Chương 4/10 · Bản hợp đồng đen
Tác giả: Sâu Yêu
Cánh cửa phòng số 4 khép lại sau lưng cô với tiếng "cạch" khô khốc.
Hoắc Dĩ Thành đứng quay lưng bên cửa sổ, bóng đổ dài trên sàn gỗ. Ánh đèn vàng từ trần nhà hắt xuống vai anh một vệt sáng mờ. Bên ngoài, thành phố Thượng Hải nhấp nháy như một tấm bản đồ điện tử khổng lồ.
Anh không quay lại.
"Cô biết tôi đã theo dõi cô."
Giọng anh trầm, đều, như đọc một bản báo cáo tài chính.
"Và tôi cũng biết cô đang theo dõi tôi."
Lâm Tịnh Hàm dừng lại cách anh năm bước chân. Tim cô đập mạnh, nhưng giọng thì lạnh tanh.
"Vậy tại sao chúng ta không cùng nhìn vào mắt nhau mà nói thật một lần?"
Hoắc Dĩ Thành xoay người.
Ánh mắt anh tối sẫm, không giận dữ, không mỉa mai – chỉ là một vẻ bình thản đến đáng sợ. Ngón tay phải vô thức xoay chiếc nhẫn bạc ở ngón trỏ.
Cô bước tới, đặt tập tài liệu xuống bàn, giọng sắc lẻm.
"Anh cài phần mềm theo dõi vào máy tính cá nhân của tôi. Anh định giải thích thế nào?"
"Còn cô thì sao?" Anh nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên nửa nụ cười không vui. "Cô đã sao chép hơn một nghìn file mật của tập đoàn trong ba năm. Cô nghĩ tôi không biết à?"
"Tôi làm vì tôi cần bằng chứng minh oan cho cha tôi."
"Còn tôi làm vì tôi cần biết cô có thực sự đứng về phe tôi hay không."
Họ nhìn nhau.
Không khí trong phòng như đặc lại.
"Anh không tin tôi." Câu nói không phải câu hỏi.
"Cô cũng đâu có tin tôi."
Lâm Tịnh Hàm bước thêm một bước, giờ chỉ cách anh chưa đầy một mét. Cô có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương nhàn nhạt trên áo anh.
"Tôi phát hiện ra điều này hôm nay." Cô rút điện thoại, mở màn hình ghi lại log truy cập. "Máy chủ của anh đã đọc toàn bộ email, tin nhắn, thậm chí cả lịch sử duyệt web của tôi trong ba ngày qua. Anh đang kiểm soát tôi."
Hoắc Dĩ Thành liếc xuống màn hình, rồi ngước lên.
"Đúng. Nhưng không phải ba ngày."
"Mà là bao lâu?"
"Kể từ đêm đầu tiên ở phòng này."
Cô im lặng. Một giây. Hai giây. Rồi ba giây.
Bàn tay cô siết chặt chiếc đồng hồ đeo tay – di vật duy nhất của cha.
"Anh..."
"Tôi không xin lỗi." Anh ngắt lời, giọng cứng như thép. "Vì tôi biết cô cũng đang làm điều tương tự. Cô đã cài một script theo dõi vào hệ thống báo cáo nội bộ của tôi từ tuần trước, đúng không?"
Máu trong người cô như đông lại.
"Làm sao anh biết?"
"Vì tôi đã cho Chu Thừa Vũ kiểm tra từng dòng code sau khi phát hiện có kẻ xâm nhập." Anh bước tới, thu hẹp khoảng cách. "Cô giỏi thật, nhưng chưa đủ giỏi để qua mặt tôi."
Lồng ngực cô phập phồng.
"Vậy tại sao anh không vạch trần tôi ngay lúc đó?"
"Vì tôi muốn biết cô sẽ đi xa đến đâu."
"Và?"
"Và tôi đã phát hiện ra một thứ."
Anh quay người, rút từ ngăn kéo bàn ra một con chip nhỏ màu đen, giống hệt con chip trong đồng hồ của cha cô, ngoại trừ một vết xước hình chữ thập ở góc phải.
"Con chip thứ hai trong ngăn bàn cô tìm thấy hôm qua." Anh đặt nó lên bàn, giữa hai người. "Tôi là người đã bỏ nó vào đó."
Thế giới như ngừng quay.
Lâm Tịnh Hàm nhìn con chip, rồi nhìn anh. Hàm răng cô nghiến chặt.
"Anh... thử lòng tôi?"
"Phải."
"Anh muốn xem tôi có nói với anh về nó không?"
"Phải."
"Và tôi đã không nói."
"Đúng vậy."
Im lặng.
Rồi cô bật cười – một tiếng cười khô khốc, không chút ấm áp.
"Anh đúng là kẻ hoang tưởng."
"Còn cô là kẻ cố chấp đến mức tự hủy hoại mình." Anh đáp trả, mắt không rời cô. "Cô giấu con chip vì cô nghĩ nó là manh mối từ K. Cô định tự mình giải mã mà không cần tôi. Đó là sai lầm."
"Sai lầm?" Cô gằn giọng. "Anh vừa thừa nhận đã theo dõi tôi, đã thử thách tôi, đã coi tôi như con tốt thí trong ván cờ của anh. Vậy mà giờ anh nói tôi sai lầm khi không tin anh?"
"Tôi không cần cô tin tôi." Hoắc Dĩ Thành bước tới, chỉ còn cách cô một gang tay. "Nhưng tôi cần cô hợp tác. Và hợp tác nghĩa là không giấu nhau bất cứ điều gì liên quan đến K."
"Anh nói như thể anh chưa từng giấu tôi điều gì."
"Tôi có."
Cô sững người.
"Tôi đã giấu cô chuyện về mẹ cô."
Ánh mắt anh tối sầm lại.
"Tôi biết bà ấy nhận tiền từ K trước cả khi cô biết. Tôi biết từ đêm đầu tiên ký hợp đồng."
Lâm Tịnh Hàm cảm thấy như ai đó vừa giáng một cú vào ngực mình.
"Và anh vẫn để tôi tự điều tra? Để tôi đối chất với mẹ mình như một kẻ ngốc?"
"Vì tôi cần cô tận mắt thấy sự thật. Nếu tôi nói ra, cô sẽ không tin. Cô sẽ nghĩ tôi đang thao túng."
"Anh đang thao túng!"
Cô hét lên, giọng vỡ ra. Lần đầu tiên sau nhiều năm, lớp vỏ lạnh lùng của cô nứt toác.
"Anh kiểm soát mọi thứ! Anh dùng tôi, thử thách tôi, theo dõi tôi, và giờ anh muốn tôi biết ơn vì anh đã 'cho tôi cơ hội tự khám phá sự thật'?"
"Tôi không cần cô biết ơn."
"Vậy anh cần gì?"
Cô bước tới, ngước mặt lên nhìn thẳng vào mắt anh. Khoảng cách giữa họ giờ chỉ còn vài centimet.
"Anh cần gì ở tôi, Hoắc Dĩ Thành? Một con tốt? Một đồng minh? Hay một con rối biết nói 'vâng ạ' sau mỗi mệnh lệnh của anh?"
Anh không trả lời.
Đôi mắt anh vẫn tối sẫm, nhưng có thứ gì đó vừa vỡ ra trong đó. Một tia chấn động. Một vết nứt trong bức tường kiên cố mà anh đã dày công xây suốt mười một năm.
"Tôi cần..."
Giọng anh khàn đi.
"Tôi cần một người tôi không phải lúc nào cũng đề phòng."
Tim cô thắt lại.
Nhưng trước khi cô kịp xử lý câu nói đó, bàn tay anh đã chạm vào cằm cô. Ngón tay lạnh ngắt, nhưng cú chạm thì nóng bỏng.
Anh cúi xuống.
Hơi thở anh phả vào mặt cô. Mùi gỗ đàn hương lẫn với một thứ gì đó rất riêng, rất nguy hiểm.
Môi anh chỉ cách môi cô chưa đầy một đốt ngón tay.
Cô không lùi lại.
Cũng không tiến tới.
Tim đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn phá nát xương sườn mà thoát ra ngoài. Nhưng lý trí – thứ vũ khí sắc bén nhất của cô – vẫn chưa đầu hàng.
"Đây không phải là tình yêu."
Giọng cô run, nhưng từng chữ rạch ròi như dao cắt.
"Đây là trò chơi của anh."
Cô đặt tay lên ngực anh, đẩy ra.
Hoắc Dĩ Thành lùi nửa bước, nhưng bàn tay vẫn giữ chặt cằm cô. Không đau, nhưng cũng không thể thoát.
"Cô nói đúng." Mắt anh ánh lên một tia sáng kỳ lạ. "Nhưng cô cũng sợ trò chơi này sẽ kết thúc, phải không?"
Cô gỡ tay anh ra, từng ngón một.
"Tôi chỉ sợ trở thành quân bài bị bỏ đi sau khi hết giá trị."
Cô quay người, bước về phía cửa.
"Lâm Tịnh Hàm."
Giọng anh gọi tên cô – không phải "cô Lâm", không phải "trợ lý Lâm". Chỉ là ba chữ thô ráp, như một mệnh lệnh không lời.
Cô dừng lại, tay đã chạm vào nắm cửa.
"Con chip đó." Anh nói, giọng đã lấy lại vẻ lạnh lùng. "Tôi bỏ vào ngăn bàn cô không phải chỉ để thử lòng. Trong đó có một file dữ liệu mà tôi không thể tự giải mã. Nó được mã hóa bằng một thuật toán chỉ có cha cô từng sử dụng."
Cô không quay lại.
"Và?"
"Và nếu cô muốn biết K thực sự là ai, thì cô cần tôi cũng như tôi cần cô."
Lâm Tịnh Hàm đứng im.
Bên ngoài cửa sổ, một tia chớp lóe lên. Cơn mưa đầu mùa bắt đầu rơi, nặng hạt đập vào kính.
"Ngày mai." Cô nói, giọng đã trở lại vẻ sắc lạnh thường ngày. "Tôi sẽ đến phòng này lúc chín giờ tối. Anh mang theo tất cả những gì anh giấu tôi. Còn tôi..."
Cô mở cửa, quay đầu nhìn anh lần cuối.
"Tôi sẽ mang theo con chip của cha tôi."
Cánh cửa đóng lại.
Hoắc Dĩ Thành đứng một mình trong phòng. Bàn tay phải vô thức xoay chiếc nhẫn bạc – lần thứ mười bảy trong đêm nay.
Anh nhìn xuống con chip đen trên bàn, rồi nhìn ra cửa sổ, nơi bóng cô vừa khuất sau cánh cửa thang máy.
Mưa vẫn rơi.
"Tôi cũng sợ, Lâm Tịnh Hàm."
Anh thì thầm với màn đêm.
"Tôi sợ trò chơi này kết thúc... vì khi đó, cô sẽ không còn lý do gì để ở lại."
Nhưng câu nói đó không ai nghe thấy.
Và đó chính là vấn đề.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện