Chương 11/15 · Bí mật dưới lô đất số 47
Tác giả: Em Sâu
Ánh đèn pin quét qua khe cửa, từng nhịp tim như dồn dập trong lồng ngực. Tiếng bước chân nặng nề dừng ngay trước hiên.
Diệc Nhu hít một hơi sâu, tay run run đặt lên then cài. Cô quay lại nhìn anh, ánh mắt hỏi dò giữa ranh giới mong manh của sợ hãi và quyết tâm.
Hoắc Trạch gật đầu, khẽ ấn vào vai cô. Một cái chạm truyền đi sự bình tĩnh lạ lùng.
“Cảnh sát đây. Mở cửa!”
Diệc Nhu kéo cánh cửa gỗ. Ba người cảnh sát bước vào, bộ đồng phục ướt sương đêm. Người đi đầu giơ thẻ ngành, ánh mắt sắc lạnh quét một vòng căn phòng.
“Lâm Diệc Nhu? Cô bị tố cáo đánh cắp tài liệu mật của tập đoàn Thịnh Đạt. Mời cô về đồn phối hợp điều tra.”
Cô lùi nửa bước theo phản xạ. Nhưng Hoắc Trạch đã chắn trước, dáng đứng cao gầy như bức tường. Giọng anh đều băng, không một gợn sóng:
“Các anh có lệnh khám xét không?”
Người cảnh sát khựng lại. Trong khoảnh khắc im lặng ấy, Diệc Nhu nhanh chóng lấy lại bản lĩnh nghề nghiệp. Cô bước lên, chìa thẻ luật sư, giọng chuyên nghiệp đến từng âm tiết:
“Tôi là luật sư của anh Hoắc. Toàn bộ tài liệu chúng tôi có được là từ sự tự nguyện của ông Trịnh Quốc Huy, và đã nằm trong hồ sơ pháp lý. Đây là hành vi bảo vệ thân chủ, không phải trộm cắp. Nếu các anh muốn dẫn người, xin xuất trình lệnh bắt giữ.”
Không khí căng cứng như sợi dây đàn sắp đứt. Người cảnh sát thứ hai thấp giọng vào bộ đàm, ánh mắt liếc nhìn tập tài liệu chất đầy trên bàn. Một lát, gã ngắt liên lạc, lắc đầu.
“Chúng tôi sẽ xác minh. Hiện tại chưa đủ cơ sở bắt giữ.”
Họ quay lưng bước ra, nhưng lời cảnh báo còn vương lại trong bóng tối:
“Đừng rời khỏi thành phố.”
Khi tiếng xe khuất xa, Hoắc Trạch mới khép cửa. Ánh mắt anh sắc lạnh như lưỡi dao vừa mài:
“Ngày mai, chúng ta nộp đơn.”
*
8 giờ sáng, Tòa án Nhân dân Thượng Hải.
Diệc Nhu bước qua cửa kính với tập hồ sơ dày cộp. Cô mặc bộ vest đen chỉn chu, tóc búi cao, từng bước đi dứt khoát như chính lý lẽ cô mang theo. Hoắc Trạch đi bên cạnh, im lặng như cái bóng, nhưng đôi mắt đảo liên tục ghi nhận mọi khuôn mặt, mọi ánh nhìn.
Đơn khởi kiện được đệ trình với tốc độ chưa từng có. Báo cáo địa chất gốc, lời khai của Trịnh Quốc Huy, và hàng chục trang tài liệu bổ trợ tạo thành một khối chứng cứ không thể chối cãi. Tòa thụ lý trong vòng 24 giờ – một kỳ tích pháp lý bất chấp những sức ép ngầm từ hành lang quyền lực.
Tin tức rò rỉ như dầu đổ vào lửa. Cổ phiếu Thịnh Đạt lao dốc không phanh ngay đầu phiên chiều. Các sàn giao dịch nhốn nháo, màn hình đỏ lòm như máu.
*
Trong phòng họp tầng 28 tòa nhà Thịnh Đạt, Lục Đình Phong đập vỡ chiếc iPhone mới ra mắt tuần trước. Mảnh kính văng tung tóe khắp mặt bàn gỗ mun.
Mặt hắn tím tái, gân cổ nổi cuồn cuộn như những con rắn nhỏ. Giọng gào lên đầy phẫn nộ:
“Chúng mày làm ăn kiểu gì thế? Một thằng nhà quê cũng không ngăn nổi! Tao nuôi chúng mày để làm gì?”
Đám cấp dưới cúi gằm, mồ hôi túa ra dù điều hòa phả lạnh buốt.
Lục Đình Phong đập bàn, ly cà phê sứt mẻ lăn lông lốc.
“Dập vụ này bằng mọi giá! Mua thẩm phán, mua báo chí – tốn bao nhiêu cũng được! Ta không thể để tập đoàn sụp đổ vì một mảnh đất rách!”
Nhưng Diệc Nhu đã đi trước một nước. Ngay khi hắn gào thét, cô đã ấn nút “đăng”.
14 giờ chiều, tài khoản mạng xã hội cá nhân của cô – vốn chỉ chia sẻ những án lệ khô khan – bỗng sáng rực một bài đăng. Toàn bộ hồ sơ được công khai, kèm theo dòng trạng thái như một lời tuyên thệ:
“Tôi, Lâm Diệc Nhu, luật sư, xin chịu trách nhiệm về sự thật này. Tập đoàn Thịnh Đạt đã che giấu tài nguyên quốc gia và liên quan đến cái chết bí ẩn của một kế toán mười năm trước.”
Dư luận dậy sóng. Hàng nghìn bình luận, chia sẻ chỉ trong nửa giờ. Từ khóa “Thịnh Đạt” và “mạch nước khoáng” leo top tìm kiếm. Những trang tin lớn bắt đầu nhảy vào cuộc.
*
2 giờ 17 phút sáng.
RẦM!
Cánh cổng gỗ trước nông trại văng tung tóe, mảnh vụn bắn xa hàng chục mét. Đèn pha xe tải rọi thẳng vào phòng khách, nơi tấm ảnh mẹ Hoắc Trạch rơi khỏi bàn thờ, mặt kính nứt toác như mạng nhện.
Hoắc Trạch bừng tỉnh, chân trần lao ra cửa. Trong ánh sáng chói lòa, anh thấy chiếc xe tải không biển số đang lùi, động cơ gầm rú, chuẩn bị lao tới lần nữa.
Không một giây do dự, anh quay người chạy vào buồng bà ngoại.
“Bà! Ôm chặt cháu!”
Anh bế thốc bà lên, cảm nhận cơ thể gầy guộc run rẩy trong tay. Lao vụt ra sân sau, bàn chân trần đạp lên đá dăm nhọn, máu rỉ ra nhưng anh không hề cảm thấy.
Hầm trú ẩn dưới nhà kho – một cái hầm cũ xây từ thời ông ngoại – mở ra trong bóng đêm. Anh lao xuống, đóng sập nắp hầm, rồi mới thả bà xuống.
Bà ngoại ôm cổ anh, hơi thở hổn hển như sắp đứt quãng, tay run bắn:
“Trạch à… bà sợ… bà sợ mất con như đã mất mẹ con…”
Tiếng động cơ gầm rú rồi lao đi. Hoắc Trạch ngồi lặng trong bóng tối ẩm mốc, tay vẫn ôm chặt bà. Anh cởi áo đắp lên người bà, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không tối đen.
Bà nằm trong lòng anh, giọng thều thào như sợi chỉ mành:
“Nếu bà có mệnh hệ gì… con phải sống, nghe chưa? Con phải sống vì cả mẹ con nữa…”
Anh không trả lời. Bởi trong đầu anh lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: ngày mai, đúng ngày giỗ mẹ. Ngày mai, tất cả sẽ kết thúc.
*
Sáng hôm sau, bà ngoại nhập viện trong tình trạng suy yếu nặng. Mạch yếu, huyết áp tụt, bác sĩ liên tục cấp cứu.
Hoắc Trạch ngồi bên giường, tay nắm tay bà. Những ngón gầy guộc, lạnh ngắt như đang tan dần sức sống. Gương mặt bà nhợt nhạt như tờ giấy, mái tóc bạc xõa trên gối mềm.
Bà tỉnh dậy giữa cơn mê man, nước mắt trào ra:
“Trạch à… buông đi… đừng giống mẹ con… Bà van con… đưa bà về nông trại, mình sống yên ổn, được không?”
Lồng ngực anh nghẹn ứ như có bàn tay vô hình bóp chặt. Nhưng mặt anh vẫn lạnh như tảng băng, không một giọt nước mắt. Anh gỡ tay bà, đứng dậy.
Bước ra hành lang bệnh viện, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi. Anh rút điện thoại, tay không run.
Đầu dây bên kia nhấc máy.
Hoắc Trạch không chào, giọng lạnh tanh như mũi dao mổ:
“Ngày mai, đúng ngày giỗ mẹ tôi. Gặp tôi tại nông trại.”
Im lặng vài giây. Rồi giọng cười gằn của Lục Đình Phong vang lên:
“Mày nghĩ mày là ai? Một thằng chăn gà dám ra lệnh cho tao?”
Hoắc Trạch cúp máy.
Anh quay vào phòng. Bà ngoại đã thiếp đi, hơi thở yếu ớt đều đều. Anh mở ví da, lấy ra tấm ảnh mẹ – bức ảnh duy nhất còn lại, giờ đã nứt toác như tấm kính bàn thờ hôm qua.
Anh nhìn chằm chằm vào nụ cười của mẹ trong ảnh, thì thầm như một lời thề:
“Ngày mai, con sẽ đòi lại 4 phút 32 giây.”
Đúng lúc đó, tiếng bộ đàm trong túi Diệc Nhu réo vang inh ỏi.
Cô vừa trở về từ quầy thuốc, vội ấn nút nghe. Sắc mặt cô lập tức tái nhợt, đôi mắt mở to đầy hoảng hốt.
“Hoắc Trạch! Họ đang trên đường đến bệnh viện – bà cụ đã bị lộ chỗ nằm! Phải chuyển bà đi ngay!”
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện