Chương 8/10 · Bằng chứng sống
Tác giả: Em Sâu
ẦM!
Tiếng nổ xé toang cánh gà, hất tung tấm rèm nhung thành từng mảnh cháy xém. Sóng xung kích như búa tạ đập thẳng vào Tịnh Nghi, ném cô văng vào bức tường phía sau.
Đầu đập mạnh. Tai ù đặc.
Khói bụi mù mịt bốc lên, mùi thuốc súng xộc thẳng vào phổi, cay xè. Cô lồm cồm bò dậy giữa đống đổ nát, đầu óc choáng váng như vừa tỉnh một cơn mê dài. Mắt cô quét điên cuồng tìm chiếc USB – đã rơi đâu đó khi cô ngã.
Giữa màn khói đen đặc quánh, một bóng người dần hiện ra.
Phạm Gia Bảo.
Hắn đứng đó, quần áo nhăn nhúm nhưng vẫn giữ được vẻ ngông cuồng. Tay cầm một điều khiển từ xa nhỏ, nụ cười méo mó trên môi như con thú trúng thương.
“Tao đã bảo mà.” Hắn rít lên, giọng the thé lẫn trong tiếng ồn hỗn loạn. “Ai đụng vào tao đều phải chết.”
Nhưng hắn chưa kịp giơ tay lên, một bóng đen lao vút tới từ bên cạnh.
Lục Kiến Thần.
Dù chân phải vẫn còn đầy mảnh kính vỡ, máu chảy thành vệt dài, anh vẫn tung cú đạp chính xác, mạnh mẽ như một lưỡi đao. Mũi giày găm thẳng vào vai trái của Gia Bảo – tiếng rắc khô khốc vang lên, kèm theo tiếng hét thất thanh đau đớn. Hắn đổ gục xuống sàn, điều khiển văng khỏi tay, lăn vào đống gạch vụn.
Cảnh sát tràn vào. Những tiếng bước chân rầm rập, tiếng hô “Nằm im!”, tiếng còng sắt lách cách khóa tay hắn lại.
Tịnh Nghi thở dốc, phổi như muốn vỡ tung. Cô ôm chặt chiếc USB nhặt được trước ngực – những đầu ngón tay run rẩy siết chặt nó như thể đó là sinh mạng cuối cùng của sự thật.
Cô và Kiến Thần trao nhau ánh mắt. Không phải ánh mắt của chiến thắng. Mà là sự cảnh giác vẫn chưa nguôi, như những con thú vừa thoát khỏi một cái bẫy chết chóc. Máu từ vết cắt trên trán anh chảy dài xuống gò má, lẫn vào mồ hôi và bụi đất.
Tiếng còi xe cứu thương hú vang bên ngoài, tiếng người la hét, tiếng thạch cao rơi lả tả trên trần nhà. Giữa đống đổ nát của khán phòng, Tịnh Nghi nhìn quanh: rèm nhung cháy xém từng mảng, ghế gãy ngổn ngang, những mảnh vỡ của đèn pha lê lấp lánh dưới ánh đèn khẩn cấp như những vì sao sa.
Nhưng có gì đó sai.
Một sự trống rỗng lạ lùng dâng lên trong lồng ngực cô. Rồi cô sực nhớ.
Điện thoại.
Cô cúi xuống, run run nhặt chiếc điện thoại dưới sàn. Màn hình đã nứt vỡ như mạng nhện, nhưng vẫn sáng lên. 17 cuộc gọi nhỡ. Tất cả đều từ bệnh viện.
Tay cô run bần bật khi bấm gọi lại.
“Bà Lý Mỹ Dung đã qua đời do nhồi máu cơ tim cấp, khi đang theo dõi truyền hình trực tiếp…”
Giọng bác sĩ đều đều như một lưỡi dao cứa vào tim cô. Từng từ, từng chữ, như những nhát cắt sâu hoắm. Tịnh Nghi không nghe thấy gì nữa. Điện thoại trượt khỏi tay, rơi xuống sàn, màn hình vẫn lấp lánh cuộc gọi đang kết nối.
Cô thì thầm, giọng vỡ vụn: “Không… không thể.”
Rồi quay người, chạy.
Mặc cho nhân viên y tế gọi với phía sau. Mặc cho Kiến Thần đang bị băng bó vết thương hét lên tên cô.
Bên ngoài, mưa tầm tã.
Những hạt mưa lạnh buốt quất vào mặt cô như roi quất. Cô lao vào màn mưa, chân trần bước trên nhựa đường, như muốn chạy trốn khỏi sự thật vừa ập đến. Người ướt sũng, tóc bết dính vào má, nhưng cô không cảm thấy gì. Chỉ có một nỗi đau âm ỉ chực trào ra, nhưng cô nghiến chặt răng, cố kiểm soát.
Phía sau, bóng Lục Kiến Thần tập tễnh đuổi theo. Nhưng vết thương ở chân khiến anh khập khiễng, mỗi bước đi lại để lại một vệt máu loang trên mặt đường ướt. Cuối cùng, anh vẫy được một chiếc taxi, kéo cô vào.
Trong xe, cô ngồi im như một pho tượng đá. Người ướt sũng, nước mưa nhỏ giọt xuống ghế da. Đôi mắt ráo hoảnh, nhìn thẳng về phía trước mà không thấy gì.
Anh nắm lấy tay cô, bàn tay lạnh ngắt.
“Tịnh Nghi…” Anh gọi khẽ.
Nhưng cô không phản ứng gì. Không khóc, không nói, chỉ ngồi đó như một cái vỏ rỗng.
—
Bệnh viện.
Hành lang trắng toát, mùi thuốc sát trùng xộc lên nồng nặc. Tịnh Nghi bước vào phòng, đôi chân như vô thức di chuyển.
Trên giường, mẹ cô nằm đó – Lý Mỹ Dung – gương mặt vẫn còn hằn vệt nước mắt chưa khô. Những sợi tóc bạc lòa xòa trên gối, đôi môi hơi hé như muốn nói điều gì. Máy móc đã tắt. Màn hình điện tâm đồ là một đường thẳng nằm ngang.
Trên tường, chiếc TV vẫn còn dừng ở khung hình cuối cùng trước vụ nổ: cảnh cô đứng trên sân khấu, giơ cao chiếc USB, ánh đèn chiếu rọi vào gương mặt cương nghị của chính mình.
Cô ngã quỵ bên giường.
Bàn tay run rẩy nắm lấy những ngón tay lạnh ngắt của mẹ. Lạnh. Lạnh buốt.
“Mẹ… mẹ xem con làm gì thế này…”
Cô lặp đi lặp lại, giọng vỡ vụn như mảnh thủy tinh.
Bác sĩ đứng bên, giọng đều đều giải thích: “Bà ấy có tiền sử tim mạch yếu, căng thẳng quá mức là giọt nước tràn ly…”
Nhưng cô không nghe.
Trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ, lặp đi lặp lại như một lời nguyền: Chính mình là hung thủ.
Cô đuổi mọi người ra ngoài. Một tay giữ chặt tay mẹ, tay kia bấu vào mép áo mình. Ngồi bệt dưới sàn, lưng dựa vào chân giường, đôi mắt ráo hoảnh dán vào màn hình TV.
“Tao đã chọn công lý,” cô tự nhủ. “Và cái giá là mẹ.”
Một tiếng nấc nghẹn ứ trong cổ, nhưng cô cắn răng thật chặt, không cho nước mắt rơi. Cô phải kiểm soát. Như bao lần cô đã từng làm. Nhưng rồi, hình ảnh mẹ lúc còn sống lần lượt hiện về: những cuộc gọi nhỡ cô chưa từng trả lời, những lần mẹ gọi điện thoại lúc nửa đêm cô gạt đi vì còn bận, những bữa cơm mẹ dọn sẵn cô chẳng về ăn.
Tại sao lúc đó mình không nghe máy?
Cô ôm đầu, ngón tay bấm chặt vào da thịt, cơ thể run lên từng hồi.
Cửa phòng bệnh hé mở.
Lục Kiến Thần lê bước vào, người vẫn đầy bụi và máu. Vết thương ở chân vẫn rỉ máu vì chưa kịp xử lý xong, anh khập khiễng tiến lại. Không nói gì. Chỉ lặng lẽ quỳ xuống cạnh cô.
Cô không nhìn anh, nhưng cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể anh – thứ hơi ấm duy nhất trong căn phòng lạnh lẽo này.
Rồi cô vùng dậy, nắm tay đấm vào ngực anh.
Những cú đấm yếu ớt, không chút sức lực, nhưng lại mang đầy uất hận và tuyệt vọng.
“Tại sao… tại sao lại là mẹ tôi?” Cô gào lên, giọng khản đặc.
Anh không tránh. Không đỡ. Để mặc những cú đấm ấy rơi xuống như mưa. Rồi anh đưa tay ôm lấy cô, thật chặt.
Lần đầu tiên, cô không đẩy anh ra.
Cô vùi mặt vào ngực anh, và tiếng nấc bật ra như vỡ đê.
“Mẹ tôi… mẹ tôi chết rồi…”
Những giọt nước mắt ấm nóng trào ra, thấm qua lớp áo mỏng trên ngực anh. Cô khóc như chưa từng được khóc suốt bao năm qua. Khóc cho nỗi đau mất mẹ, cho sự thật bị chôn vùi, cho những ước mơ đã tan tành.
Kiến Thần siết chặt vòng tay hơn, giọng khàn đặc: “Tôi xin lỗi… Tôi đáng lẽ phải bảo vệ cả bà ấy.”
Anh vuốt mái tóc ướt đẫm của cô, bàn tay run nhẹ. Cả hai chìm trong im lặng đau đớn, chỉ có tiếng mưa gõ vào cửa sổ như một bản nhạc buồn.
Giữa đống đổ nát của lý trí, cô nhận ra: cô không còn là chiến binh của công lý nữa. Cô chỉ là một đứa con mất mẹ. Yếu đuối. Chênh vênh.
Bên ngoài cửa sổ bệnh viện, cơn mưa tầm tã như gột rửa thành phố. Trong phòng, hai thân ảnh dựa vào nhau giữa ánh đèn yếu ớt.
Tịnh Nghi vẫn nức nở, nhưng bàn tay cô từ từ nắm lấy vạt áo anh, như một chiếc neo duy nhất trong cơn bão. Cô không biết ngày mai sẽ ra sao. Chỉ biết lúc này, cô không còn đơn độc.
Đêm ấy, mưa không ngừng rơi.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện