Chương 6/10 · Bằng chứng sống
Tác giả: Em Sâu
Ba ngày.
Ba ngày trôi qua kể từ khi họ xem đoạn băng ấy.
Đàm Tịnh Nghi gần như không rời khỏi ghế. Cô ngồi lì trong căn phòng chật hẹp của nhà an toàn, cuốn nhật ký của An Nhiên mở trên đùi. Ngón tay cô lần theo dòng chữ nghiêng nghiêng, từng nét bút như cứa vào tim: Hãy tha thứ cho cậu bé ấy.
Cô đã đọc nó cả trăm lần.
Mỗi lần, tim cô lại thắt lại.
Bên ngoài, tiếng mưa vẫn dai dẳng gõ vào ô cửa sổ, như tiếng nấc của người đã khuất. Cô tưởng tượng ra gương mặt An Nhiên – đôi mắt hiền lành, nụ cười nhút nhát – và tự hỏi, liệu bạn mình có thực sự tha thứ hay chỉ là đang cố làm cô nguôi ngoai?
Lục Kiến Thần gõ cửa.
Gọi tên cô.
Nhưng cô không đáp.
Cô cần thời gian – không phải để trốn tránh, mà để tìm một con đường không phải hy sinh một đứa trẻ vô tội. Một con đường mà công lý không bị bóp méo, và người sống không phải gánh tội thay cho kẻ ác.
Sáng thứ tư, cô cuối cùng cũng đứng dậy. Đôi chân tê cứng, cô bước ra khỏi phòng, để lại trên bàn một mẩu giấy viết vội:
Tôi đi tìm giải pháp. Đừng đi theo.
---
Cô đến gặp bác sĩ Lâm.
Phòng khám nằm khuất trong con hẻm già nua, mùi trầm thoang thoảng từ chiếc lư hương nhỏ trên bàn. Những tấm bằng cấp treo trên tường đã ngả màu, nhưng ánh mắt của vị chuyên gia tâm lý thiếu niên này vẫn sắc sảo đến lạ.
Tịnh Nghi ngồi đối diện bà, hai tay đan chặt vào nhau. Cô trình bày tình huống một cách khách quan –
Như một nhà tâm lý học pháp y đang làm báo cáo.
Nhưng giọng cô run lên khi nhắc đến Duy An.
Bác sĩ Lâm điềm tĩnh lắng nghe, rồi hỏi:
"Cháu đang cố bảo vệ cậu bé đó à?"
Cô gật đầu.
"Cháu muốn biết, liệu có cách nào để cậu ấy không bị truy cứu trách nhiệm hình sự không?"
Bác sĩ Lâm tháo kính, day day sống mũi.
"Có thể. Nhưng rất khó. Nếu chứng minh được cậu bé bị cưỡng bức tâm lý đến mức mất tự do ý chí – tức là hoàn toàn bị khống chế về mặt tinh thần – và hành động chỉ là bị động, thì khả năng miễn trách nhiệm hình sự là có. Nhưng sẽ cần rất nhiều chứng cứ: giám định tâm thần, lời khai của nhân chứng, hồ sơ quá khứ…"
Bà ngừng một chút, nhìn thẳng vào mắt Tịnh Nghi.
"Và quan trọng nhất, cần sự hợp tác của chính đứa trẻ. Cháu có chắc cậu ấy sẵn sàng đối mặt không?"
Tịnh Nghi lắc đầu.
Cô chưa dám nghĩ đến việc buộc Duy An phải sống lại cơn ác mộng. Chỉ mới tuần trước thôi, cô còn nghĩ mọi chuyện sẽ kết thúc khi Phạm Gia Bảo bị bắt. Nhưng cuộc đời không đơn giản như những trang sách. Nó khắc nghiệt, và nó đòi hỏi cô phải chọn lựa – giữa công lý tuyệt đối và tương lai một con người.
Cô cảm ơn bác sĩ, rồi lặng lẽ ra về.
Điện thoại rung.
Mẹ nhắn tin: Tối nay về ăn cơm không con?
Cô nhìn màn hình một lúc lâu, rồi tắt nguồn.
Lòng nặng trĩu, cô không thể đối diện với ai.
---
Cùng lúc đó, tại căn biệt thự cổ kính của dòng họ Lục, không khí ngột ngạt như trước cơn bão.
Lục Kiến Thần đứng trong thư phòng của cha.
Mùi rượu whisky nồng nặc, hòa lẫn mùi gỗ mun cũ kỹ. Lục Hoài Viễn ngồi sau chiếc bàn lớn, dáng vẻ uy nghiêm nhưng đôi mắt đục ngầu. Ông ta đặt ly rượu xuống, tiếng cụng nhẹ vang lên như tiếng gõ cửa địa ngục.
"Mày vẫn chưa từ bỏ ý định công bố video à?"
Giọng ông ta lạnh tanh.
Kiến Thần nghiến răng, từng thớ cơ trên mặt căng cứng.
"Cha biết về Duy An từ đầu, phải không?"
Lục Hoài Viễn không chối. Ông ta cười nhạt.
"Ta đã xóa tên nó khỏi hồ sơ tám năm trước. Đó là cách duy nhất giữ thể diện cho dòng họ. Nếu bây giờ mày công bố, thằng bé sẽ ngồi tù ít nhất năm năm. Mày muốn thế à?"
"Thể diện?" Kiến Thần gằn giọng. "Cha gọi đó là thể diện sao? Một đứa trẻ mười tuổi bị ép chứng kiến cảnh tra tấn, suốt tám năm sống trong sợ hãi, và cha chỉ biết xóa tên nó để giữ thể diện?"
"Im đi!" Lục Hoài Viễn đập bàn. "Mày không hiểu gì cả! Năm đó nếu không có tao, thằng bé đã vào trại giáo dưỡng rồi! Tao bảo vệ nó theo cách của tao!"
"Cha bảo vệ nó bằng sự hèn nhát!"
Kiến Thần đấm tay xuống mặt bàn.
Máu ứa ra từ khớp ngón tay, thấm vào lớp gỗ mun bóng loáng.
"Con sẽ bảo vệ nó bằng công lý thực sự. Bằng sự thật, chứ không phải bằng dối trá!"
Lục Hoài Viễn bật cười khẩy, nhưng trong tiếng cười có gì đó chua chát.
"Rồi mày sẽ giống ta thôi. Rồi mày sẽ hiểu, trên đời này có những thứ còn nặng hơn cả công lý."
Kiến Thần quay lưng bỏ đi.
Lồng ngực anh như muốn nổ tung. Anh không thể ở lại một giây nào nữa. Mỗi bước chân trên sàn đá cẩm thạch đều nặng như đeo chì.
Ra đến cổng, anh ngước nhìn bầu trời xám xịt. Những hạt mưa lất phất bắt đầu rơi, lạnh buốt.
Trong đầu anh chỉ còn một cái tên.
Đàm Tịnh Nghi.
---
Trời đổ cơn mưa phùn.
Tịnh Nghi đứng trên sân thượng Học viện Luật Trung ương. Cô không biết tại sao mình lại đến đây. Có lẽ vì nơi này là góc bình yên cuối cùng giữa thành phố ồn ào. Lan can cũ kỹ ướt đẫm, từng giọt nước lăn dài rồi rơi xuống khoảng không bên dưới.
Cô tựa người vào lan can, mặc cho mưa thấm vào tóc, vào vai áo. Lạnh, nhưng trong lòng còn lạnh hơn.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên.
Cô không cần quay đầu cũng biết là ai.
Lục Kiến Thần tiến lại gần, dáng người cao gầy nhưng vững chãi. Anh cởi áo khoác, nhẹ nhàng khoác lên vai cô. Hơi ấm từ chiếc áo len mỏng vương vấn mùi gỗ đàn hương.
Họ im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn.
Rồi anh cất lời, giọng khàn đặc:
"Tôi đã nói chuyện với cha tôi."
Cô quay sang nhìn anh. Mưa làm nhòe đi những đường nét cương nghị trên gương mặt anh, nhưng không che được vết thương trong đáy mắt.
"Ông ấy thừa nhận đã giấu chuyện của Duy An. Và ông ấy đe dọa tôi."
Anh kể tất cả. Về lời thú nhận, về sự kiêu hãnh của người cha, về nỗi đau khi nhận ra chính gia đình mình đã tiếp tay cho tội ác.
Mỗi từ như cứa vào cổ họng anh.
"Tôi xin lỗi. Đáng lẽ tôi nên nói cho cô sớm hơn."
Tịnh Nghi lặng lẽ rút từ túi áo một chiếc khăn tay màu xám tro. Cô đưa cho anh.
"Anh không cần xin lỗi."
Giọng cô nhẹ bẫng.
"Chúng ta đều là nạn nhân của quá khứ."
Kiến Thần nhận lấy chiếc khăn, ngón tay anh vô tình chạm vào tay cô – làn da lạnh cóng nhưng truyền qua một dòng điện ấm áp đến lạ.
Họ cùng nhìn ra khoảng không mịt mờ. Từng hạt mưa như gột rửa những tổn thương cũ kỹ, xóa nhòa ranh giới giữa hai con người từng đứng ở hai đầu chiến tuyến.
Rồi Tịnh Nghi cất lời, chậm rãi và rõ ràng:
"Tôi đã nghĩ cách."
Cô quay hẳn sang anh, đôi mắt phượng sáng lên trong màn mưa.
"Chúng ta sẽ không công bố video thô bạo như vậy. Thay vào đó, chúng ta sẽ buộc Phạm Gia Bảo phải tự thú – tại chính buổi họp báo ra mắt quỹ từ thiện của hắn. Trước hàng trăm ống kính, hắn sẽ không thể chối cãi. Và chúng ta sẽ kiểm soát thông tin, bảo vệ Duy An."
Kiến Thần nhìn cô, ánh mắt lóe lên tia hy vọng mà đã lâu lắm rồi anh mới thấy.
"Em định làm thế nào?"
Anh hỏi –
Lần đầu tiên gọi cô một cách thân mật như vậy.
Cô không sửa lại.
Cô chỉ mỉm cười nhẹ.
Nụ cười đầu tiên sau ba ngày dài đằng đẵng.
"Chúng ta sẽ cùng lập kế hoạch. Và em cần anh giúp."
---
Tối hôm ấy, họ cùng đến căn hộ nhỏ của Lục Duy An ở ngoại ô.
Đó là một căn phòng trọ cũ kỹ, nằm cuối con hẻm hun hút. Cửa sổ che kín mít bằng những tấm bìa cạc-tông, bên trong chỉ có một chiếc giường sắt ọp ẹp và một bộ máy tính cũ. Mùi ẩm mốc xộc vào mũi, nồng nặc.
Duy An ngồi co ro trong góc tối, lưng ép sát vào tường. Cậu bé nay đã mười tám tuổi nhưng gầy gò như thiếu niên mười bốn. Đôi mắt trũng sâu, hoảng sợ như con thú bị thương.
Khi thấy người lạ, cậu run bắn lên.
"Đừng… đừng đến đây!"
Kiến Thần vội bước tới:
"Duy An, là anh đây. Đừng sợ!"
Nhưng Tịnh Nghi đã nhanh hơn.
Cô từ từ ngồi xuống, hạ thấp người cho ngang tầm mắt cậu. Cử động chậm rãi, như thể không muốn làm cậu giật mình. Giọng cô ấm áp như nước trà gừng ngày đông:
"Chào em, chị là Tịnh Nghi. Chị là bạn của An Nhiên."
Cái tên ấy như một tiếng sét giữa đêm.
Duy An giật thót mình. Đôi mắt cậu mở to, nước mắt lập tức trào ra.
"Chị… chị biết chị ấy sao?"
Tịnh Nghi gật đầu, đôi mắt phượng dịu dàng chưa từng có.
"Chị biết. Và chị cũng biết em đã cố gắng giúp chị ấy, phải không?"
Duy An òa khóc.
Những tiếng nấc nghẹn ngào như xé tan màn đêm. Cậu vừa khóc vừa lắp bắp:
"Em… em chỉ cho chị ấy bánh mì thôi. Em sợ lắm, nhưng em không dám nói với ai… Họ bảo nếu em nói, họ sẽ giết em… Em… em là đồ hèn nhát…"
Cậu đột nhiên ngước lên, đôi mắt đen láy như Kiến Thần nhưng chất chứa nỗi sợ suốt tám năm:
"Chị… chị có tin em không?"
Tịnh Nghi cầm lấy bàn tay lạnh ngắt của cậu, siết thật chặt.
"Có. Chị tin em. Và chị sẽ không để ai tổn thương em nữa."
Cậu vỡ òa.
Duy An gục đầu vào vai cô, khóc như một đứa trẻ lần đầu tiên được an ủi. Những tiếng nấc ấy như cuốn phim quay chậm về quá khứ, về những ngày tháng kinh hoàng mà cậu không dám kể với ai.
Tịnh Nghi vòng tay ôm lấy cậu, cái ôm chặt chẽ và ấm áp. Cô thì thầm:
"Không sao rồi. Chị đây rồi. Sẽ không ai hại em được nữa."
Đôi mắt cô hướng về phía cửa sổ.
Ngoài kia, trong màn mưa nặng hạt, bóng Lục Kiến Thần đứng lặng. Anh không vào nhà. Chỉ đứng đó, dưới mái hiên ọp ẹp, mặc cho nước mưa tạt vào người. Vai anh run lên từng hồi.
Ánh đèn đường hắt vào ô cửa, đổ bóng hai người dài trên sàn nhà.
Như một lời thề không lời.
Cho trận chiến cuối cùng.
---
Đêm ấy, họ quyết định ở lại.
Căn phòng chật chội, nhưng không ai cảm thấy lạc lõng. Tịnh Nghi ngồi cạnh Duy An, nghe cậu kể từng chút một – những gì cậu đã chứng kiến, nỗi sợ hãi, sự dằn vặt. Kiến Thần ngồi ở một góc, im lặng lắng nghe. Thỉnh thoảng, anh lại xiết chặt nắm tay.
Khi Duy An đã ngủ thiếp đi trên chiếc giường sắt, họ mới ngồi lại với nhau.
Tịnh Nghi lên tiếng trước:
"Chúng ta có năm ngày. Họp báo của Phạm Gia Bảo sẽ diễn ra vào chiều thứ Sáu. Em cần danh sách khách mời, sơ đồ hội trường, và một đường truyền an toàn để livestream nếu cần."
Kiến Thần gật đầu.
"Tôi có thể lấy được. Nhưng cần một người bên trong để cấy cho hắn một chiếc micro."
"Em sẽ lo vụ đó."
Cô kéo chiếc USB từ trong túi áo ra – USB thật mà cô đã đánh tráo từ dưới gốc hoa giấy. Bên trong không chỉ có video, mà còn cả những đoạn ghi âm An Nhiên bí mật thu lại.
"Em đã nghe hết. Có một đoạn Gia Bảo tự nhận mình là 'người dẫn đầu trò chơi'. Chỉ cần phát đoạn đó giữa buổi họp báo, hắn sẽ phải tự giải thích. Và khi hắn rơi vào bẫy, mọi lời nói dối sẽ tự sụp đổ."
Ánh mắt Kiến Thần sáng lên.
"Còn Duy An?"
"Chúng ta sẽ không nhắc đến em ấy. Bác sĩ Lâm đã đồng ý làm giám định tâm lý nếu cần. Nhưng điều quan trọng là phải để công chúng tập trung vào Gia Bảo. Kẻ ác phải là trung tâm của sự phẫn nộ. Duy An chỉ là một nạn nhân, và nạn nhân không cần phải đứng ra chịu trận."
Kiến Thần im lặng một lúc. Rồi anh nói:
"Cảm ơn em. Vì đã không từ bỏ."
Tịnh Nghi mỉm cười, nụ cười mệt mỏi nhưng cương quyết.
"Em sẽ không từ bỏ. Không bao giờ."
Mưa vẫn rơi ngoài kia, nhưng trong căn phòng nhỏ, lần đầu tiên sau nhiều năm, họ cảm thấy một thứ gì đó ấm áp đang len lỏi trở lại.
Niềm tin.
---
Sáng hôm sau, trời quang mây tạnh.
Tịnh Nghi mở điện thoại, đọc tin nhắn của mẹ chưa trả lời. Cô nhắn lại:
Mẹ, con xin lỗi. Chờ con thêm một tuần nữa thôi.
Rồi cô tắt máy, không chờ hồi âm.
Kiến Thần đứng ở cửa, tay cầm hai cốc cà phê nóng. Anh đưa một cốc cho cô.
"Sẵn sàng chưa?"
Cô nhận lấy, hơi ấm lan qua đầu ngón tay.
"Sẵn sàng."
Họ bước ra khỏi căn hộ. Duy An vẫn đang ngủ, đôi mày giãn ra lần đầu tiên sau tám năm.
Trên con hẻm nhỏ, ánh nắng ban mai len lỏi qua những tán cây, xua tan bóng tối còn sót lại.
Mọi thứ vẫn còn ở phía trước, nhưng họ không còn đơn độc nữa.
Và cuộc chiến cuối cùng, sắp bắt đầu.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện