Chương 4/10 · Bằng chứng sống
Tác giả: Em Sâu
Đêm chưa kịp buông hết màn đen thì điện thoại trong túi Tịnh Nghi đã rung lên dồn dập – ba hồi ngắn, một hồi dài, đúng ám hiệu của hacker cô vẫn giấu mặt. Cô vừa bước ra khỏi con hẻm cụt dẫn vào trường cũ, hơi lạnh từ vũng nước mưa còn đọng trên mặt đường nhựa bốc lên buốt ống chân.
Cô liếc nhanh màn hình:
“Khẩn! Phạm Gia Bảo định chuyển toàn bộ sổ sách Quỹ Thiện Tâm trong đêm nay. Nếu không hành động, bằng chứng tài chính sẽ bốc hơi hết.”
Tim cô đập dồn, từng nhịp như muốn vỡ tung lồng ngực. Dưới gốc hoa giấy có thể chờ – nhưng cơ hội này thì không. Một cơ hội để bóc trần mạng lưới chuyển tiền bẩn trước khi nó tan biến vào hàng chục tài khoản ma. Cô quẹt ngón tay cái trên màn hình, gọi cho Kiến Thần. Anh bắt máy sau hồi chuông đầu tiên, giọng ngái ngủ nhưng tỉnh hẳn ngay khi cô nghẹn lại vì hơi thở gấp.
“Có chuyện rồi. Phạm Gia Bảo định hủy bằng chứng đêm nay.”
“Địa điểm — tôi đến ngay.” Không một lời thừa, không một câu tra vấn. Chỉ có tiếng khóa cửa vội vàng từ đầu dây bên kia.
Mười lăm phút sau, họ gặp nhau trong một quán net hai-mươi-bốn-giờ khuất sau bến xe buýt. Ánh đèn neon hắt lên mặt Tịnh Nghi những vệt xanh lè, hằn rõ hai quầng thâm dưới mắt cô. Cô trải bản vẽ sơ đồ tòa nhà Quỹ Thiện Tâm ngay trên bàn phím dính dầu mỡ, giọng đều đều như đọc báo cáo trước hội đồng nghiệm thu.
“Tối nay đúng 11 giờ bảo vệ đổi ca. Cửa sổ phòng kỹ thuật tầng mười hai không có cảm biến – thông tin từ nội bộ của tôi. Phòng kế toán thì ở cuối hành lang, két sắt đặt trong góc tường, mở bằng mã số.”
Tay cô siết cây bút bi đến trắng bệch, nhưng ánh mắt thì cháy khô. Kiến Thần quan sát cô từ đầu đến cuối, rồi lặng lẽ đặt một lon cà phê nóng trước mặt cô. Hơi nước mỏng phả vào mặt giấy nhàu nát.
“Uống đi. Rồi làm.”
Anh không hỏi vì sao chiều nay cô lén rời nhà an toàn với ba lô trên vai. Cũng không hỏi cô định đi đâu khi anh vô tình bắt gặp. Chỉ đơn giản tin rằng thời khắc thích hợp, cô sẽ kể – và nếu cô chọn im lặng, anh sẽ đứng chắn sau lưng cô đến khi nào cần.
---
11 giờ đêm. Mặt trăng mờ khuất sau tầng mây xám.
Tịnh Nghi luồn qua cửa thoát hiểm tầng hầm, từng bước chân nhẹ như mèo hoang trên nền bê tông lạnh. Tai nghe bluetooth kết nối với Kiến Thần ngồi trong cabin xe tải đỗ sâu trong bãi đỗ ngầm. Giọng anh trầm ổn, đều đặn như nhịp máy.
“Rẽ trái. Hai bảo vệ vừa qua, đang xuống tầng ba.
Tới cầu thang bộ phía bắc – camera góc đó hỏng từ tuần trước, nhưng vẫn giữ tốc độ, đừng chạy.”
Cô nghe rõ cả tiếng thở của anh trong tai nghe – chậm và sâu, trái ngược hẳn với tiếng mồ hôi lạnh đang chảy dọc sống lưng cô. Họ đã tập dượt kế hoạch này hàng chục lần trong đầu trong vòng một giờ ngắn ngủi. Nhưng thực tế vẫn luôn ngoạm vào da thịt bằng những nanh vuốt bất ngờ.
Tầng mười hai tối om. Chỉ có ánh đèn đỏ le lói từ dàn máy chủ phòng kỹ thuật hắt qua khe cửa khép hờ. Cánh cửa phòng kế toán bằng gỗ lim nặng trịch, nhưng ổ khóa từ chỉ chịu thua thiết bị phá mã Kiến Thần đưa chưa đầy ba mươi giây.
Không gian bên trong ngộp mùi giấy cũ và tiền. Két sắt nằm ở góc tường, to bằng nửa thân người, màu xám xỉn. Tịnh Nghi quỳ xuống, ngón tay run rẩy lướt trên bàn phím số.
Ngày mất của An Nhiên.
07—11.
Cô ấn từng phím như bấm vào vết sẹo chưa lành. 0-7-1-1. Ký ức ập về không kịp phòng bị: tiếng còi xe cấp cứu chói tai, vệt máu loang trên nền gạch men sân trường, chiếc cặp tóc hình chuồn chuồn vỡ tan thành bốn mảnh. Nhưng cô nghiến răng đến mức quai hàm bạnh ra, ấn nốt phím xác nhận.
Cách.
Két mở ra cùng một tiếng thở hắt của chính cô.
Bên trong không phải vàng bạc. Chỉ toàn giấy tờ. Những tập hồ sơ dày cộp được kẹp gọn trong bìa nhựa cứng: chuyển khoản qua hàng chục công ty ma đăng ký tại các tiểu bang miền Tây nước Mỹ; hợp đồng khống trị giá hàng triệu nhân dân tệ; và — tim cô thắt lại — chữ ký của Đàm Chính Nhân trên từng tờ ủy nhiệm chi, nét mực xanh đen quen thuộc đến nhói lòng.
Cô nén tiếng thở dốc, chụp ảnh từng trang bằng chiếc điện thoại đã tắt hết sóng. Ngón tay gần như máy móc, nhưng nước mắt cứ chực trào nơi khóe mắt khô rát.
Kiến Thần thì thầm trong tai nghe: “Nhanh lên, camera hành lang sắp quét lại — còn một phút hai giây.”
Cô vừa nhét tập cuối cùng vào ba lô thì đèn pha ngoài cửa sổ bật sáng rực, dội ánh trắng xóa qua tấm kính dán mờ. Cùng lúc, đèn trong phòng đồng loạt bừng lên như ai đó vừa kéo cầu dao tổng.
Một tràng vỗ tay chậm rãi vang lên từ hành lang. Nhịp nhàng. Mỉa mai.
“Đàm Tịnh Nghi, chào mừng đến với bữa tiệc.”
Phạm Gia Bảo đứng đó, tựa hờ vai vào khung cửa, áo sơ mi lụa trắng muốt phẳng phiu như vừa bước ra từ một buổi dạ tiệc. Nụ cười của hắn nửa như chào hỏi, nửa như lưỡi dao cạo lạnh toát. Và bên cạnh hắn — một bóng người cúi gằm mặt, tay run rẩy bấu vào vạt áo vest nhàu nát.
Đàm Chính Nhân.
“Cha…”
Tịnh Nghi thở hắt ra một tiếng, lùi lại như vừa bị ai đó tát thẳng vào mặt. Đầu gối cô muốn khụy xuống, nhưng cô đứng im, bàn chân bám chặt mặt sàn gỗ lạnh. Đàm Chính Nhân không dám ngẩng lên nhìn. Vai ông run lên bần bật, nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt như vực thẳm mới nứt.
Phạm Gia Bảo bước tới, mỗi bước chân vang lên khô khốc. Hắn dừng lại trước mặt cô, ngón tay lạnh ngắt lướt dọc từ thái dương xuống gò má cô — một cái chạm nhẹ nhưng rợn người như lưỡi rắn liếm da.
“Cô gái thông minh. Có điều tra được dãy số, có dám mở két. Tiếc là quá ngây thơ — và có một người cha hèn đến mức chỉ cần một cuộc điện thoại là chính ông ta tự khai hết.”
Cô gạt phăng tay hắn, ánh mắt lạnh đi trong tích tắc. Nỗi đau bị phản bội lập tức đông cứng thành một tảng băng sắc cạnh.
“Đừng đụng vào tôi.”
Nhưng trong lồng ngực cô, vực thẳm vẫn đang há miệng. Chính cha cô — chính con người từng dạy cô phải sống ngay thẳng — đã báo tin. Chính ông ta đã đẩy cô vào ổ phục kích này.
Phạm Gia Bảo bật cười, tiếng cười vang lên đều đặn như nhịp máy cưa. Hắn vẫy tay, bốn gã đàn em từ hành lang xông vào, trong tay lăm lăm dùi cui và dao găm.
Nhưng trước khi chúng kịp áp sát, một bóng người lao qua cửa phòng, chắn ngay trước mặt Tịnh Nghi. Kiến Thần — áo khoác xám ướt đẫm mồ hôi, hơi thở gấp nhưng tư thế vững như tường đá.
“Bảo vệ bằng chứng. Đi ngay!” Anh nói gấp, rồi xông thẳng vào đám đàn em.
Ẩu đả nổ ra trong không gian chật hẹp. Tịnh Nghi lách người, đấm gãy sống mũi một tên bằng cú móc trái học được từ lớp tự vệ, nhưng ngay sau đó một tên khác vung dao chém xuống. Cô nghiêng người né, lưỡi dao sượt qua vai áo. Kiến Thần đỡ cho cô nhát thứ hai — lưỡi dao cứa một đường dài trên cẳng tay anh, máu tóe ra nhuộm đỏ ống tay áo trắng.
Phạm Gia Bảo rút súng từ bao da đeo bên hông — một khẩu Glock đen bóng. Hắn chưa kịp nhả đạn thì Tịnh Nghi đã kéo Kiến Thần lao vào thang máy tải hàng cuối hành lang. Cánh cửa thép đóng sầm lại đúng lúc loạt đạn găm vào mặt kim loại, để lại những vết lõm sâu hoắm.
Trong không gian chật hẹp rung lắc, cô ôm chặt lấy anh, lần đầu tiên giọng run rẩy hòa vào hơi thở hổn hển:
“Tôi xin lỗi… tôi không biết cha mình…
Tôi không hề biết…”
Máu từ tay anh thấm qua lớp áo cô, ấm nóng và tanh nồng. Anh lắc đầu, giọng đứt quãng vì cơn đau:
“Không sao… miễn là cô còn sống.”
Cô không đáp, chỉ siết chặt vòng tay hơn.
---
Thang máy dừng ở tầng hầm thứ ba. Họ lảo đảo lao ra, trà trộn vào đống thùng rác của một chiếc xe tải đỗ sẵn gần cửa dỡ hàng — một phương án dự phòng Kiến Thần đã cài từ trước. Khi xe lăn bánh ra khỏi tòa nhà, qua ô cửa sắt nhỏ hẹp, Tịnh Nghi còn thấy ánh đèn pha quét qua quét lại trên sân, cùng tiếng chân dồn dập.
Mãi đến khi xe chạy được hơn hai mươi phút, nhịp thở của cô mới dần đều lại. Cô dìu Kiến Thần vào một kho hàng bỏ hoang ven xa lộ — nơi từng được anh đánh dấu là điểm ẩn nấp khẩn cấp. Cánh cửa sắt han gỉ kêu ken két, bên trong chỉ có một tấm nệm bẩn, vài chai nước và chiếc đèn pin cũ.
Cô đỡ anh nằm xuống, cởi áo khoác của mình đắp lên người anh. Vết thương trên tay anh vẫn rỉ máu, nhuộm ướt cả mảng nệm. Cô lục tìm trong ba lô, rút ra băng gạc và một ống thuốc giảm đau — lần này cô tự tay tiêm cho anh, tay không run dù trán đẫm mồ hôi.
Kiến Thần thiếp đi sau khi thuốc ngấm, hơi thở nông và gấp. Cô ngồi đó, lặng lẽ lau vết máu trên mặt mình bằng mảnh áo rách, rồi nhìn vào gương chiếu hậu xe tải đậu bên ngoài: một khuôn mặt bầm tím nơi gò má, nhưng ánh mắt thì cháy rực, dữ dội hơn bao giờ hết.
Khi cô luồn tay vào tập hồ sơ để tìm thêm băng, một tờ giấy gấp đôi rơi ra, làn gió lạnh từ khe cửa cuốn nó xoay một vòng trên nền đất. Cô nhặt lên, nhận ra nét chữ nghiêng quen thuộc của Trịnh Hoàng Minh — nhà báo đã chết:
“Bản sao video — dưới gốc hoa giấy, cạnh viên gạch khắc chữ A.”
Tay cô run lên. Hóa ra manh mối cuối cùng vẫn ở đó, nơi cô suýt bỏ qua vì một lựa chọn khác. Cô nhìn xuống Kiến Thần đang mê man, gương mặt tái nhợt nhưng thanh thản đến lạ.
Cô thì thầm, như nói với anh, như nói với chính mình, như nói với người bạn đã khuất:
“An Nhiên, chờ tớ. Lần này tớ sẽ không quay đầu.”
Rồi cô đứng dậy, nhét tờ giấy vào túi áo trong, khoác ba lô lên vai. Cô không gọi cho ai. Không đánh thức Kiến Thần. Cô chỉ bước ra ngoài, vào màn đêm trước bình minh — nơi con đường về trường cũ vẫn ngoằn ngoèo dưới bầu trời xám nặng.
Bàn chân cô dẫm lên vũng nước mưa còn sót lại, bọt nước bắn lên ống quần lấm lem. Nhưng cô không ngoái đầu.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện