngước lên nhìn thẳng vào mắt cô. Ánh mắt ấy không hề có sự che giấu – mà là sự tính toán tuyệt đối, như một kỳ thủ cờ vua đang cân nhắc từng nước đi.
"Vì tôi không tin cô." Giọng anh trầm và khô, như tiếng đá lăn trên mặt đường nhựa. "Cũng như cô không tin tôi. Nhưng tôi cần biết cô đang làm gì, từng giây từng phút, để nếu có ai đó tấn công cô, tôi có thể can thiệp trước khi quá muộn."
"Bảo vệ hay kiểm soát?"
"Cả hai. Chúng không loại trừ nhau."
Cô bước đến gần hơn, đứng cách anh một mét. "Anh đã đọc được gì?"
"Rằng sáng nay cô đã sao chép dữ liệu về dự án Hải Đăng từ máy chủ của Hoắc Minh Lãng. Rằng cô đã gửi một bản mã hóa đến một địa chỉ email nước ngoài. Và rằng..." Anh dừng lại, mắt nheo lại như vừa phát hiện một chi tiết mới. "Rằng cô đã tắt phần mềm đó lúc 11 giờ 42 phút trưa nay."
"Email đó là bản sao lưu." Cô rút USB từ túi áo, đặt xuống bàn. "Tôi không gửi cho ai ngoài chính tôi. Tôi có thói quen sao lưu mọi thứ lên cloud."
"Tôi biết." Anh cầm USB lên, xoay nó giữa hai ngón tay. "Tôi đã kiểm tra. Nhưng thói quen đó sẽ giết cô một ngày nào đó, nếu K chặn được đường truyền."
Cô im lặng. Một lúc lâu, cô hỏi: "Anh còn cài gì nữa không?"
"Không. Chỉ có phần mềm đó."
"Làm sao tôi tin anh?"
Anh đặt USB trở lại bàn, đẩy về phía cô. "Cô không cần tin. Cô chỉ cần biết rằng tôi cần cô sống. Và nếu tôi muốn hại cô, tôi đã không gặp cô ở đây tối nay – tôi đã để người khác xử lý."
Cô nhìn vào mắt anh, tìm kiếm một vết nứt trên lớp vỏ hoàn hảo ấy. Nhưng tất cả những gì cô thấy là sự thật trần trụi được bọc trong lớp băng giá. Một sự thật không hề dễ chịu, nhưng ít nhất là thật.
"Được." Cô rút điện thoại, mở một ứng dụng, rồi đặt xuống bàn. "Từ giờ, tôi sẽ chia sẻ vị trí thời gian thực với anh. Nhưng đổi lại, tôi muốn toàn bộ nhật ký truy cập server của anh trong 72 giờ qua."
Anh nhếch môi, không hẳn là cười. "Cô không tin tôi bằng lời nói."
"Không. Tôi tin bằng hành động. Anh nói anh không cài gì khác, vậy hãy cho tôi bằng chứng."
Họ nhìn nhau qua khoảng cách một mét và cả một vực thẳm của sự nghi ngờ. Rồi Hoắc Dĩ Thành rút điện thoại, vài thao tác, rồi xoay màn hình về phía cô – nhật ký server hiện ra, từng dòng lệnh chạy dài. "Tự kiểm tra."
Cô cầm lấy, mắt lướt nhanh. Không có dấu vết bất thường nào ngoài phần mềm đã cài lên máy cô. Mọi thứ khác đều sạch.
---
Trên đường trở về tầng 58, thang máy dừng ở tầng 30. Cửa mở, nhưng không có ai bước vào. Chỉ có một cơn gió lạnh lùa qua khe cửa, mang theo mùi thuốc lá thoang thoảng.
Cô ấn nút đóng cửa. Ngay lúc ấy, điện thoại rung lên. Một tin nhắn từ số lạ, ký tự hiển thị bị mã hóa thành dấu hỏi:
"K đang theo dõi em."
Cô sững người. Ngón tay cái lướt mở tin nhắn, nhưng không có thêm gì khác. Chỉ vỏn vẹn năm chữ. Không đe dọa, không yêu cầu – chỉ là một tuyên bố. Như một lưỡi dao lạnh áp vào gáy.
Thang máy tiếp tục đi lên. Qua tấm gương trong cabin, cô thấy gương mặt mình – vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, chỉ có con ngươi hơi giãn ra. Nhưng trong lồng ngực, tim đập mạnh đến mức cô cảm thấy chiếc đồng hồ trên cổ tay như rung lên theo từng nhịp.
Cửa mở ở tầng 58. Cô bước ra, bàn tay siết chặt điện thoại đến trắng bệch. Hành lang vắng lặng, chỉ còn ánh đèn huỳnh quang rọi xuống sàn đá lạnh ngắt.
Ai trong gia đình cô đã bán đứng cha? Có phải người đàn ông đang ngồi trên tầng 60 kia cũng thuộc về 'K'? Hay chính Hoắc Dĩ Thành – kẻ vừa trao cho cô nhật ký server, có thể đã xóa sạch dấu vết trước khi đưa?
Cô ngồi xuống bàn làm việc, mở khóa đồng hồ của cha. Nắp sau bật ra, bên trong con chip vẫn nằm im lìm, lạnh ngắt như một con mắt đã chết.
Cô nhìn vào mặt số đã mờ, nơi những vết xước chồng chéo lên nhau như bản đồ của mười một năm đau đớn.
"Cha à." Môi cô mấp máy, không thành tiếng. "Cuối cùng ai mới là người chúng ta có thể tin?"
Đồng hồ không trả lời. Nhưng mặt kính phản chiếu một vệt sáng nhỏ – ánh đèn từ camera an ninh trên trần nhà, đang chĩa thẳng xuống gáy cô.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện