Chương 10/15 · Bí mật dưới lô đất số 47
Tác giả: Em Sâu
Tiếng chốt khóa vừa dứt, bóng tối trong khu vườn như đặc quánh lại.
Giọng cười khẩy vọng ra từ phía biệt thự, nơi ánh đèn vàng hắt qua khe cửa sổ, soi tỏ những bụi tùng xù xì như bóng quỷ. Hoắc Trạch nắm chặt tập tài liệu, bước lên trước, che chắn cho Diệc Nhu.
“Đi sát sau tôi.”
Anh nói, giọng trầm thấp nhưng không run.
Họ tiến vào phòng khách – một không gian xa hoa đượm mùi gỗ cũ và bụi thời gian. Đèn chùm pha lê đã tắt, chỉ còn vài ngọn đèn tường leo lét. Trịnh Quốc Huy ngồi trên ghế bành bọc da, cặp kính gọng vàng đặt trên sống mũi, tay lần tràng hạt. Lão mặc áo dài lụa, vẻ ngoài như một học giả, nhưng ánh mắt lạnh như rắn.
Lão nhếch mép:
“Hai đứa trẻ ranh, dám đến tận đây à? Không sợ chết sao?”
Hoắc Trạch không đáp. Anh rút từ túi áo trong ra xấp ảnh – những bức chụp từ camera giấu kín, ghi lại cảnh Trịnh giao dịch với đám tay chân của Thịnh Đạt, những phong bì dày cộm, những bản hợp đồng mờ ám. Ném thẳng xuống mặt bàn, giọng anh đều băng:
“Ông xem đi.”
Mặt Trịnh thoáng biến sắc, ngón tay đang xoay tràng hạt khựng lại. Lão cố bật cười:
“Ảnh trò chơi của mấy đứa thì có giá trị gì?”
Nhưng ánh mắt đã không còn bình thản.
Diệc Nhu bước lên, giọng cứng như thép, cô xưng ‘tôi’ đầy kiên định:
“Ông có hai lựa chọn. Một: giao báo cáo gốc về Lô 47 và ra làm chứng. Hai: toàn bộ bằng chứng về hành vi nhận hối lộ, che giấu tội phạm của ông sẽ được gửi đến Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật trong vòng một giờ nữa.”
Cô giơ điện thoại lên, màn hình đã soạn sẵn email, ngón tay đặt trên nút gửi.
Trịnh đổ mồ hôi, tay lau trán, giọng run:
“Cô không có quyền… Tôi sẽ kiện các người!”
“Ông có quyền kiện,” Diệc Nhu cười nhạt, “nhưng liệu ông có kịp không, khi mà Lục Quân vẫn đang dõi theo từng bước của ông?”
Trịnh rùng mình, mắt láo liên nhìn ra cửa. Không khí căng như dây đàn.
Đúng lúc ấy, Hoắc Trạch chậm rãi rút điện thoại, mở file ghi âm. Giọng nói lạnh lùng của Lục Quân vang lên, xé toang sự tĩnh lặng:
“…nếu ả không im đi, xử lý sạch sẽ. Tao không muốn nghe bất kỳ lời nào về mạch nước khoáng nữa.”
Trịnh tái mặt. Lão bật dậy khỏi ghế, hai tay ôm đầu:
“Tắt đi! Tôi van cậu!”
Lão run rẩy, khuỵu xuống. Những năm tháng tội lỗi như thác đổ. Giọng lão lạc hẳn đi, vừa khóc vừa cười:
“Tôi… tôi bị ép. Lục Quân hắn ta… hắn dọa giết cả nhà tôi nếu tôi hé răng. Tôi chỉ là con chó của hắn thôi!”
Hoắc Trạch cúi xuống, ánh mắt lạnh tanh:
“Vậy thì chọn đi. Sống như chó, hay làm người một lần cuối cùng?”
Trịnh run rẩy đứng dậy, lê đến bức tranh tường. Bàn tay già nua lật tấm vải lụa, để lộ một chiếc két sắt cũ kỹ. Lão xoay mã số, những ngón tay vẫn run.
Cánh két kêu “cạch” một tiếng khô khốc.
Ánh đèn vàng hắt lên bìa tài liệu màu nâu ghi dòng chữ đỏ: “MẬT – LÔ 47”.
Trịnh rút ra, nhưng khi Hoắc Trạch vừa chạm vào, lão gầm lên:
“Đừng! Mở ra là chết đấy!”
Nhưng Hoắc Trạch đã cầm lấy tập tài liệu. Tay anh siết chặt, các khớp ngón tay trắng bệch. Anh lật từng trang – biểu đồ địa chất, mũi khoan, con số trữ lượng nước khoáng nóng khổng lồ: 200 triệu mét khối.
Bản kết luận có chữ ký của chính Trịnh và Lục Quân, ghi rõ giá trị thương mại ước tính 1500 tỷ.
Hoắc Trạch gấp tài liệu lại. Giọng anh đặc quánh:
“Bà ấy chết vì con số này.”
Không ai nói gì. Chỉ có tiếng nấc nghẹn của Trịnh và tiếng lật trang tài liệu nhè nhẹ.
Diệc Nhu nhìn Hoắc Trạch. Cô thấy mắt anh đỏ hoe, nhưng không một giọt nước mắt nào rơi.
---
Trời đã hửng sáng khi họ rời khỏi biệt thự.
Sương mờ còn phủ trên những luống hoa, mang theo mùi ẩm ướt của đất và cỏ dại.
Trên xe về, Diệc Nhu cầm lái. Cô thỉnh thoảng liếc sang Hoắc Trạch – anh ngồi im, mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, tay vẫn siết chặt tập tài liệu đến trắng bệch.
Cô không dám nói gì. Chỉ lặng lẽ đưa cho anh chai nước.
Hoắc Trạch không nhận. Anh chỉ khẽ lắc đầu, đôi môi mím chặt. Trong đầu anh là hình ảnh mẹ – người phụ nữ dịu dàng, luôn mặc áo dài trắng, tóc xõa ngang vai. Bà thường dắt anh đi dạo trên cánh đồng lúa mì non, hát những bài đồng dao cũ.
Bà chưa bao giờ biết mình đã dấn thân vào điều gì.
Xe chạy qua những con đường vắng. Ánh đèn vàng đường phố dần tắt, nhường chỗ cho ánh bình minh nhợt nhạt.
---
Tối hôm đó, trước ban thờ mẹ, Hoắc Trạch đốt ba nén nhang. Khói trầm quyện vào ánh đèn dầu leo lét. Anh đứng lặng rất lâu, bóng đổ dài trên sàn gỗ cũ kỹ.
“Mẹ…”
Giọng anh khàn đặc.
“Con tìm ra rồi.”
Anh đặt tập tài liệu lên bàn thờ, ngay dưới di ảnh của bà. Bức ảnh đen trắng đã ngả màu, nhưng nụ cười hiền hậu vẫn không phai.
Hoắc Trạch định gấp lại cho ngay ngắn thì một mảnh giấy nhỏ rơi ra từ khe bìa.
Đó là một tờ giấy nhăn nhúm, viết bằng mực xanh, nét chữ run run của Trịnh:
“Muốn sống thì gọi tôi. Hắn đã biết cậu đang ở đâu.”
Kèm theo là dãy số điện thoại.
Hoắc Trạch nhíu mày. Tim anh đập thình thịch. Anh nhìn quanh căn phòng nhỏ – mọi thứ vẫn yên tĩnh, nhưng có gì đó không ổn.
Đúng lúc ấy, tiếng còi xe cảnh sát hú vang từ xa.
Âm thanh mỗi lúc một gần. Ánh đèn xanh đỏ quét qua cửa sổ, loang lổ trên tường.
Diệc Nhu vội chạy vào, điện thoại trên tay vẫn rung. Mặt cô tái nhợt:
“Hoắc Trạch! Thịnh Đạt vừa nộp đơn kiện em tội đánh cắp tài liệu mật. Công an đang đến bắt em!”
Hoắc Trạch đứng bật dậy. Mắt anh lóe lên tia lạnh lẽo, rồi lập tức trấn tĩnh.
Anh nắm chặt mảnh giấy trong tay.
“Diệc Nhu, em ra mở cửa đi.”
“Nhưng…”
“Nghe lời anh.”
Giọng anh kiên định, không cho phép từ chối.
Cô cắn môi, rồi gật đầu, quay lưng bước ra.
Hoắc Trạch nhìn theo bóng cô khuất sau cánh cửa. Anh cúi xuống, vuốt nhẹ lên di ảnh mẹ, thì thầm như lời thề:
“Mẹ đợi con. Con nhất định sẽ không để họ thoát.”
Rồi anh ngẩng đầu, bước ra phòng khách. Ngoài kia, tiếng còi xe đã im bặt. Tiếng bước chân nặng nề vang lên trên lối đá, ánh đèn pin quét qua khe cửa.
Trò chơi chưa kết thúc.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện