Chương 13/15 · Bí mật dưới lô đất số 47
Tác giả: Em Sâu
Tiếng súng vừa dứt, sân nông trại Hòa Viên hỗn loạn như bị xé toang.
Cảnh sát từ ngoài cổng ập vào, tiếng bước chân rầm rập, tiếng quát tháo vang lên từng hồi. Đèn pin rọi xé màn đêm. Lục Đình Phong hoảng hốt giơ hai tay lên trời, miệng lắp bắp: “Không phải tôi… Tôi không ra lệnh…”. Nhưng không ai nghe. Hai cảnh sát khóa chặt tay hắn sau lưng, còng lạnh lẽo siết vào cổ tay.
Từ bụi cây phía đồi sau, một gã đàn ông mặc áo đen vùng vẫy bị lôi ra. Gã cúi gằm, mặt cắt không còn giọt máu – kẻ bắn lén, cấp dưới trung thành của Thịnh Đạt, toan liều mạng cứu chủ trong phút cuối. Nhưng lúc này, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Hoắc Trạch và bà ngoại.
Hoắc Trạch gục trên cỏ xanh ướt sương, máu từ vai thấm đỏ áo sơ mi trắng. Anh nghiến răng, cố ngẩng đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía bà ngoại.
Diệc Nhu quỳ sụp bên cạnh, hai tay run rẩy ấn chặt miệng vết thương. Máu nóng hổi thấm qua kẽ ngón tay cô, từng giọt từng giọt rơi xuống đất.
“Hoắc Trạch! Anh không sao chứ? Đừng cử động!” Giọng cô vỡ òa, nước mắt lã chã rơi trên mặt anh.
Anh cố bò dậy, giọng khản đặc như xé gió:
“Đừng lo… bà đâu?”
Bà ngoại ngã quỵ trong vòng tay ông Trần Văn Khánh. Lồng ngực bà thở hổn hển, môi tái nhợt, đôi tay nhăn nheo run rẩy. Ông Khánh ôm bà, giọng run run gọi tên bà. Bà ngoại gắng gượng mở mắt, thì thầm:
“Trạch à… bà không sao… con cứu bà… đừng sợ…”
Nhưng huyết áp bà tăng vọt, mặt trắng bệch như tờ giấy, rồi lịm dần.
Tiếng còi xe cấp cứu hú lên chói tai, xé toang buổi chiều tà. Nhân viên y tế lao vào, cáng Hoắc Trạch và bà ngoại lên xe. Diệc Nhu chạy theo, nắm chặt tay Hoắc Trạch suốt quãng đường. Đèn xe nhấp nháy đỏ lòm trong đêm.
---
Ba tuần sau, bệnh viện trắng toát.
Hoắc Trạch ngồi bên giường bà ngoại. Vai anh vẫn quấn băng trắng, mỗi cử động còn đau nhói. Nhưng ánh mắt anh chỉ dán chặt vào người bà.
Bà ngoại yếu đến mức phải ngồi xe lăn. Da dẻ nhăn nheo như tờ giấy bản đồ cũ, đôi mắt mờ đục nhưng vẫn kiên định lạ lùng. Bà đưa tay run rẩy nắm lấy tay anh:
“Đưa bà đến tòa. Bà muốn nhìn thấy công lý cho mẹ con.”
Hoắc Trạch siết nhẹ tay bà, lồng ngực thắt lại. Anh biết, với sức khỏe này, mỗi bước chân của bà đều là canh bạc với tử thần. Nhưng ánh mắt bà không cho phép anh từ chối.
Anh gật đầu. Lặng lẽ đặt chiếc máy đo huyết áp nhỏ vào túi áo bà, rồi cúi xuống thì thầm:
“Bà phải hứa… nếu mệt thì cháu đưa về ngay.”
Bà ngoại mỉm cười, nụ cười mỏng manh như sương mai.
---
Sáng ngày xử án, phòng xử chật kín người.
Ánh sáng trắng lạnh từ đèn neon hắt xuống những hàng ghế gỗ. Bà ngoại ngồi xe lăn ở hàng ghế đầu, run rẩy nắm chặt tay vịn, mắt không rời bục khai báo. Bên cạnh, Hoắc Trạch mặc vest đen, mặt không cảm xúc, nhưng bàn tay vô thức nắm chặt cuốn sổ tay trong túi áo.
Diệc Nhu đứng ở bục luật sư. Bộ vest sắc sảo tôn lên dáng vẻ quyết liệt của cô. Giọng cô vang lên đanh thép, từng từ từng chữ như những viên đạn cuối cùng:
“Thưa quý tòa, đây là báo cáo địa chất gốc về mạch nước khoáng Lô 47 – bị tập đoàn Thịnh Đạt che giấu suốt mười năm. Đây chính là động cơ gây ra cái chết của mẹ thân chủ tôi.”
Căn phòng xôn xao. Cô giơ cao một chiếc USB:
“Và đây – bản ghi âm cuộc gọi cuối cùng dài 4 phút 32 giây giữa bà Lâm – mẹ của nguyên đơn – và ông Lục Quân, cha của bị cáo. Xin mời tòa nghe.”
Căn phòng im phăng phắc.
Tiếng loa rè rè vang lên. Giọng mẹ Hoắc Trạch, run rẩy, van xin:
“Ông Lục, tôi xin ông… đừng làm hại tôi. Tôi sẽ không nói gì về mạch nước khoáng…”
Rồi một giọng lạnh lùng khác đáp lại:
“Cô im đi, hoặc tôi sẽ khiến cô im vĩnh viễn.”
Bà ngoại run lên bần bật. Tay bà siết chặt thành ghế đến trắng bệch, nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Hoắc Trạch cúi đầu, hai tay nắm chặt đến mức móng tay hằn vào da thịt.
Ông Trần Văn Khánh bước lên bục khai. Giọng ông run run nhưng rành rọt:
“Đêm trước ngày xảy ra tai nạn, tôi đã thấy… một người lạ mặt luồn xuống gầm xe của bà Lâm. Hắn cắt ống dầu phanh. Tôi đã định báo, nhưng tôi sợ… Tôi hèn nhát…”
Ông bật khóc. Những tiếng nấc nghẹn ngào vang lên giữa phòng xử.
Lục Đình Phong ngồi trong vành móng ngựa, mặt tái nhợt. Lần đầu tiên, hắn không còn vẻ ngạo mạn. Đôi tay hắn run run, ánh mắt trống rỗng. Luật sư bào chữa cố vớt vát, nhưng từng lời đều bị chặn đứng bởi chứng cứ không thể chối cãi.
Cuối cùng, chủ tọa gõ búa ba hồi.
“Cốc… cốc… cốc…”
Tiếng gõ trầm đục xuyên qua không khí đặc quánh. Cả phòng nín thở.
“Tòa tuyên án: Bị cáo Lục Đình Phong chịu mức án 7 năm tù về tội che giấu tội phạm và hối lộ. Tập đoàn Thịnh Đạt nộp phạt 500 tỷ đồng, thu hồi toàn bộ quyền sử dụng Lô đất số 47.”
Tiếng vỗ tay vỡ òa như sóng. Nhưng Hoắc Trạch không còn nghe thấy gì nữa.
Bà ngoại quay sang anh. Đôi mắt mờ đục bỗng sáng lên lần cuối, lấp lánh như vì sao đêm. Bà siết nhẹ tay Hoắc Trạch, bàn tay gầy guộc run rẩy. Môi bà mấp máy:
“Mẹ con… đã nghe thấy rồi…”
Rồi bà từ từ nhắm mắt. Một nụ cười mãn nguyện đọng trên khóe môi nhăn nheo. Bàn tay bà rơi khỏi tay Hoắc Trạch, thõng xuống thành ghế.
Hoắc Trạch siết chặt tay bà, lồng ngực nghẹn ứ như bị bóp nghẹt từng thớ thịt. Anh muốn gào lên, muốn xé toạc bầu trời, nhưng không dám – sợ làm nhòa nụ cười cuối cùng ấy.
“Bà ơi…” Giọng anh vỡ ra, khản đặc.
Nước mắt không kìm được, lặng lẽ rơi.
---
Phiên tòa tan, ánh nắng chiều muộn hắt qua ô cửa sổ, rọi thẳng vào gương mặt thanh thản của bà. Những hạt bụi lơ lửng trong tia nắng, như những linh hồn nhỏ bé đang bay về trời.
Hoắc Trạch ngồi lặng bên xác bà. Những ngón tay run run rút cuốn sổ tay từ túi áo. Anh mở trang mới, chiếc bút máy cũ kỹ trong tay ngập ngừng.
Viết.
Từng nét chậm rãi, đau đớn:
“Đã hoàn thành. Bà ơi, đợi cháu.”
Nét mực xanh đậm, rồi nhòe dần vì giọt nước mắt rơi. Anh gập cuốn sổ, vai run lên. Lần thứ hai trong đời, Hoắc Trạch khóc – không thành tiếng, chỉ là những cơn run rẩy cố kìm nén, như một con thú bị thương giấu mình trong bóng tối.
Diệc Nhu đứng lặng sau lưng. Cô không ôm, không nói. Chỉ lặng lẽ đặt tay lên vai anh. Ngón tay mềm mại, ấm áp, truyền một chút hơi ấm cuối cùng của ngày.
Cả hai cùng nhìn ra ô cửa. Mặt trời đang lặn đỏ rực, nhuộm cả gian phòng trong sắc cam dịu dàng. Những tia nắng cuối cùng phác lên hình hài bà ngoại một vầng sáng bình yên.
Hoắc Trạch không quay lại, nhưng bàn tay anh khẽ chạm nhẹ vào tay Diệc Nhu – một cái chạm mong manh, như lời hứa.
Ngoài kia, gió thu bắt đầu thổi qua cánh đồng lúa mì nông trại, mang theo mùi hương của đất và của ký ức. Và trong khoảnh khắc ấy, anh biết: mọi gông xiềng quá khứ đã được tháo bỏ.
Bà đã đi, nhưng bà đã để lại cho anh sự tự do.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện