Chương 5/10 · Bản hợp đồng đen
Tác giả: Sâu Yêu
Ánh đèn pha lê trên trần phòng họp tầng 59 sáng rực đến mức làm lóa mắt. Mười bốn thành viên hội đồng quản trị ngồi quanh bàn gỗ lim hình chữ nhật, mỗi người một vị trí đã được sắp đặt từ trước. Không khí đặc quánh như lớp keo trong suốt – ai cũng biết hôm nay là ngày quyết định số phận tập đoàn.
Hoắc Minh Lãng ngồi ở đầu bàn, tay trái đặt trên tập tài liệu dày, tay phải gõ nhịp nhẹ lên mặt bàn. Ông ta mỉm cười – nụ cười của kẻ nắm chắc phần thắng.
"Thưa các vị," ông ta cất giọng, âm sắc tròn trịa như một diễn viên kịch, "hôm nay chúng ta sẽ bỏ phiếu về đề xuất sáp nhập với tập đoàn Thịnh Đạt. Tôi tin rằng đây là hướng đi duy nhất để cứu Hoa Viễn khỏi... khủng hoảng."
Hoắc Dĩ Thành ngồi đối diện. Lưng thẳng. Ánh mắt không dao động. Anh không đáp.
Lâm Tịnh Hàm ngồi ở góc trái, vị trí trợ lý đặc biệt – đủ gần để quan sát, đủ xa để không bị cuốn vào vòng lửa. Cô mở máy tính bảng, ngón tay lướt trên màn hình, ghi chép từng biểu cảm của các thành viên hội đồng.
Hoắc Minh Lãng tiếp tục: "Tập đoàn Thịnh Đạt đã đồng ý giữ nguyên toàn bộ nhân sự cấp cao. Kể cả vị trí tổng tài điều hành." Ông ta liếc về phía Hoắc Dĩ Thành. "Dĩ Thành, cháu không cần lo lắng gì cả."
Hoắc Dĩ Thành vẫn im lặng.
"Nhưng," Hoắc Minh Lãng kéo dài từ, "chúng ta cần một cuộc bỏ phiếu công khai. Để thể hiện tinh thần dân chủ của tập đoàn."
Ông ta giơ tay phải lên. Ngón trỏ chỉ vào không trung như một vị chỉ huy. "Tôi đề nghị bắt đầu ngay bây giờ."
Chính khoảnh khắc đó – tất cả điện thoại trong phòng đồng loạt rung lên.
Không phải một chiếc. Mười bốn chiếc. Cùng một lúc.
Màn hình mỗi điện thoại sáng lên cùng một dòng chữ: "Hãy nhìn vào tay trái của chủ tịch Hoắc Minh Lãng."
Không khí trong phòng đông cứng lại. Một vài thành viên hội đồng theo phản xạ quay sang nhìn tay trái của Hoắc Minh Lãng – bàn tay vẫn đang đặt trên tập tài liệu.
Hoắc Dĩ Thành đứng lên.
Ghế da bật ngược ra sau, phát ra âm thanh trầm đục trên sàn gỗ. Anh không nhìn điện thoại. Anh nhìn thẳng vào mặt chú mình.
"Chú Minh Lãng." Giọng anh trầm, chậm, mỗi từ như một lưỡi dao cùn cứa vào im lặng. "Phiền chú giải thích về dấu vết mực đỏ trên tay áo mình."
Hoắc Minh Lãng cụp mắt xuống. Trên cổ tay trái của ông ta, ngay dưới lớp vải áo sơ mi trắng, một vệt mực đỏ đã khô – mờ nhưng đủ để nhận ra dưới ánh đèn pha lê.
"Đây là..." ông ta bắt đầu.
"Là dấu vết của con dấu mật." Hoắc Dĩ Thành cắt ngang. "Con dấu chỉ có chủ tịch hội đồng quản trị mới được sử dụng. Và chỉ được sử dụng trong một trường hợp duy nhất: phê duyệt giao dịch chuyển nhượng cổ phần nội bộ."
Lâm Tịnh Hàm ngước lên khỏi màn hình. Ánh mắt cô quét qua gương mặt Hoắc Minh Lãng, rồi dừng lại ở bàn tay trái đang từ từ nắm chặt của ông ta.
"Tôi không biết cháu đang nói gì." Hoắc Minh Lãng cười nhạt. "Đây chỉ là vết mực từ bút ký thông thường."
"Vậy thì," Hoắc Dĩ Thành bước một bước về phía đầu bàn, "chú sẽ không phiền nếu chúng ta kiểm tra nhật ký con dấu mật trong 48 giờ qua."
Một thành viên hội đồng – giám đốc tài chính Trịnh Vĩnh Khoan, 58 tuổi, tóc bạc quá nửa – đứng dậy. "Tôi đề nghị hoãn cuộc bỏ phiếu. Có vẻ như có những thông tin mà chúng ta chưa được biết."
"Không!" Hoắc Minh Lãng đập tay xuống bàn. Âm thanh vang lên như một phát súng. "Cuộc bỏ phiếu phải diễn ra hôm nay. Đây là quyết định của hội đồng!".
"Đây là quyết định của riêng chú." Hoắc Dĩ Thành không hạ giọng. Anh rút từ túi áo trong ra một tập giấy mỏng, đặt lên bàn. "Tôi có bản sao kê ngân hàng từ tài khoản cá nhân của chú tại Thụy Sĩ. Trong vòng ba tháng qua, tài khoản này đã nhận tổng cộng 12 triệu nhân dân tệ từ một công ty vỏ bọc có trụ sở tại Quần đảo Cayman. Công ty đó là chi nhánh của tập đoàn Thịnh Đạt."
Căn phòng im lặng tuyệt đối.
Lâm Tịnh Hàm quan sát từng gương mặt. Một vài người tái đi. Một vài người quay sang nhìn nhau. Nhưng không ai lên tiếng.
Hoắc Minh Lãng từ từ ngồi xuống. Nụ cười trên môi ông ta đã biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt cứng đờ như sáp nến. "Cháu đang vu khống."
"Chú có thể giải thích với cơ quan kiểm toán." Hoắc Dĩ Thành đáp. "Nhưng không phải hôm nay. Hôm nay, cuộc bỏ phiếu bị hoãn."
"Cậu không có quyền!" Một giọng nữ vang lên từ phía cuối bàn. Giám đốc nhân sự Diêu Mẫn Chi – 49 tuổi, người được Hoắc Minh Lãng cất nhắc từ chi nhánh Nam Kinh – đứng dậy. "Chỉ có chủ tịch hội đồng mới có quyền hoãn bỏ phiếu!".
"Đúng." Hoắc Dĩ Thành quay sang bà ta. "Và nếu chủ tịch đang bị điều tra vì nghi ngờ nhận hối lộ, thì quyền đó tạm thời thuộc về tổng giám đốc điều hành. Điều 7, khoản 3 trong điều lệ tập đoàn."
Diêu Mẫn Chi há miệng nhưng không thốt ra được từ nào.
Chu Thừa Vũ – từ nãy giờ vẫn ngồi im ở góc phải – đứng dậy. Anh ta không nói gì, chỉ bước đến bên cạnh Hoắc Dĩ Thành, đặt một tập hồ sơ khác lên bàn. Động tác dứt khoát như một tuyên bố ngầm: tôi đứng về phe này.
Hoắc Minh Lãng nhìn tập hồ sơ, rồi nhìn Chu Thừa Vũ. Ánh mắt ông ta tối lại. "Thừa Vũ. Cậu cũng tham gia trò này sao?".
Chu Thừa Vũ không đáp. Chỉ cúi đầu nhẹ – một cái cúi đầu không phải để chào, mà để né tránh ánh mắt của kẻ đang thua cuộc.
Lâm Tịnh Hàm nhìn đồng hồ trên tay mình. Mặt số đã mờ, nhưng kim giây vẫn chạy đều. 11 giờ 23 phút. Cuộc họp đã kéo dài hơn hai tiếng, nhưng khoảnh khắc quyết định chỉ gói gọn trong vài phút.
Cô đứng dậy, thu dọn máy tính bảng và tập ghi chép. Điện thoại trong túi áo rung lên một tin nhắn mới. Cô không cần nhìn cũng biết đó là ai.
"Em đã làm tốt. Nhưng đừng vội mừng. K đang nhìn."
Cô xóa tin nhắn ngay lập tức.
Hoắc Dĩ Thành bước ra khỏi phòng họp trước. Cả hành lang tầng 59 trống trải, chỉ có tiếng giày da của anh vang lên đều đặn trên sàn đá cẩm thạch. Lâm Tịnh Hàm theo sau, cách anh đúng ba bước chân.
Khi cả hai đến khu vực thang máy riêng, Hoắc Dĩ Thành dừng lại. Anh quay người, ánh mắt chạm vào mắt cô.
"Cô vừa cứu tôi." Giọng anh không còn vẻ lạnh băng như trong phòng họp. Có gì đó khác – một tia ấm hiếm hoi mà cô chỉ từng thấy trong phòng số 4. "Nhưng cũng vừa đặt cả hai vào tầm ngắm của K."
Lâm Tịnh Hàm không đáp ngay. Cô nhìn vào mắt anh – đôi mắt một mí sâu, nơi đồng tử đen không phản chiếu ánh đèn hành lang. Trong khoảnh khắc đó, cô thấy một tia chân thành hiếm hoi mà suốt năm chương qua cô chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác.
"Thế thì," cô nói, giọng đều đều như đọc một báo cáo tài chính, "chúng ta phải sống để mà trả thù."
Hoắc Dĩ Thành khẽ nhếch môi. Không phải nụ cười – chỉ là một cái giật nhẹ ở khóe miệng. "Cô học cách nói chuyện kiểu đó từ bao giờ?".
"Từ khi tôi nhận ra kẻ thù của mình không chỉ có một."
Anh định nói gì đó, nhưng điện thoại trong tay anh rung lên. Màn hình sáng lên một thông báo cuộc gọi nhỡ.
Anh cúi xuống nhìn. Rồi sắc mặt anh thay đổi trong tích tắc.
Lâm Tịnnh Hàm nhìnn thấy sự thay đổi đó. "Ai?".
Hoắc Dĩ Thành không trả lời. Anh lật màn hình cho cô xem.
Cuộc gọi nhỡ từ một số máy quen thuộc. Số của Lâm Mộc Thanh – mẹ cô. Người lẽ ra đang nằm viện, được bảo vệ 24/24, không được phép liên lạc với bất kỳ ai ngoài y tá trực.
Thời gian cuộc gọi: 11 giờ 19 phút. Ngay giữa lúc cuộc bỏ phiếu đang diễn ra.
Lâm Tịnnh Hàm rút điện thoại của mình ra. Không có cuộc gọi nhỡ nào. Mẹ cô đã không gọi cho cô. Bà gọi cho Hoắc Dĩ Thành.
Cô nhìn anh. Anh nhìn cô.
Không ai nói gì trong ba giây. Nhưng cả hai đều hiểu: K vừa đánh một nước cờ mới. Một nước cờ không nhằm vào tập đoàn, không nhằm vào cuộc bỏ phiếu – mà nhằm vào chính mối liên kết mong manh giữa họ.
"Tôi sẽ gọi lại." Hoắc Dĩ Thành nói, ngón tay đã bấm vào danh bạ.
"Đừng." Cô giữ tay anh lại. "Nếu K muốn chúng ta biết điều gì đó, hắn sẽ để lại tin nhắn. Cuộc gọi nhỡ này chỉ là lời cảnh báo."
"Cảnh báo về điều gì?".
Cô buông tay anh ra. "Rằng mẹ tôi không an toàn như anh đã hứa. Và rằng..." Cô ngừng một nhịp. "Rằng K có thể tiếp cận bà ấy bất cứ lúc nào hắn muốn."
Hoắc Dĩ Thành siết chặt điện thoại trong tay. Đốt ngón tay trắng bệch ra. "Tôi đã bố trí người."
"Người của anh hay người của K?".
Câu hỏi đó treo lơ lửng giữa họ như một lưỡi dao chưa rơi xuống.
Hoắc Dĩ Thành không đáp. Anh quay người bước vào thang máy. Lâm Tịnh Hàm theo sau. Cửa thang máy đóng lại, nhốt cả hai trong một không gian chật hẹp, nơi chỉ có tiếng thở đều đặn và ánh đèn LED trắng lạnh.
"Tối nay." Anh nói, không nhìn cô. "Phòng số 4. Chín giờ. Tôi sẽ giải thích mọi thứ."
"Anh đã nói câu đó vào tối qua."
"Tối qua tôi chưa sẵn sàng."
"Còn tối nay?".
Anh quay sang nhìn cô. Ánh mắt anh lúc này không còn là tia ấm hiếm hoi nữa – mà là một thứ gì đó phức tạp hơn, như thể có một cuộc chiến đang diễn ra sau đôi đồng tử đen đó. "Tối nay tôi không còn lựa chọn nào khác."
Thang máy dừng lại ở tầng trệt. Cửa mở ra. Lâm Tịnh Hàm bước ra trước, nhưng Hoắc Dĩ Thành giữ tay cô lạii.
"Cô vừa cứu tôi." Anh nóii lạii câu nóii lúcc nãyy, nhưng lầnn nàyy giọng anh trầmm hơnn, như thể đang nóii vớii chínnh mìình. "Nhưng cũng vừaa đặtt cả haii vàoo tầmm ngắmm củaa K."
"Anh đã nóii câuu đó rồii."
"Tôii biếtt. Nhưng lầnn nàyy..." Anh ngừng. Bànn tay phảii vô thứcc xoayy chiếcc nhẫnn bạcc – lầnn thứ ba mươii trong ngàyy. "Lầnn nàyy tôii cầnn cô biếtt rằng nóó không phảii lờii cảnnh báoo. Nóó là lờii thừaa nhậnn."
Cô nhìnn vàoo mắtt anh. "Thừaa nhậnn gìì?".
"Rằng tôii không thể bảoo vệệ cô mộtt mìình." Anh buông tayy cô ra. "Và rằng nếuu chúngg ta khôngg tinn nhaau... thìì cả haii sẽế chếtt trướcc khii kịp tììm ra K."
Lâm Tịnnh Hàm không đáp. Cô quay người bước về phía cửa chính, nhưng trước khi khuất sau cánh cửa kính, cô dừng lại một nhịp.
"Chín giờ tối." Cô nói. "Đừng đến muộn."
Và rồi cô biến mất vào dòng người đang hối hả trên đại lộ Thượng Hải, để lại Hoắc Dĩ Thành đứng một mình trước thang máy, bàn tay phải vẫn xoay chiếc nhẫn bạc, ánh mắt dõi theo bóng cô cho đến khi không còn nhìn thấy nữa.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện