Chương 3/10 · Bằng chứng sống
Tác giả: Em Sâu
Ánh đèn pin quét qua những toa tàu ma. Tay Tịnh Nghi siết con dao, tim đập thình thịch. Phía sau, tiếng bước chân dồn dập. Kiến Thần ghì cô vào thành sắt, thì thầm gấp: “Nín thở.”
Một viên đạn xé gió ngay trên đầu, mảnh kính vỡ rơi lả tả.
Nhưng đó là chuyện của hai tiếng sau.
Còn lúc này, bình minh xám xịt phủ lên nhà ga cũ như một tấm khăn liệm. Những toa tàu rỉ sét nằm im lìm trên đường ray cỏ dại, khung cửa sổ vỡ nát như hốc mắt trống rỗng. Tịnh Nghi bước đi không tiếng động trên nền gạch vỡ vụn, giày thể thao thấm đẫm sương đêm. Con dao găm lạnh buốt trong ủng như một lời nhắc nhở rằng cô không đến đây để tin tưởng ai.
Cô đã không ngủ suốt ba đêm.
Sau đêm mưa ở kho hàng số bảy, cô đã dùng chiếc chìa khóa anh ta ném xuống vũng nước. Căn nhà an toàn ấy sạch sẽ, im lặng, như thể được chuẩn bị sẵn cho một kẻ chạy trốn. Nhưng cô không ở lại. Cô chỉ dùng nó để thay băng vết thương, sạc điện thoại và đọc từng dòng email hacker gửi về.
Kết quả điều tra Lục Kiến Thần khiến cô lạnh gáy. Gia đình tư pháp danh giá. Cha là thẩm phán, mẹ là luật sư. Không tiền án, không điểm mờ. Hoàn hảo đến đáng ngờ. Và điểm mấu chốt: ông nội anh từng là chủ tọa phiên tòa khép lại vụ kiện của An Nhiên năm xưa.
Vậy mà sáng nay, một tin nhắn lạ gửi đến số điện thoại chỉ dùng một lần của cô. Một dãy tọa độ, và dòng chữ: “Nơi hắn giấu đồ. Đến một mình.”
Cô biết đó là anh.
Cô đến.
Lục Kiến Thần đợi sẵn bên toa tàu đầu tiên, tựa lưng vào lớp sắt han gỉ, khuôn mặt tái nhợt như vừa mất ngủ cả tuần. Quầng thâm dưới mắt anh đậm hơn hôm trước. Anh nhìn cô không chút ngạc nhiên, chỉ gật đầu nhẹ – một cái gật đầu của những kẻ đã quá mệt mỏi với những nghi kỵ vòng vo.
“Hắn giấu đồ dưới nền gạch,” anh nói, giọng trầm khàn như cát sỏi.
Cô không đáp, chỉ bước vào toa tàu. Mùi ẩm mốc và sắt hoen ập vào mũi. Những hàng ghế da nứt toác, sàn gỗ mục lún dưới chân. Cô và anh lục soát trong im lặng, mỗi người một đầu toa, như hai bóng ma không liên quan đến nhau.
Ngón tay cô lần từng viên gạch lỏng lẻo, móng tay lấm đầy bụi đen. Tim cô đập chậm, nặng nề, như từng nhịp đều mang theo linh cảm về một thứ gì đó cô sẽ không muốn nhìn thấy. Rồi đầu ngón tay chạm phải một góc nhựa dày. Cô kéo lên. Một gói nilon bọc kín, buộc chặt bằng dây thép.
Cô đặt nó lên mặt ghế, lột từng lớp ni-lông. Bên trong là một cuốn nhật ký bìa da cũ, những trang giấy đã ngả vàng. Và khi cô mở trang đầu tiên, tim cô như ngừng đập.
Một bức ảnh. Cha cô – Đàm Chính Nhân – đang bắt tay Phạm Chấn Hưng, cha của Phạm Gia Bảo. Nụ cười trên mặt hai người đàn ông gượng gạo như thể họ đều đang bị ép đứng cạnh nhau. Phía dưới bức ảnh là một dãy số tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ, viết bằng bút bi đã nhòe.
Tay Tịnh Nghi run lên.
“Cha tôi… không thể nào.”
Giọng cô vỡ vụn như kính rơi trên sàn đá. Đầu óc cô quay cuồng, những mảnh ký ức về cha – người đàn ông nghiêm khắc nhưng luôn dạy cô về sự chính trực – va đập vào bức ảnh này như sóng triều. Cô muốn xé nó đi, ném nó vào bóng tối, nhưng ngón tay chỉ siết chặt đến trắng bệch.
Kiến Thần bước lại gần. Anh liếc nhìn bức ảnh, không tỏ vẻ ngạc nhiên. Chỉ có sự im lặng nặng nề trong đáy mắt. Anh không an ủi, không giải thích. Anh chỉ đứng đó, như một bức tường lặng lẽ.
Rồi tiếng súng nổ.
Viên đạn đầu tiên xuyên qua ô cửa sổ vỡ, cắm vào thành ghế cách đầu cô chỉ vài cen-ti-mét. Tịnh Nghi thét lên, theo phản xạ nhảy lùi lại. Viên thứ hai, thứ ba rít qua không khí, mảnh kính vỡ bắn vào má cô rát buốt.
“Chạy!”
Kiến Thần kéo cô lao vào toa tàu kế tiếp, bóng tối nuốt chửng họ ngay lập tức. Tiếng bước chân dồn dập từ phía cổng ga vọng lại, ít nhất là bốn, năm kẻ. Đèn pin quét loang loáng qua các toa tàu. Họ chạy, thở hổn hển, lao qua những khoảng trống giữa các toa, đạn réo sát tai như ong vỡ tổ.
Tịnh Nghi vấp phải một thanh sắt, đầu gối đập xuống sàn đau điếng. Kiến Thần ghì cô vào thành toa, kéo cô nấp sau một hàng ghế đổ. Bàn tay anh ấn chặt lên vai cô, giọng thì thầm gấp gáp:
“Nín thở.”
Cô cắn răng, nén hơi thở đang hổn hển. Tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn vỡ tung. Đèn pin quét qua đầu họ, một viên đạn xé gió, mảnh kính vỡ rơi lả tả lên tóc cô. Cô nhắm mắt, nghe tiếng mảnh vụn rơi leng keng như tiếng chuông báo tử.
Rồi tiếng bước chân qua đi. Xa dần.
Nhưng cô không thở được.
Không phải vì sợ. Mà vì tiếng súng vừa rồi đã quật thẳng vào vùng ký ức cô chôn giấu suốt hai năm. Tiếng súng nổ giữa toa tàu tối om bỗng hòa vào tiếng nước dìm, tiếng An Nhiên thét lên trong vô vọng, tiếng cười man rợ của những kẻ đứng nhìn. Cô thở gấp, mắt mở to nhưng không còn thấy toa tàu trước mặt nữa. Cô chỉ thấy mái tóc An Nhiên nổi trên mặt nước bẩn. Cô muốn gọi tên bạn, nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt.
“Tịnh Nghi.”
Một giọng nói trầm khàn xuyên qua màn sương mù hoảng loạn. Cô cảm thấy một bàn tay nắm chặt lấy tay mình – ấm, rất ấm, như một điểm neo duy nhất giữa cơn bão.
“Nhìn tôi.”
Cô không nhìn. Cô vẫn đang chìm.
“Đếm theo tôi. Một, hai, ba…”
Giọng anh chậm rãi, đều đặn, như nhịp mái chèo trên mặt hồ tĩnh lặng. Từng con số trầm xuống, kéo theo hơi thở của cô. “Một” – cô hít vào. “Hai” – cô thở ra. “Ba” – cô nhắm mắt, cố bám lấy bàn tay ấy.
“Cô không được chết ở đây.”
Cô mở mắt. Ánh mắt anh gần đến mức cô có thể nhìn thấy những tia máu đỏ trong tròng đen. Không có sự dịu dàng. Chỉ có sự quyết liệt đến tàn nhẫn. Nhưng nó kéo cô trở lại. Cô chớp mắt, lồng ngực nhói lên khi hơi thở quay trở lại. Cô vội rụt tay ra, như thể bàn tay anh vừa chạm vào lửa.
“Tôi ổn rồi.” Giọng cô khản đặc, gần như không phải của mình.
Anh không nói gì thêm. Chỉ buông tay, lùi lại một khoảng vừa phải, trả lại cho cô không gian riêng. Rồi anh nghiêng đầu lắng nghe: “Chúng đi xa rồi. Nhưng sẽ quay lại. Đi theo tôi.”
Họ trườn qua sàn toa, tìm thấy một nắp cống bên dưới lớp rác mục. Kiến Thần dùng dao nậy nắp, một cái hố đen ngòm hiện ra, mùi nước cống bốc lên nồng nặc. Anh nhảy xuống trước, rồi cô nghe tiếng nước bắn lõm bõm. Cô hít một hơi thật sâu, nhảy theo.
Nước bẩn ngập đến ngực cô, lạnh như dao cứa. Bóng tối tuyệt đối bao trùm. Cô không thấy gì, chỉ nghe tiếng nước vỗ vào thành cống và hơi thở của chính mình. Cô lội theo hướng tiếng bước chân của anh, tay bám vào lớp tường rêu trơn như đang bước trong một cơn ác mộng.
Họ không nói gì. Trong bóng tối, sự im lặng như một tấm áo giáp. Cô tự hỏi liệu anh có đang nghĩ về bức ảnh kia không. Về cha cô. Về lý do anh đưa cô đến đây. Nhưng cô không hỏi. Cô sợ câu trả lời.
Không biết bao lâu sau, một tia sáng lờ mờ xuất hiện phía cuối đường cống. Họ chui ra khỏi một miệng cống bên bờ sông, người ướt sũng, run lên vì lạnh. Bình minh đã lên cao, nhưng bầu trời vẫn xám nặng. Không một bóng người.
Họ bắt một chiếc taxi về căn nhà an toàn. Trên suốt đường đi, cô dựa đầu vào cửa kính, mắt ráo hoảnh nhìn dòng xe cộ. Cuốn nhật ký giấu trong áo khoác như một cục than hồng rực cháy.
---
Mãi đến gần nửa đêm, họ mới thực sự được sưởi ấm. Cô đã thay quần áo khô, mái tóc còn nhỏ nước, ngồi đối diện anh bên chiếc bàn gỗ ọp ẹp. Ngọn đèn bàn leo lét hắt bóng họ lên tường. Giữa họ, cuốn nhật ký nằm mở ở trang có bức ảnh.
Không khí đặc quánh như keo.
Cô là người lên tiếng trước. Giọng cô đã khô khốc, nhưng mỗi từ như được mài sắc:
“Anh đã biết về cha tôi từ đầu?”
Kiến Thần ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên bàn. Anh không tránh ánh mắt cô.
“Tôi muốn cô tự tìm ra.”
Một cơn giận bùng lên trong lồng ngực cô. Cô cười lạnh, nụ cười ghìm chặt tất cả những run rẩy.
“Luật sư Lục, anh thật giỏi thao túng.”
“Còn cô, Đàm tiểu thư, cô cũng đâu dễ bị lừa.” Anh thản nhiên đáp, giọng không chút cảm xúc.
Im lặng lại rơi xuống, nặng như một phiến đá. Cô nhìn anh, tìm kiếm một vết nứt, một tia do dự. Nhưng khuôn mặt anh vẫn là một mặt hồ đóng băng. Cô không biết nên tin vào điều gì. Vào bức ảnh tố cáo cha cô? Hay vào người đàn ông đã cứu cô hai lần, nhưng có gia đình từng giúp kẻ thù?
Chuông điện thoại cô reo, xé toang im lặng. Màn hình hiện tên: Mẹ.
Cô nhấc máy, không kịp nghĩ.
“Con về đi… mẹ xin con…” Giọng Lý Mỹ Dung khóc nấc qua ống nghe, đứt quãng như sợi chỉ mục. “Bố con… bố con không muốn con dây vào chuyện này. Người ta nói nếu con không dừng lại, họ sẽ làm hại cả nhà mình…”
Tịnh Nghi siết chặt điện thoại trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Cô mở miệng, nhưng không thốt ra lời. Chỉ có tiếng nấc của mẹ vọng vào tai cô như những nhát dao.
“Con xin lỗi.”
Giọng cô vỡ ra, rồi cô tắt máy trước khi bà kịp nói thêm. Cô đặt điện thoại úp xuống bàn, lồng ngực co thắt lại. Cô không dám nhìn ai.
Kiến Thần không hỏi gì. Anh đứng dậy, lặng lẽ đi vào góc phòng, rồi quay lại với chiếc áo khoác khô trong tay. Anh choàng nó lên vai cô, động tác dứt khoát nhưng không chạm vào da cô.
Cô không cảm ơn. Anh cũng không cần.
---
Đêm ấy, cô không ngủ.
Cô ngồi bên cửa sổ, ánh đèn bàn chiếu lên cuốn nhật ký đã mở. Những trang viết tay chi chít chữ, chủ yếu là ghi chép về các giao dịch tài chính, ngày tháng, địa điểm. Cô lật từng trang một, cố tìm kiếm một điều gì đó để gỡ tội cho cha. Nhưng tất cả những gì cô thấy là những con số khô khan, lạnh lùng.
Rồi đến trang cuối cùng.
Chỉ có một dòng chữ mờ, viết bằng bút chì, nét run rẩy như của một người đang vội vã:
“Bản sao video – dưới gốc hoa giấy trường cũ.”
Tim cô đập mạnh. Bản sao video. Đoạn băng gốc ghi lại tất cả. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi mưa đã bắt đầu rơi, từng hạt nước chảy dài trên mặt kính như những vết sẹo.
Cô gấp cuốn nhật ký lại, nhét nó vào ba lô của mình. Không nói với Kiến Thần. Cô chưa thể tin anh. Dù bàn tay ấm áp trong toa tàu vẫn còn như in trên da, dù nhịp đếm của anh vẫn văng vẳng bên tai, cô tự nhủ: Anh ta có thể đang dẫn mình vào một cái bẫy khác.
Cô sẽ tự đi tìm gốc hoa giấy ấy. Một mình.
---
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua rèm cửa, Tịnh Nghi bước ra khỏi phòng. Cô đã thay quần áo gọn gàng, ba lô đeo sẵn sau lưng. Kiến Thần đang đứng trước cửa, như thể đã đợi từ lâu. Anh mặc một chiếc áo sơ mi mới, nhưng vết máu khô trên trán vẫn còn – vết thương từ đêm qua anh chưa thèm băng bó.
Cô nhìn vết thương ấy, câu hỏi nghẹn nơi cuống họng: Tại sao anh cứu tôi?
Nhưng cô không hỏi. Cô chỉ nhìn, rồi quay đi.
Anh dừng lại trước cửa, tay đặt lên nắm đấm. Không quay đầu, anh nói, giọng đều đều như đọc một bản án:
“Tôi không phải người tốt, Tịnh Nghi. Nhưng tôi không muốn cô chết – ít nhất trước khi việc này kết thúc.”
Cánh cửa đóng sầm.
Cô đứng lặng, nghe tiếng bước chân anh xa dần. Căn phòng đột nhiên rộng lớn và trống trải. Cô nhìn xuống lòng bàn tay mình – nơi vẫn còn hơi ấm mơ hồ từ cái nắm tay trong toa tàu. Lần đầu tiên, trong ý nghĩ, cô gọi tên anh:
Kiến Thần…
Nhưng ngay sau đó, cô siết chặt tay lại, móng tay cắm vào da thịt.
Chưa thể tin anh. Chưa thể.
Cô xốc lại ba lô, bước ra khỏi nhà an toàn. Trong đầu cô chỉ có một địa điểm: trường cũ. Dưới gốc hoa giấy, nơi An Nhiên từng ngồi đọc sách mỗi giờ ra chơi. Nếu đoạn băng thực sự ở đó, cô sẽ tìm ra. Dù có phải một mình.
Mưa đêm qua đã tạnh, nhưng con đường trước mặt vẫn ướt đẫm, phản chiếu bầu trời xám. Cô bước đi, không ngoái đầu.
---
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện