Chương 7/10 · Bằng chứng sống
Tác giả: Em Sâu
Ba ngày cuối cùng trôi qua trong guồng quay không ngừng nghỉ.
Đàm Tịnh Nghi cúi gằm trên bàn làm việc ở căn hộ an toàn, tay lướt trên bàn phím như một cỗ máy. Cô lập trình lại toàn bộ lịch phát sóng trực tiếp của sự kiện, chèn mã độc vào hệ thống âm thanh và màn hình chính. Đôi mắt sau cặp kính gọng bạc căng cứng, không chớp lấy một lần. Cà phê nguội ngắt bên cạnh đã uống đến giọt thứ tư, nhưng cô không dừng tay.
Điện thoại rung lên liên hồi. Mẹ gọi.
Cô thoáng liếc màn hình, ngón tay chạm vào nút “Từ chối” bằng một phản xạ vô cảm. Rồi lại lao vào những dòng lệnh. Tin nhắn cuối cùng của cha hiện lên: “Đừng về nhà nữa. Cha xứng đáng.”
Màn hình nhòe đi trong một giây. Tịnh Nghi nghiến răng, ngón tay run run khóa luôn số của ông. Con trỏ nhảy loạn trên màn hình như phản chiếu nhịp tim cô.
Ngoài ban công, Lục Kiến Thần áp điện thoại vào tai, sắc mặt mỗi lúc một tối sầm. Anh vừa nhận được tin tình báo: Phạm Gia Bảo đã cài người vào khách sạn. Không chỉ vệ sĩ, mà còn có cả một đội kỹ thuật viên để kiểm soát thiết bị. Và điều tồi tệ nhất—cha cô, Đàm Chính Nhân, bị ép có mặt.
Anh bước vào, giọng trầm như đè nén: “Ông ấy đang ở đó. Chúng ta có thể hoãn.”
Tịnh Nghi ngước lên, đôi mắt phượng sắc lạnh dưới hàng mi cong. “Không. Đây là cơ hội cuối cùng để hắn tự thú trước công chúng. Nếu lùi bây giờ, mọi thứ sẽ bị chôn vùi mãi mãi.”
Cô đứng dậy, nắm chặt chiếc USB sao lưu trong lòng bàn tay, bước thẳng ra xe. Kiến Thần nhìn theo bóng lưng ấy, thấy được cả một ngọn lửa đang âm ỉ cháy.
---
Đêm trước sự kiện, mưa lất phất như những sợi tơ trời.
Cả hai dừng lại ở quán phở quen thuộc trong con hẻm nhỏ. Mùi nước dùng bốc khói nghi ngút quyện với hơi lạnh đầu đông. Tịnh Nghi ngồi im lặng, ăn từng đũa phở mà không cảm nhận được mùi vị. Kiến Thần cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát cô.
Bất chợt, anh đẩy đĩa thịt bò tái sang bên cô. Rồi bàn tay anh—ấm áp và vững chãi—nhẹ nhàng đặt lên bàn tay cô đang nắm chặt trên bàn.
Tịnh Nghi khựng lại. Cả cơ thể cô cứng đờ, nhưng không rụt tay ra. Hơi ấm từ tay anh lan tỏa như một lời hứa không lời, xoa dịu những góc cạnh sắc nhọn trong lồng ngực.
“Ngày mai, dù có chuyện gì, tôi cũng sẽ ở bên cô.” Giọng anh khàn khàn trong tiếng mưa, như mang theo cả trọng lượng của một lời thề.
Tịnh Nghi khẽ gật đầu, mắt vẫn dán vào tô phở đang nguội dần. Cô sợ rằng nếu ngước lên nhìn anh, mọi vỏ bọc sẽ vỡ tan. Trên đường về, họ không nói thêm câu nào, nhưng bước chân như nhẹ hơn. Mưa vẫn rơi, nhưng trong bóng tối, có một thứ ánh sáng le lói từ nơi hai bàn tay chạm vào nhau.
---
Sáng hôm sau, khách sạn năm sao bừng sáng trong ánh đèn pha lê xa hoa. Sảnh tiệc được trang hoàng lộng lẫy, từng dãy ghế bọc nhung đỏ trải dài, phóng viên và khách mời đông nghịt. Trên sân khấu, tấm backdrop khổng lồ in logo Quỹ Thiện Tâm lấp lánh.
Trong cánh gà tối om, Đàm Tịnh Nghi nép mình sau tấm rèm nhung dày. Vest đen ôm sát thân hình mảnh khảnh, mái tóc buộc cao để lộ gương mặt sắc lạnh. Bàn tay siết chặt chiếc USB đến bầm tím, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy.
Tai nghe vang lên giọng nói đầy đắc thắng của Phạm Gia Bảo từ sân khấu: “Thưa quý vị, tôi là Phạm Gia Bảo, tân chủ tịch Quỹ Thiện Tâm. Hôm nay, tôi hân hạnh công bố dự án mới…”
Tiếng vỗ tay nổ ra như sấm. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, cơn thịnh nộ trào lên cổ họng như muốn bóp nghẹt lấy hơi thở.
“Bình tĩnh.” Tiếng Kiến Thần vọng qua tai nghe, trầm và kiên định. Anh đang ngồi ở hàng ghế đầu, vest xám lịch lãm, ánh mắt quét khắp khán phòng như máy quét.
Đột ngột, một tia đèn pin nhỏ từ phía anh chớp tắt ba lần về phía cánh gà—tín hiệu báo động. Tịnh Nghi ngoái nhìn theo hướng anh chỉ, và tim cô như ngừng đập.
Ở hàng ghế cuối cùng, nơi ánh sáng không vươn tới, cha cô ngồi đó. Đàm Chính Nhân mặt tái mét, hai tay run rẩy nắm chặt một chiếc điện thoại. Ánh mắt ông đờ đẫn nhìn lên sân khấu, nơi con gái ông sắp lao vào trận chiến một mất một còn.
Cô nín thở. Lồng ngực như bị ai bóp nghẹt. Nhưng rồi micro bỗng rè lên—hệ thống của cô đã kích hoạt. Đó là thời khắc không thể quay đầu.
Tịnh Nghi gạt phăng mọi yếu đuối, bước ra ánh sáng.
“Phạm Gia Bảo, mày có biết mùi vị của máu trên tay không?”
Giọng cô lạnh băng như lưỡi dao cắt ngang bầu không khí. Cả hội trường quay phắt lại, hàng trăm con mắt đổ dồn vào cô gái mảnh khảnh đứng sừng sững giữa lối đi.
Phạm Gia Bảo giật nảy mình, sắc mặt tái dại. Hắn lùi một bước, miệng há hốc. “Mày… mày là ai? Bảo vệ!”
Cô giơ cao chiếc USB, ánh đèn chiếu vào nó lấp lánh như một viên đá quý chứa đựng sự thật. “Đây là sự thật—một sự thật mà tám năm qua mày đã cố chôn vùi bằng tiền, bằng quyền lực, bằng cả máu.”
“Bắt ả ta lại!” Gia Bảo gào lên, giọng khản đặc.
Nhưng những tên vệ sĩ xộc tới đã bị Lục Kiến Thần chặn đứng. Anh đứng chắn ngang lối đi, thân hình cao lớn như bức tường thành, đôi mắt sắc như dao quét một vòng khiến chúng chùn bước. Dù vết thương xương sườn còn âm ỉ, nhưng khí thế ấy khiến không kẻ nào dám tiến lên.
Tịnh Nghi bước nhanh lên bục điều khiển, cắm mạnh USB vào cổng máy tính. Màn hình khổng lồ phía sau Gia Bảo bừng sáng. Những hình ảnh đầu tiên nhòe đi, rồi hiện ra khuôn mặt non nớt của An Nhiên năm nào. Cả hội trường nín lặng.
Nhưng đúng lúc ấy.
Từ góc tối cuối khán phòng, một vệt sáng nhỏ lóe lên trên màn hình điện thoại của Đàm Chính Nhân. Một tin nhắn điện tử hiện ra, ngắn gọn và tàn nhẫn: “Kích nổ hoặc vợ ông chết.”
Ông run rẩy nhìn lên sân khấu, nơi con gái mình—máu mủ ruột thịt—đang đối mặt với kẻ thù. Gương mặt cô kiên cường, không một chút run sợ. Rồi ông nhìn xuống bàn tay mình, nơi chiếc điện thoại hiện lên nút bấm kích hoạt mà họ đã cài sẵn. Nước mắt già nua lăn dài trên má. Ông nhắm mắt, và bấm nút.
ẦM!
Tiếng nổ xé toang cánh gà, hất tung tấm rèm nhung thành từng mảnh. Lửa và khói bụi trùm lên tất cả. Sóng xung kích như búa tạ xô thẳng vào Tịnh Nghi, hất cô văng vào tường. Đầu đập mạnh, tai ù đặc. Chiếc USB tuột khỏi tay, rơi xuống sàn, ngay dưới chân Phạm Gia Bảo.
Trần nhà đổ sập, những mảnh vữa và đèn pha lê rơi như mưa. Khán phòng trở thành địa ngục hỗn loạn, tiếng la hét, tiếng kêu cứu vang lên inh ỏi.
Tịnh Nghi cố mở mắt. Trước khi mất ý thức, cô thấy cha mình nơi hàng ghế cuối—đôi tay ông buông thõng vô lực, miệng mấp máy như muốn nói “Xin lỗi”. Và từ xa, trong làn khói đen đặc quánh, tiếng cười man rợ của Phạm Gia Bảo vọng lại như một lời nguyền.
“Đồ ngu… Đừng hòng thắng nổi tao…”
Bóng tối nuốt chửng tất cả.
Và cô rơi vào hư vô.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện