Chương 8/10 · Bản hợp đồng đen
Tác giả: Sâu Yêu
Văn phòng chủ tịch trống trơn.
Không một bóng người. Đèn vẫn sáng, máy lạnh vẫn chạy, nhưng ghế da cao cấp của Hoắc Minh Lãng bị đẩy lệch sang một bên như thể người ngồi vừa đứng dậy gấp gáp. Trên mặt bàn gỗ lim, tách trà Long Tỉnh còn bốc khói, cạnh gạt tàn bạc vương vài sợi thuốc lá cháy dở. Màn hình máy tính đang mở sẵn một video call, khung hình tối đen, chỉ có con trỏ nhấp nháy chờ kết nối.
Hoắc Dĩ Thành bước vào trước. Mũi giày da dừng lại ngay vạch gạch men, ánh mắt quét một vòng từ rèm cửa sổ kéo kín đến tủ hồ sơ khóa trái. Tay phải vô thức xoay nhẫn bạc.
Lâm Tịnh Hàm theo sau, cách anh đúng hai bước chân. Cô không nói gì, chỉ quan sát – thói quen ba năm làm trợ lý chủ tịch dạy cô đọc phòng trước khi đọc người. Cửa sổ phía Đông hé mở một khe nhỏ, đủ để gió lùa vào nhưng không đủ để ai leo ra. Ngăn bàn dưới cùng bị kéo hờ, khóa số két sắt phía sau giá sách đã bị vô hiệu.
“Ông ta chạy rồi.” Chu Thừa Vũ đứng ở cửa, giọng trầm thấp. “Camera hành lang tầng 58 ghi nhận Hoắc Minh Lãng rời đi lúc 2 giờ 47 phút sáng. Một mình. Không mang theo cặp.”
Hoắc Dĩ Thành không quay lại. “Ra ngoài. Đóng cửa.”
Chu Thừa Vũ lưỡng lự một giây, rồi lui ra. Cánh cửa gỗ đặc khép lại với tiếng “cạch” khô khốc.
Lúc này, giọng nói vang lên từ màn hình.
Không phải từ loa máy tính. Âm thanh phát ra từ chính hệ thống âm thanh nội bộ của văn phòng – thứ loa gắn trên trần mà chỉ chủ tịch mới có quyền kích hoạt. Giọng bị méo mó bởi phần mềm biến tần, nhưng vẫn giữ được nhịp điệu chậm rãi, cố hữu của một người đàn ông lớn tuổi đã quen nắm quyền.
“Chào cháu, Dĩ Thành.”
Hoắc Dĩ Thành đứng im. Bàn tay đang xoay nhẫn dừng lại.
“Ta là bóng ma mà ông nội cháu không bao giờ thoát được. Và bây giờ đến lượt cháu.”
Lâm Tịnh Hàm thấy lưng anh cứng lại – một phản ứng gần như không thể nhận thấy nếu cô không đứng đủ gần. Vai anh siết chặt, cơ thái dương giật nhẹ. Cô đã thấy anh đối mặt với Hoắc Minh Lãng, với hội đồng quản trị, với cả những lời đe dọa từ K – nhưng chưa bao giờ thấy anh phản ứng như thế này.
“Mở camera.” Hoắc Dĩ Thành ra lệnh, giọng lạnh băng.
Màn hình bừng sáng.
Khuôn mặt xuất hiện trong khung hình không phải Hoắc Minh Lãng. Đó là một người đàn ông khoảng sáu mươi lăm tuổi, tóc bạc trắng cắt ngắn kiểu quân đội, gò má cao, mắt một mí sâu hoắm. Ông ta ngồi trong một căn phòng thiếu sáng, phía sau là tường gạch trần không tranh ảnh, chỉ có một chiếc đồng hồ quả lắc cũ kỹ đang đong đưa. Trên bàn trước mặt ông ta là một tập hồ sơ dày cộp, bìa da màu rượu vang – loại bìa mà tập đoàn Hoa Viễn chỉ dùng cho tài liệu mật cấp cao nhất.
“Lâu rồi không gặp.” Người đàn ông mỉm cười, nếp nhăn hằn sâu hai bên khóe miệng. “Cháu vẫn giữ thói quen xoay nhẫn khi căng thẳng nhỉ. Y hệt ông nội.”
Hoắc Dĩ Thành không đáp. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, đồng tử co lại.
Lâm Tịnh Hàm nhận ra điều bất thường trước cả khi anh lên tiếng. Người đàn ông này biết quá nhiều chi tiết cá nhân – thứ mà chỉ người thân cận mới biết. Và cách ông ta gọi “ông nội” không phải kiểu xã giao của đối tác hay kẻ thù. Đó là cách gọi của một người từng thuộc về gia đình.
“Ông là ai?” Cô cất giọng, lạnh và chính xác.
Người đàn ông quay sang nhìn cô, ánh mắt chậm rãi lướt từ mặt cô xuống cổ tay – nơi chiếc đồng hồ dây da cũ vẫn đeo. Ông ta khẽ nghiêng đầu, như thể vừa nhận ra một món đồ cổ quý giá.
“Lâm Tịnh Hàm. Con gái của Lâm Hạo Phong – cựu giám đốc tài chính. Người đã chết trong một vụ tai nạn giao thông được sắp đặt rất khéo.” Ông ta dừng lại, để những từ cuối cùng lắng xuống. “Chiếc đồng hồ đó… là của cha cô, phải không? Tôi nhớ ông ấy luôn đeo nó. Kể cả trong ngày cuối cùng.”
Cô siết chặt bàn tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay. Nhưng giọng cô vẫn đều:
“Trả lời câu hỏi.”
Người đàn ông bật cười – một tiếng cười khô khốc như tiếng giấy vò.
“Ta là Lục Hoài Chương.”
Cái tên rơi xuống như một viên đá ném vào mặt hồ phẳng lặng.
Hoắc Dĩ Thành lùi lại nửa bước. Chỉ nửa bước thôi – nhưng với một người chưa từng lùi bước trước bất kỳ ai, đó là cả một cơn địa chấn.
“Không thể.” Giọng anh khàn đặc. “Lục Hoài Chương chết rồi. Mười một năm trước. Tai nạn máy bay riêng ở Thái Bình Dương. Tôi đã đến đám tang. Tôi đã nhìn thấy quan tài.”
“Cháu đã nhìn thấy một cái quan tài.” Lục Hoài Chương ngả người ra sau ghế, ngón tay gõ nhẹ lên bìa hồ sơ. “Nhưng cháu có nhìn thấy xác bên trong không? Tang lễ kín, chỉ có gia đình. Quan tài được niêm phong trước khi đưa về Thượng Hải. Cháu khi đó mười chín tuổi, vừa từ Mỹ bay về, còn chưa kịp gặp mặt ông nội lần cuối. Ai có thời gian kiểm tra xác một người đã chết?”
Hoắc Dĩ Thành im lặng.
Lâm Tịnh Hàm thấy bàn tay anh nắm chặt đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Cô nhận ra điều khủng khiếp nhất lúc này không phải là sự thật Lục Hoài Chương còn sống – mà là cách ông ta nhắc đến ông nội anh. Thân mật. Quen thuộc. Như một người từng đứng cùng chiến tuyến.
“Ông là bạn thân nhất của ông nội tôi.” Hoắc Dĩ Thành nói, giọng như lưỡi dao cùn cứa vào đá. “Người đã dạy tôi cách đọc báo cáo tài chính khi tôi mười ba tuổi. Người đã nói với tôi: ‘Dĩ Thành, cháu phải mạnh hơn tất cả bọn họ, vì gia tộc này không nuôi kẻ yếu.’”
“Ta vẫn nhớ.” Lục Hoài Chương gật đầu. “Và cháu đã làm được. Cháu mạnh hơn ta tưởng. Nhưng cháu vẫn mắc một sai lầm giống hệt ông nội: cháu tin vào lòng trung thành.”
Ông ta dừng lại, đưa tay với lấy tách trà bên cạnh – động tác chậm rãi, ung dung như thể đang ngồi trong phòng khách nhà mình chứ không phải đang đối mặt với hai kẻ thù qua màn hình.
“Lòng trung thành là thứ dễ mua nhất trên đời, Dĩ Thành à. Rẻ hơn cả cổ phiếu. Chỉ cần một khoản tiền đủ lớn, hoặc một lời đe dọa đủ chết người, người ta sẽ sẵn sàng bán đứng cả người đã nuôi dạy mình.”
“Giống như ông đã bán đứng ông nội tôi?”
Lục Hoài Chương đặt tách trà xuống. Nụ cười trên môi ông ta tắt lịm.
“Không. Ta không bán đứng ông ấy. Ta chỉ… để ông ấy chết đúng lúc.”
Im lặng.
Thứ im lặng đặc quánh như máu đông.
Lâm Tịnh Hàm liếc nhìn Hoắc Dĩ Thành. Mặt anh tái nhợt, nhưng ánh mắt sáng quắc – thứ ánh sáng của một người vừa tìm ra mảnh ghép cuối cùng của bức tranh đã ám ảnh mình suốt mười một năm.
“Cuộc họp hội đồng cuối cùng của ông nội.” Anh nói, từng từ như bị bóp nghẹt trong cổ họng. “Ngày 15 tháng Mười một, mười một năm trước. Ông ấy bị đột quỵ ngay sau khi rời phòng họp. Bác sĩ nói do căng thẳng kéo dài. Nhưng tôi đã nghe lại đoạn ghi âm cuộc họp đó hàng trăm lần. Có một giọng nói trong phòng đã kích động ông ấy. Một giọng nói mà tôi không thể nhận diện được – vì nó bị cắt khỏi bản ghi chính thức.”
“Giọng nói đó là của ta.”
Lục Hoài Chương nói, không chút do dự.
“Ta đã nói với ông ấy: ‘Hoắc lão, con trai ông – Hoắc Minh Lãng – đang bán cổ phần cho đối thủ. Và chính cháu trai ông – Dĩ Thành – là người tiếp tay.’ Tất nhiên, đó là lời nói dối. Nhưng ông ấy đã tin. Vì ông ấy luôn tin ta hơn bất kỳ ai.”
Hoắc Dĩ Thành bước lên một bước, bàn tay đập mạnh xuống mặt bàn. Tách trà Long Tỉnh đổ nghiêng, nước trà sánh ra thấm vào tập tài liệu.
“Ông đã giết ông ấy.”
“Không.” Lục Hoài Chương lắc đầu. “Căng thẳng giết ông ấy. Sự nghi ngờ giết ông ấy. Còn ta chỉ gieo hạt giống. Chính gia tộc các người đã tưới nước cho nó mọc lên.”
Ông ta đứng dậy, bước lại gần camera. Khuôn mặt ông ta phóng to trên màn hình, từng nếp nhăn, từng đốm đồi mồi hiện rõ.
“Nhưng chuyện cũ đủ rồi. Giờ đến chuyện hiện tại. Hai đứa đang có thứ ta cần: dữ liệu từ con chip trong đồng hồ của Lâm Hạo Phong. Và ta đang có thứ hai đứa cần: mẹ của Lâm Tịnh Hàm, cùng vợ và con gái của Chu Thừa Vũ.”
Lâm Tịnh Hàm cảm thấy máu trong người đông lại.
“Mẹ tôi đang ở bệnh viện.”
“Bệnh viện Nhân Dân số 3, phòng 1207, tầng 12.” Lục Hoài Chương đọc vanh vách, không cần nhìn giấy tờ. “Bà ấy được chuyển vào lúc 3 giờ sáng nay, sau khi bệnh viện cũ báo cháy giả. Rất tiếc, đội cứu hỏa không tìm thấy bà ấy trong phòng. Họ chỉ tìm thấy một y tá bị đánh thuốc mê và một tờ giấy ghi: ‘Chuyển bệnh nhân theo yêu cầu của người nhà.’ Người nhà đó là ai, cô đoán được rồi đấy.”
Cô không đáp. Bàn tay cô run lên – không phải vì sợ hãi, mà vì cơn thịnh nộ bị dồn nén.
“Vợ và con gái Chu Thừa Vũ cũng đang ở một nơi rất an toàn. Họ không bị thương. Chưa bị thương. Nhưng nếu trong vòng hai mươi bốn giờ tới ta không nhận được toàn bộ dữ liệu từ con chip đó, thì…”
Ông ta không nói hết câu. Chỉ giơ tay lên, làm động tác cắt ngang cổ – chậm rãi, nhẹ nhàng như thể đang vuốt ve một sợi dây vô hình.
“Ông muốn gì?” Hoắc Dĩ Thành cắt ngang.
“Toàn bộ cổ phần của tập đoàn Hoa Viễn. Bao gồm cả phần của cháu, phần của Hoắc Minh Lãng, và phần đang bị phong tỏa trong quỹ ủy thác của gia tộc. Chuyển nhượng vô điều kiện. Ký ngay trong cuộc gọi này. Ta đã chuẩn bị sẵn văn bản điện tử – cháu chỉ cần nhập mã xác thực.”
“Nếu tôi từ chối?”
“Thì mẹ của Lâm Tịnh Hàm sẽ chết. Vợ con Chu Thừa Vũ sẽ chết. Và sau đó, đến lượt hai đứa. Ta không vội. Ta đã chờ mười một năm rồi – chờ thêm vài ngày cũng chẳng sao.”
Lục Hoài Chương ngồi xuống trở lại, rót thêm trà vào tách. Động tác chậm rãi, thư thái như một người đang thưởng thức trà chiều chứ không phải đang tống tiền hai mạng người.
“À, còn một chuyện nữa. Hoắc Minh Lãng không chạy trốn. Ông ta đang ở cùng ta. Tự nguyện. Thằng ngốc đó tưởng ta sẽ chia cho nó một nửa chiến lợi phẩm. Nó không biết rằng trong kế hoạch của ta, nó cũng chỉ là một con tốt.”
Hoắc Dĩ Thành nhìn vào màn hình. Ánh mắt anh không còn là cơn thịnh nộ bùng phát nữa. Nó đã chuyển sang một thứ lạnh lẽo hơn – thứ lạnh lẽo của một người vừa hạ quyết tâm.
“Tôi cần thời gian.”
“Bao lâu?”
“Mười hai tiếng. Để tập hợp đủ chữ ký của tất cả thành viên hội đồng quản trị cho thủ tục chuyển nhượng.”
Lục Hoài Chương nhìn anh chằm chằm. Mười giây trôi qua. Rồi ông ta gật đầu.
“Được. Mười hai tiếng. Nhưng nhớ: đừng thử báo cảnh sát. Đừng thử giở trò. Ta có tai mắt ở khắp mọi nơi – kể cả trong chính văn phòng của cháu.”
Màn hình tắt đen.
Căn phòng chìm vào im lặng.
Hoắc Dĩ Thành đứng im tại chỗ, tay vẫn đặt trên mặt bàn. Lâm Tịnh Hàm không nói gì – cô biết anh cần thời gian để xử lý những gì vừa nghe. Nhưng khi anh quay sang cô, ánh mắt anh không còn là của một tổng tài đang kiểm soát tình hình. Đó là ánh mắt của một đứa trẻ mười chín tuổi vừa phát hiện ra người mình tôn thờ suốt cả tuổi thơ chính là kẻ đã giết ông nội mình.
“Lục Hoài Chương từng là người tôi kính trọng nhất, sau ông nội.” Anh nói, giọng khàn đặc. “Ông ta dạy tôi cách phân biệt báo cáo thật và báo cáo giả. Ông ta dạy tôi cách nhìn vào mắt người khác để biết họ có đang nói dối không. Ông ta… từng là người duy nhất ngoài ông nội khiến tôi cảm thấy mình không cô độc trong cái gia tộc này.”
Anh dừng lại, ngón tay siết chặt đến mức khớp xương kêu răng rắc.
“Giờ tôi muốn tự tay hủy hoại ông ta.”
Lâm Tịnh Hàm bước lại gần. Cô không chạm vào anh – không phải lúc này. Nhưng cô đứng đủ gần để anh cảm thấy sự hiện diện của cô, một điểm neo giữa cơn bão.
“Chúng ta có mười hai tiếng. Không đủ để tập hợp chữ ký hội đồng – nhưng đủ để giăng một cái bẫy.”
Hoắc Dĩ Thành nhìn cô.
“Phòng số 4.” Cô nói. “Nơi duy nhất không bị theo dõi. Nơi duy nhất chúng ta có thể nói thật mà không sợ tai mắt của Lục Hoài Chương. Ông ta muốn dữ liệu – chúng ta sẽ cho ông ta dữ liệu. Nhưng là dữ liệu đã bị chỉnh sửa. Dữ liệu dẫn ông ta vào bẫy.”
“Còn mẹ cô và gia đình Chu Thừa Vũ?”
“Chu Thừa Vũ đang ở ngoài kia. Anh ta đã bị K khống chế suốt ba năm – nhưng cũng chính vì thế mà anh ta biết cách liên lạc với bọn chúng. Chúng ta cần anh ta dẫn đường.”
Hoắc Dĩ Thành im lặng một lúc lâu. Rồi anh đưa tay tắt nguồn điện thoại – không phải điện thoại cá nhân, mà là chiếc điện thoại bàn trên mặt bàn chủ tịch, thứ vẫn đang đèn đỏ nhấp nháy báo hiệu đường dây nội bộ đang hoạt động.
“Nếu tôi thất bại…”
“Anh sẽ không thất bại.” Cô cắt ngang.
“Nghe tôi nói hết.” Giọng anh trầm xuống, ánh mắt khóa chặt vào mắt cô. “Nếu tôi thất bại, em hãy dùng nốt dữ liệu kia để đàm phán với cảnh sát. Dữ liệu gốc – thứ chưa bị chỉnh sửa. Nó đủ để buộc tội Lục Hoài Chương, Hoắc Minh Lãng và toàn bộ đường dây rửa tiền. Em không cần phải cứu tôi. Chỉ cần cứu chính em.”
Lâm Tịnh Hàm nhìn anh. Ánh mắt cô không dao động.
“Anh quên điều khoản đầu tiên của hợp đồng rồi sao?”
Hoắc Dĩ Thành nhíu mày.
“Mọi hành động phải minh bạch. Và nếu một trong hai bị tổn hại, hợp đồng lập tức vô hiệu.” Cô nhếch môi – nụ cười mỏng manh như lưỡi dao. “Nhưng hợp đồng đó giờ đã vô giá trị rồi. Anh tự nói thế. Vậy nên chúng ta không còn bị ràng buộc bởi điều khoản nào nữa – ngoại trừ một điều.”
“Điều gì?”
“Chúng ta cùng ra trận. Hợp đồng này không có điều khoản cho cái chết đơn phương.”
Cô quay người bước về phía cửa, nhưng dừng lại ở ngay vạch gạch men – thói quen cũ vẫn đứng gần lối ra. Khi cô quay lại nhìn anh, ánh đèn vàng từ bàn chủ tịch hắt lên nửa khuôn mặt cô, để lộ một tia kiên định hiếm hoi trong đôi mắt phượng.
“Anh nói Lục Hoài Chương từng là người anh tôn thờ. Nhưng giờ ông ta là kẻ thù của cả hai chúng ta. Ông ta đã giết ông nội anh. Đã hủy hoại cha tôi. Đã biến mẹ tôi thành con tin và biến Chu Thừa Vũ thành kẻ phản bội bất đắc dĩ. Ông ta nợ chúng ta quá nhiều – và đến lúc phải trả.”
Hoắc Dĩ Thành nhìn cô. Trong khoảnh khắc ấy, anh không thấy một trợ lý đặc biệt đang phân tích tình huống. Anh không thấy một đối tác đang tính toán rủi ro. Anh thấy một người đàn bà sẵn sàng đứng cùng anh trước kẻ thù khủng khiếp nhất đời mình – không phải vì hợp đồng, không phải vì lợi ích, mà vì một thứ còn lớn hơn cả thù hận.
“Ra ngoài gọi Chu Thừa Vũ vào.” Anh nói, giọng đã lấy lại sự trầm ổn. “Chúng ta có mười hai tiếng để biến kẻ săn mồi thành con mồi.”
Cô gật đầu, đẩy cửa bước ra.
Hành lang tầng 58 vắng lặng. Chu Thừa Vũ đứng dựa lưng vào tường, khuôn mặt hốc hác dưới ánh đèn huỳnh quang. Khi thấy cô bước ra, anh ta ngước lên – và trong mắt anh ta, Lâm Tịnh Hàm thấy một tia hy vọng mong manh vừa lóe lên.
“Tổng tài có tin tôi không?”
Cô không trả lời ngay. Cô nhìn anh ta – người đàn ông ba mươi hai tuổi, cánh tay phải của Hoắc Dĩ Thành, kẻ đã bị K khống chế suốt ba năm nhưng chưa từng trực tiếp hại ai. Kẻ mà chính cô suýt tin là phản bội.
“Anh ta chưa bao giờ ngừng tin anh.” Cô nói, giọng đều và lạnh. “Nhưng giờ không phải lúc để chứng minh lòng trung thành. Giờ là lúc để cứu vợ con anh và mẹ tôi. Anh có cách nào liên lạc với bọn giữ con tin không?”
Chu Thừa Vũ gật đầu. “Có một đường dây liên lạc khẩn cấp. Nhưng nếu tôi dùng nó, K sẽ biết ngay.”
“Vậy thì dùng nó vào đúng thời điểm.” Cô liếc nhìn đồng hồ treo tường. “Mười một tiếng năm mươi bảy phút nữa. Khi chúng tôi đã sẵn sàng.”
Cô quay người định bước vào lại văn phòng, nhưng Chu Thừa Vũ giữ tay cô lại – một động tác nhẹ, gần như van nài.
“Cô Lâm. Tôi biết cô không tin tôi. Nhưng có một chuyện tôi phải nói. Lục Hoài Chương… hắn không chỉ muốn cổ phần. Hắn muốn hủy diệt Hoắc Dĩ Thành. Hoàn toàn. Về mặt tinh thần. Hắn nói với tôi rằng: ‘Thằng bé đó đã sống quá lâu trong nỗi đau mất ông nội. Giờ đến lúc nó phải nếm trải sự phản bội trọn vẹn – như chính ta đã từng.’”
Lâm Tịnh Hàm dừng lại. Cô không quay đầu, nhưng bàn tay nắm chặt cánh cửa.
“Vậy thì nói với hắn: Sự phản bội trọn vẹn nhất không đến từ kẻ thù. Nó đến từ chính người mà hắn tin tưởng nhất. Và chúng tôi sẽ cho hắn thấy điều đó.”
Cô đẩy cửa bước vào.
Bên trong, Hoắc Dĩ Thành đã ngồi xuống ghế chủ tịch – không phải để chiếm lấy vị trí của Hoắc Minh Lãng, mà để mở máy tính, gõ những dòng lệnh đầu tiên cho kế hoạch phản công. Ánh sáng màn hình hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật quầng thâm dưới mắt và đường gân xanh nơi thái dương.
“Tôi đã gửi một email giả đến địa chỉ mà Lục Hoài Chương dùng để liên lạc với Chu Thừa Vũ. Nội dung: chúng tôi đồng ý chuyển nhượng cổ phần, nhưng cần thêm sáu tiếng để thuyết phục các thành viên hội đồng còn lại. Điều này sẽ câu giờ cho chúng ta.”
“Và khiến hắn tin rằng chúng ta đang hoảng loạn.” Cô bổ sung.
“Đúng.” Anh ngước lên nhìn cô. “Nhưng kế hoạch thật sự thì sao? Làm thế nào để vừa giải cứu con tin, vừa giăng bẫy được Lục Hoài Chương, vừa không để hắn nghi ngờ?”
Lâm Tịnh Hàm bước đến bên cạnh anh, rút từ trong túi áo vest ra một tập giấy note – thứ giấy note màu vàng nhạt mà cô luôn mang theo bên mình. Cô đặt nó lên bàn, bắt đầu vẽ một sơ đồ nhanh.
“Đây là ba mục tiêu. Mục tiêu một: cứu mẹ tôi và gia đình Chu Thừa Vũ. Mục tiêu hai: bẫy Lục Hoài Chương. Mục tiêu ba: giữ an toàn cho dữ liệu gốc. Chúng ta không thể làm cả ba cùng lúc – nhưng chúng ta có thể khiến hắn nghĩ rằng chúng ta chỉ đang làm mục tiêu một.”
Cô vẽ một vòng tròn quanh chữ “Phòng số 4”.
“Phòng số 4 là nơi duy nhất không bị theo dõi. Nhưng cũng chính vì thế mà nó là nơi nguy hiểm nhất – vì một khi chúng ta bước vào đó, chúng ta sẽ mất liên lạc với thế giới bên ngoài. Lục Hoài Chương biết điều này. Hắn sẽ đoán chúng ta dùng phòng số 4 làm điểm tập kết. Vậy nên chúng ta sẽ không dùng nó.”
Hoắc Dĩ Thành nhíu mày. “Vậy dùng đâu?”
“Dùng chính văn phòng này.” Cô ngước lên nhìn anh, ánh mắt sắc lạnh. “Đây là nơi bị theo dõi nhiều nhất – nhưng cũng là nơi Lục Hoài Chương ít nghi ngờ nhất. Vì hắn nghĩ chúng ta sẽ không dám hành động ngay dưới mắt hắn. Chúng ta sẽ cho hắn thấy những gì hắn muốn thấy: chúng ta hoảng loạn, chúng ta tuyệt vọng, chúng ta sẵn sàng ký bất cứ thứ gì để cứu con tin. Còn kế hoạch thật sự sẽ được thực thi ở một nơi khác.”
“Nơi nào?”
Cô rút từ trong túi áo một chiếc chìa khóa nhỏ – chìa khóa của két sắt trong phòng số 4.
“Phòng số 4 không phải để tập kết. Nó là mồi nhử. Trong khi hắn tập trung vào phòng số 4, Chu Thừa Vũ sẽ dùng đường dây liên lạc khẩn cấp để xác định vị trí giam giữ con tin. Còn chúng ta sẽ ở đây – diễn vở kịch tuyệt vọng cuối cùng.”
Hoắc Dĩ Thành nhìn cô. Rồi anh nhìn xuống sơ đồ cô vừa vẽ – những đường thẳng, những vòng tròn, những mũi tên chỉ hướng. Tất cả đều chính xác, logic, không một chi tiết thừa.
“Em đã nghĩ ra kế hoạch này từ khi nào?”
“Từ lúc anh nói ‘Tôi cần thời gian’.” Cô đáp, giọng đều. “Anh câu giờ cho tôi. Tôi câu giờ cho kế hoạch. Đó là cách chúng ta làm việc.”
Khóe môi Hoắc Dĩ Thành nhếch lên – không phải nụ cười, chỉ là một tia giãn ra hiếm hoi trên khuôn mặt căng cứng.
“Được. Vậy bắt đầu thôi.”
Anh đứng dậy, bước về phía tủ hồ sơ phía sau bàn. Mở khóa, rút ra một tập tài liệu dày cộp – bản sao kê toàn bộ giao dịch nội bộ của tập đoàn trong mười một năm qua, thứ mà chỉ tổng tài mới có quyền truy cập.
“Đây là dữ liệu thật. Chúng ta sẽ dùng nó để tạo ra một bản dữ liệu giả – đủ thật để Lục Hoài Chương tin, nhưng đủ sai để dẫn hắn vào bẫy.”
“Và nếu hắn phát hiện?”
“Thì hắn sẽ giết con tin trước khi chúng ta kịp hành động.” Hoắc Dĩ Thành đặt tập tài liệu lên bàn, ánh mắt khóa chặt vào mắt cô. “Vậy nên không được để hắn phát hiện. Không một sai sót. Không một sơ hở. Kế hoạch này phải hoàn hảo đến từng milimet – giống như cách Lục Hoài Chương đã lên kế hoạch giết ông nội tôi mười một năm trước.”
Lâm Tịnh Hàm gật đầu.
Cô kéo ghế ngồi xuống cạnh anh, mở máy tính xách tay của mình – chiếc laptop mỏng mà cô luôn mang theo bên mình, thứ mà ba năm qua đã lưu trữ toàn bộ dữ liệu mật của tập đoàn. Màn hình bật sáng, hiện lên giao diện của một phần mềm phân tích tài chính.
“Bắt đầu từ dòng tiền ma ‘Hải Đăng’. Đó là dự án mà Hoắc Minh Lãng dùng để rửa tiền – và cũng là mắt xích yếu nhất trong toàn bộ hệ thống của Lục Hoài Chương. Nếu chúng ta bẻ gãy được nó, toàn bộ chuỗi domino sẽ đổ.”
Bàn tay cô lướt trên bàn phím, nhanh và chính xác. Từng dãy số, từng biểu đồ, từng giao dịch hiện lên dưới ánh sáng màn hình.
Hoắc Dĩ Thành nhìn cô làm việc. Trong khoảnh khắc ấy, anh nhận ra một điều mà suốt những ngày qua anh chưa từng dám thừa nhận: người đàn bà này không chỉ là đối tác của anh. Cô là nửa còn lại của ván cờ mà anh đã đánh một mình suốt mười một năm.
“Cảm ơn em.”
Giọng anh trầm thấp, gần như bị nuốt chửng bởi tiếng gõ bàn phím.
Lâm Tịnh Hàm dừng tay. Cô không quay sang nhìn anh – nhưng ngón tay cô khựng lại trên phím Enter.
“Đừng cảm ơn tôi. Cảm ơn cha tôi. Chính ông ấy đã để lại dữ liệu này. Tôi chỉ là người đọc nó.”
“Không.” Anh lắc đầu. “Em không chỉ đọc nó. Em đã tin nó – khi cả thế giới bảo em đừng tin. Đó là điều mà ngay cả tôi cũng không làm được.”
Cô quay sang nhìn anh. Ánh mắt hai người chạm vào nhau giữa ánh sáng lạnh lẽo của màn hình máy tính – và trong khoảnh khắc ấy, mọi hợp đồng, mọi điều khoản, mọi nghi ngờ đều tan biến.
Chỉ còn lại hai con người, cùng một kẻ thù, và một trận chiến cuối cùng sắp bắt đầu.
Bên ngoài cửa sổ, bình minh đang lên trên đường chân trời Thượng Hải. Những tia nắng đầu tiên len qua khe rèm cửa, nhuộm vàng tập tài liệu trên bàn và hai bóng người đang cúi xuống bên nhau.
Mười một tiếng bốn mươi hai phút còn lại.
Trận chiến cuối cùng đã bắt đầu – không phải bằng tiếng súng, mà bằng tiếng gõ bàn phím và những dãy số vô hồn đang dần biến thành vũ khí.
Và ở một nơi nào đó bên kia đại dương, Lục Hoài Chương đang nhấp trà, tin rằng mình vẫn đang kiểm soát mọi thứ.
Hắn không biết rằng: lần đầu tiên trong mười một năm, con mồi đã bắt đầu quay lại săn kẻ săn mồi.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện