Chương 7/10 · Bản hợp đồng đen
Tác giả: Sâu Yêu
Tiếng kẽo kẹt của nắp đồng hồ vang lên trong căn phòng tối. Lâm Tịnh Hàm đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt mười một năm. Ngón tay cô run nhẹ – không phải vì sợ, mà vì cơn rung động của ký ức ùa về. Nắp sau bật ra, một con chip nhỏ màu bạc lăn xuống lòng bàn tay, cùng với đó là dòng chữ khắc laser tinh xảo: "Nếu con đọc được dòng này, nghĩa là K đã đến gần hơn bao giờ hết. Hãy tìm đến số 4 – nơi duy nhất an toàn."
Cô vừa kịp dồn hơi thở vào lồng ngực thì cánh cửa phòng bị ai đó đập mạnh ba lần liên tiếp, dồn dập như tiếng đếm ngược.
“Lâm Tịnh Hàm.” Giọng Hoắc Dĩ Thành vọng qua lớp gỗ, trầm và gấp. “Mở cửa.”
Cô nắm chặt con chip trong tay, đi chân trần ra mở. Anh đứng đó, áo vest xám tro còn vương mùi khói thuốc, đôi mắt một mí sâu thẳm ánh lên tia cảnh giác. “Có chuyện rồi. Đến phòng số 4 ngay.”
“Tôi vừa tìm thấy nó.” Cô giơ con chip lên. “Cha tôi để lại manh mối cuối cùng.”
Hoắc Dĩ Thành nhìn con chip, ngón tay phải vô thức xoay nhẫn bạc. “Đi.”
...
Phòng hợp đồng số 4 vẫn lạnh như mọi lần, ánh đèn vàng hắt lên mặt bàn gỗ mun. Cô đặt con chip vào đầu đọc chuyên dụng mà anh đã chuẩn bị sẵn. Màn hình lớn bừng sáng, hàng loạt file dữ liệu hiện ra: báo cáo tài chính, bản scan hợp đồng, và một danh sách những kẻ tham gia rửa tiền dài đến kinh ngạc. Trong số đó, cái tên Hoắc Minh Lãng xuất hiện ở dòng thứ ba, kèm con số 12 triệu nhân dân tệ – trùng khớp với bản sao kê mà Hoắc Dĩ Thành đã tung ra trong cuộc họp hội đồng.
“Đủ để bắt giữ cả một mạng lưới.” Hoắc Dĩ Thành nói, giọng không giấu vẻ hài lòng. Nhưng rồi ánh mắt anh dừng lại ở một file riêng biệt, được mã hóa bằng mật khẩu mà chỉ Lâm Tịnh Hàm mới có thể đoán ra: ngày sinh của cô, đảo ngược.
Cô gõ, bàn tay lạnh ngắt. File mở ra. Một đoạn văn bản duy nhất hiện lên trên nền đen, từng chữ một như đóng đinh vào võng mạc: “Tịnh Hàm, cha viết những dòng này trong đêm cuối cùng trước khi bị bắt. Cha chấp nhận làm kẻ phản bội trong mắt cả thế giới, chỉ để bảo vệ con và mẹ. Mẹ con không phản bội cha – chính K đã ép bà ký vào bản khai giả, đe dọa sẽ giết con. Đừng trách mẹ – hãy cứu bà khỏi hắn ta. Mọi bằng chứng minh oan cho cha đều nằm trong con chip này. Hãy dùng nó một cách khôn ngoan. Cha yêu con.”
Căn phòng im lặng đến mức tiếng kim đồng hồ trên tay cô cũng như tiếng sấm. Lâm Tịnh Hàm không khóc. Nhưng đôi vai cô run lên từng đợt, như thể từng lớp giáp sắt bao năm qua đang lần lượt rơi xuống.
“Mẹ tôi...” Giọng cô đứt quãng. “Bà ấy không phải kẻ tiếp tay. Bà ấy cũng là nạn nhân.”
Hoắc Dĩ Thành đứng sau lưng cô, im lặng. Anh không an ủi – vì cả hai đều biết mọi lời lúc này đều vô nghĩa. Nhưng bàn tay anh đặt lên vai cô, nhẹ nhưng chắc, như một cái neo giữ cô không trôi đi.
Cánh cửa phòng số 4 bật mở. Chu Thừa Vũ bước vào, gương mặt tái nhợt, tay cầm một phong bì dày. “Tôi cần nói chuyện.”
Hoắc Dĩ Thành quay lại, ánh mắt sắc lạnh. “Anh có ba phút.”
Chu Thừa Vũ đặt phong bì lên bàn, bên trong là ảnh chụp một phụ nữ và đứa trẻ bị trói trong căn phòng tối. “K đã bắt vợ và con trai tôi suốt ba năm qua. Tôi buộc phải tuân lệnh hắn – cung cấp thông tin nội bộ, che giấu một số giao dịch. Nhưng tôi chưa bao giờ trực tiếp hại cậu, Dĩ Thành.”
“Vậy tại sao bây giờ anh mới thú nhận?”
“Vì con chip đó.” Chu Thừa Vũ chỉ vào màn hình. “Dữ liệu trong đó đã vạch trần toàn bộ tổ chức của K. Tôi không còn gì để mất – ngoại trừ gia đình mình. Tôi muốn hợp tác để triệt hạ hắn, đổi lấy sự bảo vệ cho vợ con tôi.”
Lâm Tịnh Hàm cuối cùng cũng ngước lên, ánh mắt đỏ hoe nhưng tỉnh táo. “Anh biết danh tính thực sự của K?”
“Chưa từng.” Chu Thừa Vũ lắc đầu. “Hắn chỉ liên lạc qua điện thoại, giọng bị bóp méo. Nhưng tôi biết hắn là cựu thành viên hội đồng quản trị – người đã giả chết mười một năm trước.”
Một cái tên lóe lên trong đầu Hoắc Dĩ Thành, nhưng anh không nói ra. Anh quay sang Lâm Tịnh Hàm. “Dữ liệu đã đầy đủ. Chúng ta có thể giao toàn bộ cho cảnh sát ngay đêm nay.”
“Không.” Cô đứng dậy, bàn tay vẫn siết chặt con chip. “Tôi sẽ giữ lại một nửa – bao gồm cả bằng chứng minh oan cho cha tôi và danh sách nội gián cấp thấp. Nửa còn lại, tôi sẽ dùng để đàm phán trực tiếp với K.”
“Điên rồ.” Hoắc Dĩ Thành bước tới, chặn trước mặt cô. “Hắn sẽ giết cô.”
“Hắn cần dữ liệu này. Nếu tôi chết, bản sao sẽ tự động gửi tới ba cơ quan báo chí lớn nhất Trung Quốc.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh, không chớp. “Tôi đã thiết lập sẵn hệ thống trễ. Đây là cơ hội duy nhất để cứu mẹ tôi và gia đình Chu Thừa Vũ.”
Im lặng kéo dài vài nhịp thở. Cuối cùng, Hoắc Dĩ Thành đưa tay tắt màn hình, căn phòng chìm trong thứ ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn bàn. “Tôi sẽ đi cùng cô.”
“Không cần hợp đồng sao?” Khóe môi cô nhếch lên, nụ cười mỏng manh như lưỡi dao.
“Hợp đồng giờ đây là thứ vô giá trị nhất trong căn phòng này.” Anh nắm lấy bàn tay cô – lần đầu tiên không cần bất kỳ điều khoản nào ràng buộc. “Chúng ta cùng ra trận.”
Cô nhìn xuống bàn tay hai người đan vào nhau, rồi nhìn lên màn hình, nơi dòng chữ của cha vẫn còn đó. “Cha chấp nhận làm kẻ phản bội trong mắt cả thế giới, chỉ để bảo vệ con và mẹ. Đừng trách mẹ – hãy cứu bà khỏi hắn ta.”
“Anh sẽ không để tôi một mình, đúng không?” Cô hỏi, giọng khàn đặc.
Hoắc Dĩ Thành không trả lời. Anh chỉ siết chặt tay cô hơn, và trong khoảnh khắc ấy, mọi ngôn từ đều thừa thãi.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện