Chương 5/10 · Bằng chứng sống
Tác giả: Em Sâu
Bàn tay Phạm Gia Bảo siết chặt, chiếc USB vỡ vụn thành từng mảnh nhựa rơi lả tả dưới chân. Hắn nhếch mép, nụ cười méo mó vì mất ngủ và điên cuồng: “Vậy là hết. Đừng có vùng vẫy nữa, Đàm Tịnh Nghi.”
Nhưng cô không hề lùi bước. Đàm Tịnh Nghi chậm rãi giơ tay trái lên, giữa ngón trỏ và ngón cái là một chiếc USB khác – y hệt chiếc vừa bị hủy. Ánh mắt cô như lưỡi câu sắc lạnh, đâm xuyên màn sương sớm: “Mày nhầm rồi, Gia Bảo. Tao luôn có kế hoạch B.”
---
Hai giờ trước, khi bình minh còn chưa kịp xé toạc màn sương giăng mờ trên con đường đất dẫn vào trường cấp hai cũ, cô đã đứng đây một mình. Cổng sắt han gỉ kẽo kẹt như tiếng thở dài của quá khứ. Từng bước chân cô dẫm lên lá khô vỡ vụn, tiếng lạo xạo cô đơn đến nao lòng.
Cây hoa giấy năm xưa từng tím rực cả một góc sân giờ chỉ còn trơ lại gốc mục, cành khô quắt queo như những ngón tay trơ xương vươn lên bầu trời xám nặng. Tim cô đập chậm, từng nhịp như tiếng chuông nhà thờ buổi sớm. Bao năm rồi cô mới trở lại nơi này – nơi bắt đầu của mọi thứ, và cũng là nơi cô hy vọng tìm thấy dấu chấm hết.
Cô quỳ xuống bên gốc cây, hai tay run run bới lớp đất ẩm cạnh viên gạch khắc chữ “A” đã mờ nhòa theo năm tháng. Móng tay cô cào vào đất, những hạt sạn nhỏ đâm vào da thịt, nhưng cơn đau ấy chẳng là gì so với nỗi đau đã đeo đẳng suốt tám năm. Cho đến khi đầu ngón tay chạm vào một thứ cứng lạnh.
Một hộp sắt nhỏ, bọc trong lớp nilon chống thấm dày mấy lớp. Cô rút nó lên, tim thắt lại. Bên trong, qua lớp nhựa trong mờ, cô thấy loáng thoáng một chiếc USB và một cuốn sổ nhỏ bìa vải.
Cô mở nắp. Mùi ẩm mốc của thời gian xông lên. Ngón tay run run chạm vào cuốn nhật ký, lật trang đầu tiên. Dòng mực tím nhạt của An Nhiên hiện ra, nét chữ tròn trịa quen thuộc như chưa từng xa cách:
“Tịnh Nghi thân mến, nếu cậu đọc được những dòng này, nghĩa là tớ đã không còn... Đừng buồn, được chứ? Có một cậu bé đã lén đưa tớ miếng bánh mỗi ngày – cậu ấy sợ lắm, nhưng vẫn cố gắng. Tớ chỉ muốn cậu biết, trên đời vẫn còn người tốt.”
Nước mắt cô rơi không kịp kiểm soát, nhòe cả dòng chữ. An Nhiên vẫn vậy, cho đến phút cuối vẫn nhìn thấy điều thiện trong địa ngục. Cô ôm cuốn nhật ký vào lòng, cảm giác như bạn mình đang ở ngay bên, vỗ về linh hồn đã quá mỏi mệt.
Nhưng khoảnh khắc ấy không kéo dài.
Một tiếng động cơ gầm rú xé toang màn tĩnh lặng. Bốn chiếc SUV đen bóng đỗ chặn ngang sân trường, đèn pha quét sáng rực như muốn thiêu rụi bóng tối. Cánh cửa bật mở, Phạm Gia Bảo bước xuống. Vest xám nhàu nhĩ, cà vạt lệch sang một bên, mái tóc bóng mượt thường ngày giờ rối bời. Mắt hắn hằn những tia máu đỏ quạch, như thể hắn đã không ngủ suốt đêm qua.
Đàn em dàn hàng bao vây, từng bước chân nện xuống sân xi măng vỡ, vang lên những tiếng cộc khô khốc.
Phạm Gia Bảo nhếch mép, giọng đầy khinh miệt: “Mày nghĩ mày thoát được à?”
Đàm Tịnh Nghi đứng lên, tay trái nắm chặt hộp sắt, tay phải thọc vào túi áo khoác. Nhịp tim cô tăng tốc, nhưng giọng nói lại lạnh tanh: “Tao không định trốn.”
Và rồi, như đã kể, hắn giật lấy hộp sắt, tìm thấy USB, bóp nát nó. Nụ cười đắc thắng của hắn tan biến khi cô giơ chiếc thứ hai ra.
“Mày nhầm rồi, Gia Bảo. Tao luôn có kế hoạch B.”
Sắc mặt hắn từ trắng bệch chuyển sang tái mét. Hàm răng nghiến chặt: “Đưa đây!”
Cô lui một bước, giọng đều đều: “Muốn thì tự đến mà lấy.”
Hắn gật đầu với đám đàn em. Chúng đồng loạt tiến lên.
Ngay lúc đó, một loạt còi hú hét từ bốn phía vọng lại. Đèn pin từ mọi ngóc ngách quét tới, soi rõ từng khuôn mặt hoảng hốt. Tiếng loa phóng thanh vang lên, là giọng của Lục Kiến Thần – nhưng nó khàn đục, hơi thở đứt quãng vì đau đớn:
“Cảnh sát đã bao vây! Buông vũ khí, tất cả cúi xuống!”
Từ sau một gốc cây to gần cổng, Kiến Thần bước ra. Anh không lao tới như mọi khi. Bước chân anh nặng nhọc, tay trái ôm chặt mạn sườn, nơi mấy xương sườn vừa được băng kỹ. Mặt anh tái nhợt, môi khô nứt, rõ ràng cơn đau đang gặm nhấm từng tế bào. Nhưng mắt anh vẫn sắc như dao, còn tay phải cầm khẩu súng bắn đạn cao su chĩa thẳng vào đám người của Gia Bảo.
Phạm Gia Bảo hoảng loạn lùi lại, rút từ trong áo một con dao gấp, vung lên định khống chế Tịnh Nghi: “Ai bước tới, tao đâm chết nó!”
Nhưng Tịnh Nghi không đứng yên. Những tháng ngày tập boxing tự vệ trỗi dậy – cô xoay người, thúc mạnh cùi chỏ vào mạng sườn hắn. Tiếng “hự” vang lên, tay cầm dao lỏng ra. Cô lách người thoát khỏi vòng tay hắn.
Kiến Thần gắng gượng bước lên, nâng súng, bắn một phát cảnh cáo trúng ngay con dao đang rơi, hất văng nó ra xa. Anh nghiến răng chịu đau, giọng vẫn sắc lạnh: “Đừng để tôi phải bắn phát nữa.”
Đám đàn em thấy thế liền vùng chạy tán loạn, nhưng cảnh sát từ khắp nơi ập vào, tiếng súng cao su nổ giòn tan trong bình minh. Phạm Gia Bảo bị quật ngã, hai tay bị khóa chặt sau lưng. Hắn vùng vẫy trong tuyệt vọng, tiếng chửi rủa bị nhấn chìm bởi còi xe và mệnh lệnh.
Trong hỗn loạn, Tịnh Nghi cúi xuống, nhanh tay nhặt chiếc USB thật từ túi áo trong – nơi cô đã giấu kỹ ngay từ đầu. Cô liếc nhìn Kiến Thần. Anh gật đầu nhẹ, hiểu rằng bằng chứng này chưa thể giao cho bất kỳ ai.
Cô kéo tay anh, giọng khẩn trương: “Đi lối này!”
Họ lách qua bụi rậm um tùm phía sau trường, nơi nắp cống cũ kỹ vẫn nằm im lìm như lần trước. Kiến Thần cố nén một tiếng rên khi cúi xuống, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Cô thoáng do dự, nhưng rồi tiếng bước chân của cảnh sát truy đuổi đám đàn em khiến cô quyết định. Cô mở nắp, giúp anh chui xuống.
Một lần nữa, họ lại chạy trốn trong đường cống tối om. Nước bẩn tạt ướt mặt, mùi hôi thối xộc lên nồng nặc. Nhưng lần này, bên cạnh nỗi sợ hãi là một niềm hy vọng mỏng manh – chiếc USB nóng ran trong túi áo cô.
---
Căn hộ an toàn dưới tầng hầm tối mờ. Ánh đèn bàn duy nhất hắt lên gương mặt ướt đẫm mồ hôi và nước bẩn của cả hai. Họ thở dốc, quần áo lấm lem bùn đất. Kiến Thần dựa lưng vào tường, mắt nhắm nghiền, tay vẫn ôm chặt mạn sườn. Tịnh Nghi run rẩy cắm chiếc USB thật vào cổng máy, lòng nặng trĩu vì vừa chứng kiến người đàn ông này bất chấp chấn thương để đến cứu mình.
Màn hình bừng sáng.
Video dài mười lăm phút. Góc quay từ một lớp học bỏ không, ánh sáng lờ mờ xuyên qua rèm cửa bám đầy bụi. Ở giữa phòng, An Nhiên bị trói chặt vào ghế, mái tóc dài từng là niềm tự hào của cô bị cắt xơ xác. Những lọn tóc rơi vương vãi trên sàn. Một bàn tay thò vào khung hình, tóm lấy tóc cô, dí mặt cô vào xô nước đá. Tiếng nước bắn, tiếng ho sặc sụa, và tiếng cười man rợ.
Giọng cười ấy cô nhận ra ngay – Phạm Gia Bảo, và những tên đồng bọn năm nào.
Từng thước phim cứa vào tim cô như một con dao cùn. Tịnh Nghi bấu chặt mép bàn, móng tay trắng bệch. Cô không khóc ngay, bởi cơn đau này quá lớn, nó nghẹn lại nơi cổ họng, không thể thoát ra.
Rồi khung hình chuyển động. Ở góc dưới cùng bên phải, một cậu bé gầy gò, đôi mắt đẫm lệ, tay cầm chiếc bánh mì méo mó – run rẩy đứng đó. Cậu không chạy, không kêu cứu, chỉ đứng như pho tượng sợ hãi. Khuôn mặt ấy, dù còn non nớt, nhưng cô nhận ra ngay: Lục Duy An, em họ của Kiến Thần.
Tiếng thở của Kiến Thần bỗng trở nên nặng nề, như thể ai đó vừa giáng thêm một cú vào xương sườn đã gãy của anh. Anh đứng bất động, cả cơ thể như hóa đá.
Video kết thúc trong tiếng khóc nấc của An Nhiên, và tiếng cười khoái trá của lũ ác quỷ.
Căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng gió thổi ù ù bên ngoài.
Tịnh Nghi mở miệng trước, giọng khàn đặc: “Chúng ta phải công bố. Toàn bộ.”
Kiến Thần lắc đầu, đôi môi trắng bệch run lên vì đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần: “Nó mới mười tuổi, Tịnh Nghi. Bị ép làm người chứng kiến. Luật sẽ coi nó là đồng phạm – ít nhất năm năm tù.”
“Vậy An Nhiên thì sao? Công lý cho cô ấy ở đâu?” Cô quay phắt sang anh, mặt đẫm nước mắt từ lúc nào không hay. “Tôi đã chờ tám năm để thấy ngày này. Tám năm, Lục Kiến Thần!”
Anh cúi đầu, một tay vẫn ôm sườn, giọng vỡ ra: “Tôi xin lỗi. Tôi biết điều đó không công bằng. Nhưng tôi không thể để Duy An bị hủy hoại. Nó cũng là nạn nhân.”
“Nạn nhân? Nó đứng đó, không làm gì cả!” Cô gào lên, tiếng vang trong căn phòng chật hẹp.
“Nó sợ! Một đứa trẻ mười tuổi thì có thể làm gì? Cô nghĩ nó không muốn cứu bạn cô sao? Nhưng nó còn quá nhỏ! Nó bị dọa giết cả nhà nếu hé nửa lời!”
Nước mắt Tịnh Nghi rơi không ngừng. Cô ôm đầu gối, ngồi co ro trong góc, mắt vẫn dán vào khung hình dừng ở gương mặt hoảng loạn của Duy An. Cậu bé ấy, đôi mắt ấy – đúng là đôi mắt của một con thú nhỏ bị thương.
Cô thì thầm, như kiệt sức: “Anh đi đi. Tôi cần thời gian.”
Kiến Thần lặng lẽ đứng dậy. Anh cố nén một tiếng rên khi cử động, tay bám vào tường để giữ thăng bằng. Bước chân nặng trĩu, cánh cửa khép nhẹ sau lưng.
Cô ở lại một mình, tay run run mở cuốn nhật ký của An Nhiên. Lật đến trang cuối cùng, dòng mực tím hiện ra, như một lời thì thầm từ quá khứ:
“Hãy tha thứ cho cậu bé ấy – cậu ấy cũng chỉ là nạn nhân. Tớ không trách bất kỳ ai, chỉ mong cậu sống thật hạnh phúc.”
Cô gập sách lại, áp vào ngực. Nước mắt rơi lã chã, thấm ướt bìa vải.
Bên ngoài, mưa bắt đầu rơi. Những hạt mưa nặng hạt đập vào ô cửa sổ, như tiếng lòng đang vỡ ra từng mảnh.
Ở đầu kia thành phố, trong một căn phòng khác của căn hộ an toàn, Lục Kiến Thần ngồi tựa lưng trước cửa, tay ôm đầu. Ngực anh quặn lên từng cơn đau, nhưng còn đau hơn là lời cô vừa thốt ra. Anh không khóc, nhưng đôi vai run lên từng hồi. Mưa tạt vào hành lang, lạnh buốt, nhưng anh không vào nhà. Anh chỉ ngồi đó, như một kẻ đang gánh trên vai hai tảng đá khổng lồ – một bên là công lý cho người đã khuất, một bên là tương lai của đứa em.
Cả hai người họ, cách nhau chỉ mấy bức tường, đều không ngủ. Chỉ có màn đêm và cơn mưa tầm tã làm chứng cho sự giằng xé không lời.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện