Chương 9/15 · Bí mật dưới lô đất số 47
Tác giả: Em Sâu
Bóng đêm đặc quánh trong khu vườn như một tấm màn nhung ẩm ướt. Hoắc Trạch lách qua những bụi cây dại, lưng áo cọ vào tường rêu loang lổ, hơi thở dồn nén trong lồng ngực.
Mảnh sỏi dưới chân kêu lạo xạo, anh dừng lại, mắt quét một vòng.
Ánh đèn vàng vọt từ ô cửa sổ tầng trên hắt xuống bãi cỏ, đủ để thấy cột khói mỏng vẫn đang bốc lên từ ống khói phía sau nhà. Mùi giấy cháy quyện lẫn mùi ẩm mốc của gỗ mục.
Anh bước tiếp, nép mình sau gốc cây đại thụ, tính toán khoảng cách tới cửa hông. Ngón tay siết chặt điện thoại – nơi dòng tin nhắn ma trơi lúc 3:47 vẫn còn sáng:
“Trịnh Quốc Huy đang đốt tài liệu trong lò sưởi. Nhanh lên!”
Nhưng khi anh đến nơi, tiếng động cơ đã rú lên phía sau nhà, bánh xe nghiến sỏi lao ra đường cái. Chỉ còn làn khói trắng đục và cánh cổng sắt đóng im ỉm.
Hoắc Trạch vòng ra sau biệt thự, nơi có một ô cửa kính vỡ. Anh luồn tay qua khe hở, mở chốt, rồi trèo vào trong.
Căn phòng tối om, nồng nặc mùi tro tàn. Bếp lò cũ kỹ ở góc phòng còn le lói vài đốm than hồng.
Những mảnh giấy cháy dở quăn queo trên nền gạch – chữ nghĩa đã bị lửa liếm thành tro đen.
Anh quỳ xuống, nhặt một mảnh nhỏ, cố đọc dòng chữ nửa còn: “…mạch nước… áp suất… 4.700m3/ngày…” – nhưng phần quan trọng nhất đã rụng thành bụi.
Muộn rồi. Bằng chứng cuối cùng vừa tan vào hư vô. Hoắc Trạch thả mảnh tro, đứng dậy. Trong đầu anh, những con số, dữ kiện xếp chồng lên nhau rồi lại sụp đổ.
Mười năm điều tra, manh mối quan trọng nhất lại bị hủy ngay trước mắt. Anh đấm mạnh vào tường – tiếng vang trầm đục, khớp ngón tay rướm máu. Nỗi tuyệt vọng không thành tiếng, chỉ bật ra trong hơi thở gấp gáp.
Lát sau, anh trở ra ngoài, nhảy qua hàng rào như lúc đến. Xe cũ nổ máy, lao đi trong màn sương sớm lạnh lẽo. Kính chiếu hậu soi lại bóng dáng cô độc của căn biệt thự – nơi tất cả hy vọng vừa bị thiêu rụi.
---
4:30 sáng. Bệnh viện thành phố Tây Thượng Hải chìm trong tĩnh lặng. Hành lang dài hun hút, chỉ còn tiếng giày y tá lộp bộp xa dần.
Hoắc Trạch đẩy cửa phòng, bước vào. Dáng anh trĩu nặng, quần áo vẫn vương mùi khói lạnh từ cuộc săn đêm. Cổ tay áo lấm tấm bụi than, móng tay cáu bẩn.
Anh ngồi sụp xuống chiếc ghế cạnh giường, khuỷu tay chống lên đầu gối, hai bàn tay đan chặt vào nhau.
Ánh đèn huỳnh quang hắt bóng anh đổ dài lên nền gạch men trắng. Ngón tay Hoắc Trạch mân mê tấm ảnh mẹ trong túi áo – mép ảnh đã cùn nhẵn vì bao lần anh chạm vào.
Chỉ còn bà ngoại trên giường bệnh, khuôn mặt nhăn nheo tái mét, máy trợ tim đều đều như mỗi nhịp đập cuối cùng.
Bà ngoại cựa mình. Đôi mắt mờ đục từ từ hé mở, long lanh ánh nước. Bàn tay gầy guộc run run đưa lên, quờ quạng tìm anh.
“Trạch à… đừng đi…”
Hoắc Trạch vội nắm lấy tay bà, siết nhẹ. Lồng ngực anh nghẹn ứ.
“Bà đây rồi. Cháu đây.” Giọng anh khàn đặc, như thể cả đêm chưa uống một ngụm nước.
Nước mắt bà lăn dài trên má nhăn nheo. “Bà van con… đừng điều tra nữa. Bà không muốn con giống mẹ con.” Từng lời như cứa vào tim anh, nhưng bà vẫn cố nắm chặt, như thể chỉ cần buông tay, anh sẽ biến mất vĩnh viễn.
Hoắc Trạch cúi xuống, áp trán lên mu bàn tay bà – làn da nhăn nheo, lạnh ngắt.
“Bà à, cháu xin lỗi. Nhưng cháu phải làm điều này cho mẹ. Cháu hứa sẽ quay về.”
Anh nhẹ nhàng gỡ tay bà, đặt lại xuống giường, kéo chăn lên tận cổ. Mỗi cử động như có mảnh thủy tinh cứa vào lồng ngực.
Bà ngoại thều thào: “Đừng… đừng…” nhưng anh đã đứng dậy.
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, tiếng nấc nghẹn của bà vọng theo như một lời nguyền không dứt.
Dưới sảnh bệnh viện, đèn đường hắt những vệt vàng nhợt nhạt. Hoắc Trạch chưa kịp ra xe thì một bóng người chạy vội tới – Lâm Diệc Nhu, khoác vội chiếc áo len xám, tay ôm tập hồ sơ dày cộp.
Hơi thở cô đứt quãng, mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ. Dù vừa bị đình chỉ công tác hôm qua, cô vẫn ở đây, quần áo xộc xệch như thể vừa mới bật dậy khỏi giường.
“Tôi vừa tìm thấy cái này.” Cô mở tập hồ sơ, rút ra một trang giấy ố vàng. “Quyển hồi ký của thẩm phán Trương Vĩnh Khang – người từng phụ trách điều tra vụ tai nạn giao thông năm đó. Ông ta viết rằng có một nhân chứng đã khai nhìn thấy chiếc xe tải cố tình tông vào xe mẹ anh. Nhưng hồ sơ sau đó bị hủy, nhân chứng cũng đột ngột biến mất.”
Đầu ngón tay Diệc Nhu run nhẹ khi chỉ vào dòng chữ run rẩy: "Tôi đã nhận hối lộ để làm sai lệch kết luận điều tra. Nhân chứng là một phụ nữ họ Phan, hiện sống ẩn danh ở đâu đó. Tôi đã quá hèn nhát…"
Hoắc Trạch liếc qua, ánh mắt tối sầm lại. “Đây là manh mối mới. Chúng ta có thể dùng nó để gây áp lực với Trịnh. Hồi ký nhắc đến việc ông ta từng lui tới căn biệt thự này mỗi khi cần xử lý tài liệu nhạy cảm. Nếu đêm qua ông ta quay về đốt giấy tờ, rất có thể vẫn còn ở đó – hoặc ít nhất cũng để lại dấu vết.”
Hoắc Trạch nhìn vào địa chỉ trên tập hồ sơ – chính là nơi anh vừa từ đó trở về. Cổ họng anh se lại. Nếu lúc đó có thêm bằng chứng này… Anh lắc đầu, cắt ngang dòng suy nghĩ. “Cô nên ở đây với bà.”
“Tôi đã gọi bạn đến trông bà rồi. Bà đang ngủ, y tá cũng theo dõi thường xuyên.” Diệc Nhu ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh nhưng kiên định. “Anh không thể đi một mình. Trịnh Quốc Huy là con cáo già. Một mình anh sẽ gặp nguy hiểm.”
Im lặng vài giây. Hoắc Trạch khẽ gật đầu. “Lên xe đi.”
Trên đường, không gian trong xe im ắng đến ngột ngạt. Tiếng động cơ rền rĩ như nhịp tim gấp gáp. Hoắc Trạch rút tấm ảnh mẹ ra, ngón trỏ lướt trên gương mặt đã phai màu.
Mười năm trước, giọng bà vỡ ra trong điện thoại: “Mẹ xin lỗi con trai… đừng tin ai cả…” Rồi tiếng “rầm” cắt đứt vĩnh viễn. Anh nhét lại ảnh vào túi, hít sâu. Diệc Nhu liếc nhìn anh. Cô muốn an ủi nhưng không biết mở lời. Cuối cùng, cô khẽ hỏi: “Hoắc Trạch, anh có hối hận không?”
Một lúc lâu, anh mới đáp, giọng đều như nước: “Tôi chỉ hối hận vì đã không điều tra sớm hơn.” Ánh đèn đường vụt qua cửa kính, hắt bóng lên gương mặt góc cạnh của anh – nơi từng đường nét như đông cứng trong ngọn lửa của mười năm câm lặng.
Xe dừng trước cổng biệt thự lúc 5:17 sáng. Căn nhà cổ kính ẩn mình trong màn đêm đang nhạt dần, chỉ còn một ô cửa sổ tầng trên hắt ra ánh đèn vàng vọt.
Ống khói không còn khói, nhưng không khí vẫn nồng mùi giấy cháy.
Hoắc Trạch tắt máy. Anh rút điện thoại, kiểm tra lại – toàn bộ file ghi âm, video đã được gửi cho nhà báo điều tra thân tín. Nếu có chuyện gì xảy ra, sự thật vẫn sẽ được phơi bày.
Diệc Nhu nắm nhẹ tay anh – một cái siết thật nhanh rồi buông. Cả hai bước đến trước cổng sắt. Cô đặt tay lên nút chuông, nhìn anh: “Sẵn sàng chưa?”
Hoắc Trạch gật đầu. Bàn tay anh thoáng run khi chạm vào tấm ảnh mẹ trong túi áo.
Chuông reo vang trong đêm tĩnh mịch. Cánh cổng từ từ hé mở, để lộ khu vườn tối om, những bụi cây um tùm như những bóng ma lặng lẽ. Từ trong bóng tối, một giọng già nua quen thuộc cất lên:
“Vào đi, ta đợi các ngươi từ lâu.”
Ngay khi họ bước qua ngưỡng cửa, cánh cửa sau lưng đóng sầm. Tiếng chốt khóa vang lên lạnh lẽo.
Trong bóng tối dày đặc, tiếng bước chân lạo xạo trên sỏi mỗi lúc một gần. Và một tiếng cười khẩy vang lên – sắc lạnh như lưỡi dao rạch màn đêm.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện