Chương 12/15 · Bí mật dưới lô đất số 47
Tác giả: Em Sâu
Tiếng “đoàng” khô khốc xé toang màn đêm tĩnh mịch trước cửa phòng bệnh.
Hoắc Trạch lao vào, chỉ kịp thấy bà ngoại đứng chết trân bên cửa sổ, môi run run:
“Trạch à… họ tới thật rồi…”
Một bóng đen vụt qua hành lang, áo khoác lùng bùng, tay còn lăm lăm khẩu súng ngắn.
Diệc Nhu nấp sau cửa thét lên:
“Bên trái!”
Không chút chần chừ, Hoắc Trạch nhào tới, khuỷu tay thúc mạnh vào cổ tay kẻ lạ mặt – khẩu súng rơi xuống sàn gạch kêu lách cách.
Chỉ một cú vật, hắn đã bị anh ghì chặt trong góc tường.
Bà ngoại ôm ngực thở dốc, nhưng ánh mắt không còn hoảng loạn.
“Bà không sao. Đừng giết nó… để công an xử.”
Năm phút sau, bảo vệ bệnh viện và cảnh sát ập đến.
Kẻ tấn công bị còng tay giải đi, không khai nửa lời.
Bác sĩ trực tái mặt yêu cầu giữ bà lại, nhưng bà ngoại đã khoác áo, kiên quyết đứng dậy.
“Ngày mai là giỗ mẹ con. Bà phải có mặt.”
Hoắc Trạch nhìn vào đôi mắt mờ đục – nơi ánh lên một sự quật cường quen thuộc – rồi chỉ gật đầu.
Diệc Nhu lái xe xuyên màn đêm.
Họ về đến nông trại lúc rạng sáng, khi sương còn giăng trắng trên mái hiên.
Anh đỡ bà vào phòng, tự tay pha ấm trà gừng.
Trước lúc thiếp đi, bà nắm lấy cổ tay anh:
“Bà van con, hôm nay chỉ cần sự thật. Đừng để máu đổ thêm.”
Sáu giờ sáng.
Nông trại Hòa Viên chìm trong tĩnh lặng buốt giá.
Dưới gốc hoa sữa trước sân, chiếc bàn gỗ mộc đã được kê sẵn.
Hoắc Trạch mặc chiếc vest đen duy nhất – món quà mẹ tặng năm anh lên mười – ngồi đợi.
Trên mặt bàn, chiếc điện thoại cũ hiển thị dòng số 04:32.
Diệc Nhu và ông Trần Văn Khánh đứng khuất sau giàn mướp, mỗi người giữ một bản sao hồ sơ.
Đúng 7 giờ, tiếng gót giày giẫm lên lá khô vang lên sắc gọn.
Lục Đình Phong xuất hiện một mình, vest xám phẳng phiu, nhưng quầng thâm dưới mắt hắn không thể che giấu.
Hắn dừng lại cách bàn ba mét, nhếch môi:
“Định diễn kịch gì đây? Tao không có nhiều thời gian.”
Hoắc Trạch không đáp.
Ngón tay anh ấn nút phát.
Loa điện thoại rè một tiếng, rồi giọng nói của mẹ anh vỡ ra trong không khí:
“Ông Lục, tôi xin ông… đừng động đến con trai tôi…”
Tiếp đó là giọng Lục Quân lạnh tanh:
“Cô im đi, hoặc tôi sẽ khiến cô im vĩnh viễn.”
Bốn phút ba mươi hai giây lặp lại, từng giây một đều như nhát búa.
Lục Đình Phong đứng chôn chân, mặt tái dần, bàn tay nắm chặt thành nắm đấm run rẩy.
Khi đoạn ghi âm kết thúc, Hoắc Trạch mới ngước lên, giọng đều như lưỡi dao:
“Mẹ tôi đã gọi cho cha anh đúng một giờ trước khi chiếc xe tải say rượu cán qua người bà. Đường phanh bị cắt từ trước. Anh có biết không?”
“Tao… không.”
Lục Đình Phong lắp bắp, mồ hôi túa ra.
“Tao không ra lệnh. Nhưng tao trả 20 ức. Mày muốn gì cũng được. Dừng vụ kiện lại!”
Hắn bước tới một bước, nhưng Hoắc Trạch đã đứng dậy, chắn ngang.
“Trả lại 4 phút 32 giây đó cho tôi. Anh có làm được không?”
Không khí như đông cứng.
Đúng lúc ấy, một tiếng chống gậy lộc cộc vang lên từ phía hiên.
Bà ngoại, người run run trong chiếc áo bông dày, chậm rãi bước ra.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía bà.
“Để tôi kể cho cậu nghe,” giọng bà khàn đục, “về vết cắt trên ống dầu phanh mà tôi đã tận mắt nhìn thấy trước khi con gái tôi ra đi.”
Bà kể.
Từng chi tiết rành rọt, như những mảnh ký ức bị chôn chặt suốt mười năm nay vỡ òa.
Bà kể về cuộc điện thoại đe dọa, về những lần xe lạ bám theo, về nỗi đau nuôi cháu trong âm ỉ mà không dám hé răng.
Khi giọng bà đứt đoạn, Diệc Nhu đã đứng sẵn bên cạnh, sẵn sàng đỡ lấy.
Lục Đình Phong gục mặt, hai tay ôm đầu, vai run lên từng hồi.
“Xin lỗi… Tôi xin lỗi…”
Hắn quỳ sụp xuống nền cỏ ướt sương.
“Tôi không biết cha tôi… Tôi sẽ ra đầu thú. Tôi thề.”
Nước mắt hắn lăn dài.
Hoắc Trạch quay lưng bước đi, lồng ngực nghẹn ứ.
Lần đầu tiên sau mười năm, bờ vai anh rung lên – không phải vì giận dữ, mà vì gánh nặng vừa được trút bỏ.
Nhưng khoảnh khắc ấy không kéo dài.
“Đoàng!”
Một tiếng súng thứ hai rạch ngang khoảng sân, lần này không phải cảnh cáo – viên đạn lao thẳng về phía Hoắc Trạch.
Diệc Nhu hét lên:
“Hoắc Trạch, cẩn thận!”
Anh chỉ kịp nghiêng người, viên đạn sượt qua vai, máu túa ra thấm đẫm tay áo.
Anh đổ gục xuống nền cỏ.
Bà ngoại thét lên, ngã quỵ trong tay ông Khánh.
Từ bụi cây cách đó không xa, một bóng đen vụt chạy về phía con đồi phía sau.
Lục Đình Phong sững sờ, mặt cắt không còn giọt máu, lẩm bẩm:
“Không phải tao… Không phải tao ra lệnh…”
Diệc Nhu lao đến bên Hoắc Trạch, ấn tay lên vết thương.
Máu thấm qua kẽ ngón tay cô.
Còn bà ngoại, mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu dần.
Giữa hỗn loạn, chỉ có tiếng còi xe cấp cứu từ xa vọng lại.
Và câu hỏi lạnh người: Ai đã bắn?
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện