Chương 3/15 · Bí mật dưới lô đất số 47
Tác giả: Em Sâu
4:58 sáng.
Hoắc Trạch đứng trên mái nhà kho, ngón tay vặn con ốc cuối cùng lên giá đỡ camera thứ bảy.
Mắt đèn đỏ nhấp nháy như mắt thú săn trong màn sương mỏng.
Dưới mái hiên, đống pin dự phòng anh xếp ngay ngắn như quân cờ – mỗi viên là một nước đi.
Gáy lạnh.
Không phải vì gió.
Khi ngón tay anh vừa rời khỏi thân camera, màn hình điện thoại trong túi quần rung lên một nhịp. Anh rút ra, mở app an ninh.
Khung hình từ camera thứ bảy sáng bừng: một bóng người mặc áo đen đang cúi xuống bảng điều khiển điện ở phía sau nhà, tay lăm lăm kìm cắt dây.
Phản xạ.
Hoắc Trạch không chần chừ. Anh lao xuống khỏi mái nhà, chân trần chạy băng qua sân. Những viên sỏi cấn vào lòng bàn chân – nhói, nhưng anh không cảm thấy.
Hơi sương sớm lành lạnh phả vào mặt, tanh mùi cỏ ướt. Khi anh vòng qua góc nhà, tiếng động khiến bóng đen kia ngẩng phắt lên. Dưới vành mũ trùm kín, anh chỉ kịp nhận ra:
Đôi mắt lạnh như nước thép.
Vệt sẹo mờ chạy dọc cằm, trắng bệch dưới ánh đèn cảm biến.
Kẻ đó vứt kìm, bật dậy bỏ chạy về phía lối mòn sau vườn. Hoắc Trạch đuổi theo, hơi thở căng như dây đàn.
Nhưng hắn nhanh nhẹn đến bất ngờ – tư thế chạy của kẻ chuyên nghiệp, không vấp, không loạng choạng.
Hắn luồn qua hàng rào thép gai, một động tác dứt khoát. Rồi biến mất vào màn đêm đang tan.
Anh dừng lại, thở mạnh từng hồi. Trên mũi thép gai, một mảnh vải đen bị xé rách mắc lại, thoảng mùi dầu nhớt pha lẫn mùi mồ hôi chua.
Hoắc Trạch cúi xuống, lặng lẽ dùng đầu ngón tay gỡ nó, bỏ vào túi nilon minh chứng. Tim anh đập chậm lại, nhưng trong đầu đã ghi thêm một nốt nhạc lạc điệu:
Đối thủ bài bản hơn anh nghĩ.
Sáng hôm ấy, khi anh quay vào, bà ngoại đã ngồi trên giường. Đôi mắt mờ đục hướng về phía cửa, bàn tay nhăn nheo nắm chặt mép chăn.
“Trạch à… có chuyện gì thế?”
Giọng bà run run, như chiếc lá cuối cùng trên cành trước gió.
Anh lắc đầu. Mặt không đổi sắc. Rót một ly nước ấm, đặt vào tay bà, rồi kéo chăn lên ngang ngực. Như thể mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát.
Nhưng trong đầu anh – một guồng quay chết chóc đã bắt đầu.
---
9 giờ sáng.
Hoắc Trạch pha một ấm trà hoa cúc. Cánh hoa vàng nhạt xoay tròn trong nước sôi, tỏa hương dịu như một cái vuốt ve. Anh đặt ấm trước mặt bà ngoại, rồi ngồi xuống ghế đẩu, đeo tai nghe.
Mở file ghi âm cuộc gọi đe dọa từ hôm qua.
Lần thứ mười một.
Giọng trung niên qua bộ lọc méo mó, như tiếng kim loại cọ vào kính.
Nhưng tai Hoắc Trạch – thứ tai đã quen nghe từng tiếng bước chân của chuột trong kho thóc – dần bóc tách từng lớp tạp âm.
Anh nhắm mắt.
Tập trung.
Bà ngoại nhấp một ngụm trà, rồi chợt lẩm nhẩm:
“Tiếng máy nổ này… giống hồi ông cháu sửa xe dưới hầm.”
Tay Hoắc Trạch khựng lại. Ngón trỏ đông cứng trên màn hình.
Hầm.
Mảnh ghép vỡ òa.
Tiếng ồn nền không phải máy phát đường phố. Nó có tần số thấp, âm vang đặc trưng của không gian kín – loại âm thanh chỉ có trong gara ngầm, nơi từng tiếng pít-tông dội vào bê tông và quay ngược lại. Anh lật vội cuốn sổ tay, bút bi ấn mạnh xuống giấy đến mức rách cả trang:
“Tần số thở gấp khi nhắc ‘chủ tịch’; tiếng ồn nền – máy phát điện tần số thấp, cộng hưởng như trong gara kín.”
Anh ngẩng lên.
Đôi mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết, ánh lên tia sáng của một kẻ săn mồi vừa đánh hơi thấy con mồi.
Kẻ gọi điện không phải tay sai vô danh. Hắn thuộc tầng lớp có quyền, thường lui tới những nơi như thế.
Và “chủ tịch” – danh xưng ấy làm sống dậy một cái tên anh đã cố chôn vào quên lãng: Lục Đình Phong.
---
Chiều muộn.
Hoắc Trạch đạp xe ra thị trấn. Gió đồng táp vào mặt, mang theo mùi đất khô và rơm rạ. Anh tìm đến phòng địa chính – một tòa nhà cũ kỹ với những ô cửa sổ bám bụi thời gian.
Bên trong, mùi giấy ải và long não quyện vào nhau. Nhân viên tiếp đón – một gã thanh niên gầy nhom, mắt lười biếng – liếc anh qua gọng kính dày:
“Tìm ai?”
“Tôi cần tra lại hồ sơ quy hoạch khu vực nông trại Hòa Viên.”
Giọng Hoắc Trạch bình thản, nhưng mỗi từ như đóng đinh vào khoảng lặng.
“Hồ sơ cũ hơn hai chục năm, không phải muốn tra là tra được.” Gã nhún vai, tay vẫn lướt điện thoại.
Hoắc Trạch đặt một tờ giấy lên bàn – bản sao giấy thừa kế đất, có đóng dấu đỏ. Ngón tay anh ấn nhẹ lên mép giấy, mắt không rời đối phương:
“Đất này đang có tranh chấp thừa kế. Tôi có quyền được biết.”
Im lặng.
Con mồi đang chùn bước.
Cuối cùng, gã nhân viên thở dài, đẩy ghế đứng dậy, dắt anh xuống tầng hầm.
Kho lưu trữ như một mê cung thép, hàng trăm kệ xếp chật ních những hộp hồ sơ ố vàng dán nhãn năm tháng. Hoắc Trạch không mất nhiều thời gian để lần ra đúng góc – nơi lưu bản đồ quy hoạch năm 2000.
Ngón tay anh lật từng tờ.
Mỗi tờ giấy sột soạt như tiếng vọng quá khứ.
Rồi dừng lại.
Trước mặt anh là một bản vẽ lớn còn nguyên nếp gấp. Mực in đã phai, nhưng đường khoanh đỏ nổi bật giữa nền trắng. Trên đó, khu vực nông trại Hòa Viên được khoanh tròn, bên cạnh dòng chữ nguệch ngoạc bằng mực tím:
“Lô 47 – chưa xác minh.”
Một nét gạch chân màu đỏ bên dưới. Góc phải – chữ ký tắt của một cựu quan chức, nét bút còn vương vãi như vừa ký hôm qua.
Mắt Hoắc Trạch dán vào con số 47.
Bàn tay anh siết chặt mép bàn, những khớp ngón tay trắng bệch.
Con số này – nó như lưỡi dao cứa vào ký ức chưa bao giờ lành.
Mười năm trước, trong cơn sốt mê man, mẹ anh đã thều thào đúng con số này. Khi ấy anh chỉ nghĩ là mê sảng.
Nhưng giờ – nó nằm sờ sờ trên bản đồ quy hoạch, được khoanh vùng cẩn thận, như một huyệt mộ tập thể của sự thật.
Anh lén chụp ảnh. Điện thoại run nhẹ trong tay – không phải vì sợ, mà vì cơn phẫn nộ đang âm ỉ cháy.
Ra khỏi phòng địa chính, trời đã ngả vàng. Hoắc Trạch đạp xe về, bóng đổ dài trên con đường đất. Trong đầu anh, những mảnh ghép rời rạc bắt đầu xâu chuỗi: tiếng máy nổ gara – lô 47 – mẹ. Tất cả như những sợi dây vô hình siết chặt lấy tim.
---
Tối.
Hoắc Trạch về đến nhà, chân vẫn trần, bụi đường bám đầy. Anh dừng lại ở hiên – bà ngoại không ngồi đó. Một linh cảm chẳng lành ập đến.
Anh đẩy cửa.
Bóng bà ngoại đổ dài dưới chân cầu thang đang lục tung chiếc tủ gỗ cũ kỹ. Những ngón tay run rẩy lần mò qua lớp áo quần đã mục vì thời gian.
“Bà…”
Bà ngẩng lên, ánh mắt nhớ nhung chất chứa:
“Hộp thư của mẹ cháu… bà nhớ có cái phong bì vàng vàng, hồi đó mẹ con giấu kỹ lắm.”
Tim Hoắc Trạch thắt lại, như bị ai bóp nghẹt.
Anh quỳ xuống bên bà, cùng lần tìm dưới đáy tủ. Mùi gỗ mục và long não xộc lên, kéo theo cả mùi của những tháng ngày hạnh phúc đã vỡ.
Ngón tay anh – thô ráp vì dây thép và đất đồng – chạm vào một chiếc hộp gỗ nhỏ phủ bụi, kẹt sâu trong khe nứt của mặt tủ.
Anh nhấc nó ra.
Mở nắp.
Thời gian như đông cứng.
Bên trong đầy những vật dụng cũ kỹ của mẹ: chiếc đồng hồ dây cót đã hỏng, mấy tấm ảnh đen trắng rìa đã quăn, một chiếc cài áo bằng ngọc trai đã xỉn màu.
Và – một phong bì ố vàng lấp ló dưới đáy, góc gấp đã sờn rách.
Ngón tay bà ngoại run rẩy chạm vào mép phong bì, lật nó lên.
Dòng chữ nhạt nhòa, nét mực tím như máu đã khô:
“Lô 47.”
Và bên dưới, một con chữ nhỏ hơn, xiêu vẹo:
“Sự thật về suối khoáng – Tập đoàn Thịnh Đạt.”
Hoắc Trạch như không còn thở.
Toàn bộ ký ức về mẹ – những đêm mẹ thức trắng bên bàn làm việc, những cuộc điện thoại thì thầm trong bóng tối, và vụ tai nạn ngày hôm ấy – tất cả đổ ập về như thác lũ.
Bà ngoại nhìn anh, rồi nhìn phong thư, rồi lại nhìn anh. Đôi mắt mờ đục chợt sáng lên một tia linh mẫn, như thể bà vừa chạm vào một phần linh hồn đã mất.
“Trạch…”
Nhưng câu nói bị chặn lại.
Điện thoại trong túi anh rung lên dồn dập.
Màn hình sáng rực, khung hình từ camera ở cổng truyền về: một bóng người đeo mặt nạ đen, tay lăm lăm kìm cộng lực, đang cắm phập vào ổ khóa cổng. Tiếng kim loại lạo xạo vọng vào nhà, rợn người như tiếng xương gãy.
Ổ khóa bật tung.
Cánh cổng sắt từ từ mở ra, để lộ bóng tối sau lưng kẻ lạ mặt.
Trong phòng, bà ngoại thở hổn hển. Tay bà bấu chặt vào tấm áo cũ của con gái, mắt mở to nhưng vô hồn.
Hoắc Trạch vội đỡ bà ngồi xuống ghế. Một tay anh ấn nút báo động trên điện thoại – ba chấm đỏ nhấp nháy. Tay còn lại siết chặt phong thư, những ngón tay in hằn lên lớp giấy ố vàng.
Trên màn hình, kẻ đeo mặt nạ đã dỡ bỏ ổ khóa gãy. Hắn ngẩng lên, như cảm nhận được camera, rồi từ từ quay mặt về phía ống kính.
Đôi mắt phía sau lớp mặt nạ – trống rỗng và lạnh như hố sâu không đáy.
Màn hình vụt tắt.
Camera ngừng truyền tín hiệu.
Trong bóng tối căn nhà nhỏ, Hoắc Trạch ôm bà ngoại vào lòng. Hơi thở anh gấp, nhưng ánh mắt thì chưa bao giờ tỉnh táo hơn. Anh nhìn xuống phong thư trong tay, rồi nhìn ra cánh cửa mỏng manh trước mặt.
Cuộc chiến này – giờ đã có tên.
Có mồ.
Và có cả máu.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện