Chương 6/10 · Bản hợp đồng đen
Tác giả: Sâu Yêu
Chín giờ kém mười lăm phút. Hoắc Dĩ Thành chưa kịp rời văn phòng thì điện thoại bàn đổ chuông.
Giọng Chu Thừa Vũ gấp gáp ở đầu dây bên kia: "Tổng tài Hoắc, anh cần xuống phòng an ninh. Ngay bây giờ."
"Có chuyện gì?"
"Tốt hơn là anh nên tự xem."
Hoắc Dĩ Thành cúp máy. Ngón tay phải theo thói quen xoay chiếc nhẫn bạc – một vòng, hai vòng, rồi dừng lại. Anh bấm số Lâm Tịnh Hàm. Không trả lời. Anh bấm lần nữa. Vẫn không trả lời.
Đồng hồ treo tường điểm chín giờ kém mười.
Anh đứng dậy, cài lại khuy tay áo, bước ra khỏi phòng.
*
Phòng an ninh tầng hai chìm trong ánh sáng xanh lạnh của dàn màn hình giám sát. Chu Thừa Vũ đứng đó, lưng thẳng, hai tay khoanh trước ngực. Khi Hoắc Dĩ Thành bước vào, anh ta chỉ im lặng gật đầu chào rồi ra hiệu cho nhân viên kỹ thuật mở đoạn video.
"Camera hành lang tầng sáu mươi. Đêm qua, hai giờ mười bảy phút."
Màn hình nhảy số. Góc quay từ trần hành lang hướng thẳng xuống cửa phòng tổng tài. Hành lang trống trơn, ánh đèn vàng mờ. Vài giây sau, một bóng người xuất hiện từ thang thoát hiểm.
Tô Diệc Nhu.
Cô ta mặc áo khoác đen dài qua gối, tóc búi thấp, tay ôm một tập tài liệu mỏng. Dáng đi nhanh, gấp, nhưng không hấp tấp. Cô ta dừng trước cửa phòng Hoắc Dĩ Thành, nhìn quanh một lần, rồi rút thẻ từ mở cửa. Cánh cửa bật mở. Cô ta biến mất vào trong.
"Thư ký của tôi vào phòng tôi lúc nửa đêm," Hoắc Dĩ Thành nói, giọng không biểu lộ cảm xúc. "Không có gì lạ nếu tôi yêu cầu cô ta lấy tài liệu gấp."
"Đợi đã." Chu Thừa Vũ chỉ vào màn hình. "Xem tiếp."
Đồng hồ trên video nhảy đến 2 giờ 24 phút. Một bóng người thứ hai xuất hiện. Cũng từ thang thoát hiểm. Cũng áo khoác đen. Nhưng dáng đi khác – chậm hơn, cẩn trọng hơn, như thể đang đếm từng bước chân. Người đó dừng lại ngay dưới camera, ngước lên.
Hoắc Dĩ Thành nheo mắt.
Khuôn mặt trong camera bị che một nửa bởi mũ trùm, nhưng vẫn đủ rõ để nhận ra đường nét: mắt phượng, lông mày lá liễu, chiếc đồng hồ dây da cũ lộ ra dưới ống tay áo.
Lâm Tịnh Hàm.
"Phóng to lên," Hoắc Dĩ Thành ra lệnh.
Kỹ thuật viên phóng to khung hình. Đúng lúc đó, người trong video với tay kéo mũ trùm xuống, và – như một cú đùa của số phận – chiếc mặt nạ cao su mỏng trên mặt cô ta trượt ra, rơi xuống sàn. Khuôn mặt thật lộ ra trong tích tắc trước khi cô ta cúi xuống nhặt.
Là Lâm Tịnh Hàm. Không thể nhầm lẫn.
"Tua tiếp."
Video tiếp tục. Người đó rút một chiếc thẻ từ khác – không phải thẻ nhân viên thông thường – quẹt vào ổ khóa. Cửa mở. Cô ta bước vào, cánh cửa đóng lại. Đồng hồ điểm 2 giờ 27 phút.
2 giờ 41 phút. Cửa mở. Tô Diệc Nhu bước ra trước, tay vẫn ôm tập tài liệu, nhưng dáng đi giờ đây cứng nhắc, gần như máy móc. Mười ba giây sau, người thứ hai bước ra. Lần này không còn mặt nạ. Khuôn mặt Lâm Tịnh Hàm hiện rõ dưới ánh đèn hành lang, biểu cảm lạnh như băng. Cô ta rẽ sang hướng ngược lại, biến mất vào thang thoát hiểm.
Màn hình đứng yên.
Chu Thừa Vũ là người phá vỡ im lặng: "Sáng nay tôi kiểm tra camera theo quy trình. Phát hiện đoạn này. Tổng tài Hoắc, tôi nghĩ chúng ta nên kiểm tra xem có thứ gì bị lấy đi khỏi phòng anh không."
Hoắc Dĩ Thành không trả lời. Anh nhìn chằm chằm vào khung hình đã đóng băng, nơi gương mặt Lâm Tịnh Hàm bị bắt dính dưới ánh đèn vàng – sắc nét, rõ ràng, không thể chối cãi.
Bàn tay phải của anh siết chặt lại. Chiếc nhẫn bạc lún sâu vào da thịt.
"Gọi Tô Diệc Nhu lên phòng tôi."
"Cô ta không đến văn phòng sáng nay," Chu Thừa Vũ đáp. "Điện thoại tắt máy. Tôi đã cử người đến nhà."
"Còn Lâm Tịnh Hàm?"
"Cô ấy đang ở phòng hợp đồng số bốn. Từ bảy giờ sáng."
Hoắc Dĩ Thành quay người bước ra khỏi phòng an ninh. Chu Thừa Vũ định đi theo, nhưng anh giơ tay ra hiệu dừng lại. "Ở đây. Tìm Tô Diệc Nhu cho tôi. Ngay lập tức."
*
Phòng hợp đồng số bốn chìm trong thứ ánh sáng vàng quen thuộc. Lâm Tịnh Hàm ngồi ở góc bàn, trước mặt là ba màn hình xếp chồng, các dãy số và biểu đồ tài chính nhảy liên tục. Cô không ngước lên khi cánh cửa bật mở.
"Anh đến muộn ba phút."
Hoắc Dĩ Thành đóng cửa sau lưng. Không khóa.
"Đêm qua cô ở đâu?"
Giọng anh không lớn. Nhưng chất trầm trong đó khiến không khí trong phòng đặc quánh lại.
Lâm Tịnh Hàm ngước lên. Ánh mắt cô chạm vào mắt anh – và giữ nguyên ở đó, không chớp.
"Ở nhà. Ngủ. Có vấn đề gì sao?"
"Có ai làm chứng không?"
"Tôi sống một mình, tổng tài Hoắc. Anh biết điều đó."
Hoắc Dĩ Thành bước đến bàn, rút điện thoại ra, mở video từ phòng an ninh, đặt xuống trước mặt cô. "Vậy thì giải thích cho tôi. Đây là ai?"
Cô nhìn xuống màn hình. Video tua chậm – bóng người thứ hai xuất hiện, mặt nạ rơi, khuôn mặt cô hiện ra. Một lần. Hai lần. Cô xem đến lần thứ ba, rồi ngước lên.
"Đây không phải tôi."
"Khuôn mặt giống hệt."
"Khuôn mặt thì có thể làm giả. Dáng đi cũng có thể bắt chước. Nhưng có một thứ không thể."
Cô đứng dậy, vòng qua bàn, tiến lại gần anh. Khoảng cách giữa họ chỉ còn một mét. Cô giơ tay trái lên, xoay cổ tay để mặt đồng hồ dây da cũ hướng về phía anh.
"Đồng hồ của cha tôi. Tôi đeo nó hai mươi tư giờ mỗi ngày, bảy ngày mỗi tuần, suốt tám năm qua. Dây da đã mòn đến lớp thứ ba ở vị trí tiếp xúc với xương cổ tay."
Cô chỉ vào màn hình đang đóng băng ở khung cảnh người giả mạo giơ tay quẹt thẻ. "Nhìn kỹ đi. Người này đeo đồng hồ ở tay phải. Và dây đồng hồ còn mới nguyên."
Hoắc Dĩ Thành nhìn xuống. Rồi nhìn lại cổ tay trái của cô – nơi chiếc đồng hồ da cũ đã sờn đến từng thớ vải, mặt số trầy xước, kim giây chạy chậm hơn bình thường một nhịp.
Anh im lặng năm giây.
"Tô Diệc Nhu mất tích."
Lâm Tịnh Hàm hạ tay xuống. "Mất tích?"
"Không đến văn phòng. Điện thoại tắt. Người của tôi đến nhà – cửa khóa, bên trong không có ai."
"Vậy là có kẻ muốn đổ tội cho tôi, đồng thời bắt cóc thư ký của anh trong cùng một đêm?" Cô quay lại bàn, tắt ba màn hình. "Hoặc là Tô Diệc Nhu là đồng phạm, hoặc là cô ta đã bị xử lý vì biết quá nhiều. Cả hai khả năng đều dẫn đến một kết luận: K đang đẩy nhanh kế hoạch."
Chuông điện thoại của Hoắc Dĩ Thành reo. Số của Chu Thừa Vũ.
"Tổng tài Hoắc, chúng tôi đã tìm thấy Tô Diệc Nhu."
"Ở đâu?"
"Nhà kho cũ của tập đoàn ở khu Phố Đông. Nhưng..." Chu Thừa Vũ ngập ngừng. "Cô ta đã chết."
*
Nhà kho số bảy nằm khuất sau dãy container cũ, nơi tập đoàn Hoa Viễn từng lưu trữ thiết bị viễn thông lỗi thời. Khi Hoắc Dĩ Thành và Lâm Tịnh Hàm đến nơi, cảnh sát đã có mặt. Chu Thừa Vũ đứng ở cửa, mặt tái nhợt, tay cầm một chiếc USB nhỏ.
"Cô ta bị nhốt trong phòng điều khiển cũ," anh ta nói, giọng khàn đi. "Cửa khóa từ bên ngoài. Không có dấu hiệu cạy phá. Trên người không có vết thương – nhưng môi thâm tím. Nhân viên pháp y nói... trúng độc. Có lẽ từ tối qua."
Hoắc Dĩ Thành bước qua dây căng của cảnh sát. Lâm Tịnh Hàm theo sát phía sau.
Tô Diệc Nhu nằm trên sàn bê tông lạnh, hai tay buông thõng, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà. Đôi môi cô ta thâm đen, khóe miệng có vết máu khô. Trên bàn điều khiển cũ kỹ bên cạnh, một tờ giấy note màu vàng được dán cẩn thận, viết bằng mực đen: "Cô ta suýt nói ra. Tôi không còn lựa chọn nào khác."
Không chữ ký. Nhưng nét chữ quen thuộc đến mức Hoắc Dĩ Thành cảm thấy máu trong người lạnh đi.
"Nét chữ của Chu Thừa Vũ," Lâm Tịnh Hàm nói khẽ, đủ để chỉ mình anh nghe thấy.
Anh không đáp. Nhưng bàn tay phải siết chặt đến mức chiếc nhẫn bạc lún vào da thịt, để lại một vệt hằn đỏ.
Chu Thừa Vũ bước vào, tay vẫn cầm chiếc USB. "Tổng tài Hoắc, tôi tìm thấy cái này trong túi áo cô ta. Nó chứa..."
"Đưa cho tôi."
Hoắc Dĩ Thành giật lấy chiếc USB, cắm vào máy tính bảng. Một file video duy nhất. Anh mở lên.
Giọng Tô Diệc Nhu vang lên, run rẩy nhưng rõ ràng. Cô ta ngồi trong một căn phòng tối, khuôn mặt hốc hác, ánh mắt hoảng loạn:
"Tôi biết mình sắp chết. Nên tôi phải nói ra trước khi quá muộn. Kẻ chủ mưu – kẻ mà các người gọi là K – hắn ta ở trong hội đồng quản trị. Hắn là..."
Cô ta dừng lại. Mắt mở to. Bàn tay đưa lên cổ họng, như thể có thứ gì đó đang bóp nghẹt đường thở. Cô ta ho sặc sụa, người đổ gục xuống khỏi khung hình. Tiếng thở khò khè kéo dài năm giây. Rồi im lặng.
Video kết thúc.
Lâm Tịnh Hàm là người đầu tiên lên tiếng: "Cô ta đã bị đầu độc từ trước khi quay video này. Kẻ đó biết cô ta sẽ khai ra, nên đã tính sẵn thời gian chất độc phát tác."
Hoắc Dĩ Thành rút USB ra, bỏ vào túi áo. Anh quay sang Chu Thừa Vũ, ánh mắt không biểu lộ gì.
"Cậu tìm thấy cô ta như thế nào?"
"Có một cuộc gọi nặc danh báo cho tôi địa chỉ."
"Cuộc gọi từ đâu?"
"Số ẩn. Không truy xuất được."
"Tiện thật."
Chu Thừa Vũ cau mày. "Ý anh là gì?"
"Ý tôi là," Hoắc Dĩ Thành bước đến gần anh ta, "cậu là người cuối cùng nhìn thấy Tô Diệc Nhu còn sống. Cậu là người nhận được cuộc gọi báo địa chỉ. Và tờ giấy note kia – nét chữ giống hệt chữ của cậu."
Chu Thừa Vũ lùi lại nửa bước. Mặt anh ta chuyển từ tái nhợt sang trắng bệch. "Tổng tài Hoắc, anh không thể nghi ngờ tôi. Tôi đã làm việc cho anh mười năm..."
"Mười năm không có nghĩa là trung thành. Mười năm có thể chỉ là mười năm chờ đợi thời cơ."
Lâm Tịnh Hàm đặt tay lên cánh tay Hoắc Dĩ Thành – một cử chỉ nhẹ đến mức gần như vô hình, nhưng đủ để anh dừng lại.
"Không phải lúc này," cô nói khẽ. "Chúng ta cần bình tĩnh. Nếu Chu Thừa Vũ là kẻ chủ mưu, anh ta đã không tự đưa ra bằng chứng chống lại chính mình một cách lộ liễu như vậy. Đây là một cái bẫy. Một cái bẫy rất tinh vi – nhưng vẫn là bẫy."
Cô quay sang Chu Thừa Vũ. "Anh có liên lạc với ai qua email mã hóa trong vòng ba tháng qua không?"
Chu Thừa Vũ chớp mắt. "Email mã hóa? Không. Tôi chỉ dùng email nội bộ của tập đoàn."
"Chắc chứ?"
"Chắc."
Lâm Tịnh Hàm rút điện thoại ra, mở một file dữ liệu. "Tối qua tôi đã kiểm tra nhật ký máy chủ email nội bộ. Có một tài khoản ẩn được tạo ra từ máy tính của anh, gửi email mã hóa đến một địa chỉ không xác định vào lúc 3 giờ 15 phút sáng nay. Cùng thời điểm Tô Diệc Nhu bị nhốt trong nhà kho này."
Chu Thừa Vũ há miệng, nhưng không nói nên lời.
"Tôi không nói anh là kẻ chủ mưu," Lâm Tịnh Hàm tiếp tục, giọng lạnh và đều như một lưỡi dao cắt qua lớp vải. "Nhưng ai đó đã dùng máy tính của anh để gửi email đó. Và người đó có quyền truy cập vào văn phòng của anh."
Hoắc Dĩ Thành nhìn cô. Rồi nhìn Chu Thừa Vũ. Rồi nhìn xuống xác Tô Diệc Nhu đang được nhân viên pháp y phủ vải trắng lên.
"Kẻ đó ở rất gần," anh nói, giọng trầm đến mức gần như thì thầm. "Gần đến mức có thể bước vào bất kỳ căn phòng nào, bất kỳ lúc nào."
Lâm Tịnh Hàm chạm vào mặt đồng hồ của cha. Ngón tay cô lướt qua vết xước dài trên mặt kính – vết xước mà cha cô đã tạo ra trong một lần ông đập tay xuống bàn khi phát hiện ra điều gì đó khủng khiếp. Điều gì đó mà ông không kịp nói ra.
"Phải chăng cha cũng từng đứng trước khoảnh khắc này?" Cô nghĩ thầm. "Nhìn thấy cái chết đến gần, biết mình sắp bị phản bội, nhưng không thể nói ra tên kẻ đó?"
Cô buông tay khỏi đồng hồ, ngước lên nhìn Hoắc Dĩ Thành.
"Chúng ta cần quay lại văn phòng. Ngay bây giờ."
"Để làm gì?"
"Để kiểm tra camera một lần nữa. Lần này không phải camera hành lang – mà là camera trong phòng làm việc của anh. Nếu Tô Diệc Nhu và kẻ giả mạo tôi đã vào đó, chúng phải làm gì đó. Lấy gì đó. Hoặc để lại gì đó."
Hoắc Dĩ Thành gật đầu. Anh quay sang Chu Thừa Vũ. "Cậu ở lại đây. Hợp tác với cảnh sát. Và đừng rời khỏi Thượng Hải cho đến khi tôi nói được."
Chu Thừa Vũ cúi đầu. "Tôi hiểu."
Khi cả hai bước ra khỏi nhà kho, Hoắc Dĩ Thành nắm lấy cổ tay cô – ngay trên chiếc đồng hồ da cũ.
"Cô thực sự tin Chu Thừa Vũ không phải là K?"
"Tôi không tin ai cả," cô đáp, rút tay về. "Nhưng tôi tin vào logic. Và logic nói rằng nếu Chu Thừa Vũ là K, anh ta đã không để lại nhiều sơ hở như vậy. Trừ khi..."
"Trừ khi?"
"Trừ khi anh ta muốn chúng ta nghĩ rằng anh ta bị gài bẫy. Một cái bẫy trong bẫy. Một chiếc gương phản chiếu chiếc gương khác – đến khi không ai còn biết đâu là thật, đâu là giả."
Cô bước lên xe. Trước khi đóng cửa, cô nhìn thẳng vào mắt anh.
"Giống như đoạn video giả mạo tôi tối qua. Ai đó đang chơi trò gương soi với chúng ta. Và tôi không thích bị biến thành hình ảnh phản chiếu của chính mình."
Cánh cửa đóng sầm lại.
Hoắc Dĩ Thành đứng đó một lúc lâu, bàn tay phải xoay chiếc nhẫn bạc trong vô thức. Ánh đèn vàng từ nhà kho hắt lên mặt anh, chia khuôn mặt thành hai nửa sáng tối.
Ở đâu đó trong bóng tối của khu nhà kho cũ, một chiếc điện thoại rung lên. Một tin nhắn được gửi đi từ một số ẩn, đến một số ẩn khác.
Chỉ vỏn vẹn bốn chữ:
"Cá đã cắn câu."
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện