Chương 4/15 · Bí mật dưới lô đất số 47
Tác giả: Em Sâu
Tiếng bước chân lạo xạo trên sỏi vọng vào từ ngoài cổng.
Không phải tiếng chân thường.
Nhịp chậm, đều, mũi giày nghiến chặt từng viên sỏi ẩm.
Hoắc Trạch đứng im giữa phòng, tai dỏng cao, hơi thở nén lại thành một đường chỉ mỏng.
Trên ghế, bà ngoại đã thiếp đi sau cơn hoảng sợ, tay vẫn nắm chặt tấm áo cũ của mẹ như nắm lấy chút hơi ấm cuối cùng.
Anh từ từ tiến đến bên cửa sổ, hé rèm một centimet vừa đủ. Ánh trăng mỏng chỉ kịp phác họa một bóng đen cao lớn đang lùi nhanh qua cổng.
Dấu giày hằn sâu trên sỏi ẩm – mũi giày hướng vào nhà, nhưng không còn ai. Kẻ đeo mặt nạ đã rút lui, lặng lẽ như cách hắn đến.
Hoắc Trạch lách ra ngoài, đèn pin lia một vệt sáng xanh lét dọc lối đi.
Dây tín hiệu camera bị cắt phẳng, mặt cắt gọn như dao rạch giấy.
Không thêm bất kỳ dấu vết phá hoại nào. Dường như hắn chỉ đến để… cảnh cáo. Hoặc để dò xét, rằng anh đã biết được bao nhiêu.
Anh khóa chặt cổng, từng ngón tay vặn ổ khóa mới với lực vừa đủ để không phát ra tiếng động. Quay vào, đóng cửa, dựa lưng vào mảng tường lạnh. Nhịp tim đập chậm lại. Nhưng trong lồng ngực, một thứ gì đó bắt đầu cháy.
Trên bàn, phong thư ố vàng vẫn nằm đó.
Bà ngoại trở mình, giọng yếu ớt vọng ra từ giường: "Trạch à… đừng ra ngoài…"
Anh kéo chăn đắp kín vai bà, thì thầm: "Cháu ở đây. Bà ngủ đi."
Bà nắm lấy cổ tay anh, ngón tay nhăn nheo lạnh ngắt: "Bà nghe thấy tiếng chân… nó quay lại phải không?"
"Không ai hết. Chỉ là gió thôi." Hoắc Trạch gỡ tay bà, nhẹ nhàng đặt vào trong chăn. "Ngày mai cháu sẽ gọi thợ sửa cổng. Bà đừng lo."
Bà ngoại không nói gì thêm, chỉ thở dài một tiếng đầy mệt mỏi. Đôi mắt đùng đục nhìn anh, rồi chìm vào giấc ngủ chập chờn.
Hoắc Trạch ngồi xuống bàn, bật chiếc đèn bàn nhỏ. Ánh sáng vàng vọt hắt lên phong thư, soi rõ từng nếp nhàu. Ngón tay anh vuốt nhẹ dòng chữ "Lô 47" đã nhạt màu mực bên ngoài. Hơi ẩm từ mười năm tích tụ làm lớp giấy bên ngoài dính chặt vào nhau. Anh kiên nhẫn gỡ từng miếng, mùi giấy cũ xông lên, phảng phất như mùi gỗ mục trong ký ức.
Bên trong, nét chữ run rẩy của mẹ hiện ra:
"Mẹ không bỏ con mà đi. Có người không muốn mẹ nói ra sự thật về Lô 47. Nếu con đọc được dòng này, hãy tìm đến tìm Trần Khánh, kỹ sư địa chất đã về hưu ở Tô Châu. Đừng tin ai, kể cả người thân cận nhất. Mẹ yêu con."
Hoắc Trạch không chớp mắt.
Ngón tay cầm thư bắt đầu lạnh ngắt như chạm vào băng. Nhưng trong lồng ngực, cơn nóng cuộn lên, xoáy thành một cơn lốc. Anh gấp thư lại, cất vào túi áo ngực, nơi gần nhất với tim. Rồi quay sang bà ngoại.
Bà đã thức từ lúc nào. Nước mắt lặng lẽ lăn trên má, thấm vào tấm áo cũ của con gái: "Trạch à… mẹ con giấu cả bà… Lẽ ra bà phải nói sớm hơn…"
Anh ôm chầm lấy bà, giọng khàn đặc: "Không sao, bà ơi. Cháu sẽ tự tìm ra."
Đêm ấy, ánh đèn trong phòng khách không bao giờ tắt. Hoắc Trạch ngồi giữa sàn, bản đồ nông trại trải rộng trên bàn.
Anh dùng bút chì nối các điểm: Lô 47 – Trần Khánh – Thịnh Đạt.
Mỗi đường kẻ là một mảnh ghép mới. Đôi mắt anh sáng lên trong bóng tối, lần đầu tiên sau mười năm, không còn vẻ hờ hững thường ngày. Trong đầu anh, những con số, những cái tên, những cuộc gọi được ghi chép tỉ mỉ bắt đầu xoay chuyển như bánh răng trong cỗ máy.
Đừng tin ai.
Anh liếc nhìn bà ngoại đang co ro trong chăn. Bà là người thân duy nhất. Nhưng bức thư nói kể cả người thân cận nhất.
Có phải mẹ đã từng cảnh báo về một điều gì đó khủng khiếp hơn?
Hay chỉ đơn giản là sự hoang tưởng tột cùng trước khi bị sát hại?
Sáng hôm sau, Hoắc Trạch mặc chiếc sơ mi trắng duy nhất trong tủ – phẳng phiu, gọn gàng như chính con người anh.
Anh nói với bà ngoại, giọng đều đều như kể về thời tiết: "Bà ở nhà, con lên thành phố một chút."
Bà nhìn anh, không hỏi. Đôi mắt mờ đục ngước lên, chỉ dặn: "Cẩn thận, Trạch à."
Hoắc Trạch đạp chiếc xe cũ ọp ẹp ra bến xe buýt, rồi bắt chuyến vào trung tâm Thượng Hải. Trong lòng anh, câu nói của mẹ vọng lại như tiếng chuông: Đừng tin ai. Nhưng anh cần thông tin. Và nơi duy nhất có thể bắt đầu chính là văn phòng luật sư mà Thịnh Đạt chỉ định – nơi từng gửi người đến thuyết phục anh.
9h sáng, Hoắc Trạch bước vào tòa nhà kính sang trọng. Bảo vệ liếc nhìn bộ quần áo giản dị của anh, nhưng ánh mắt sắc lạnh của chàng trai trẻ khiến họ không dám ngăn cản. Anh được dẫn vào phòng họp nhỏ, nơi chỉ có một chiếc bàn kính dài và bốn chiếc ghế bọc da.
Lâm Diệc Nhu bước ra. Tóc dài buộc thấp, vest xám ôm vừa vặn, gương mặt sắc sảo nhưng đôi mắt lại mềm mại như nước hồ thu
Cô mỉm cười chuyên nghiệp, đưa tay ra: "Anh Hoắc, mời ngồi."
Anh không bắt tay. Ngồi xuống, rút phong thư cũ đặt lên bàn, động tác dứt khoát như đặt một con dao.
"Công ty cô biết gì về Lô 47?"
Diệc Nhu thoáng khựng. Ngón tay cô đan vào nhau trên mặt bàn. Đồng hồ Cartier lấp lánh dưới ánh đèn. "Số quy hoạch cũ, đã hủy từ lâu. Có vấn đề gì sao?"
"Hay bị chôn vùi?"
Mắt Hoắc Trạch lia nhanh qua cổ tay cô. Ánh kim loại sáng loáng phản chiếu một tia sắc lạnh. Giọng anh không cao, nhưng từng chữ như mảnh thủy tinh cứa vào không khí.
Diệc Nhu cảm thấy như bị soi thấu. Cô cố giữ bình tĩnh, giọng trầm xuống: "Anh đang ám chỉ điều gì?"
"Tôi chỉ muốn biết sự thật. Mẹ tôi chết vì Lô 47 này."
Một thoáng im lặng tuyệt đối. Chỉ có tiếng điều hòa rì rầm như tiếng thở của cả tòa nhà.
Diệc Nhu vén tóc ra sau tai trái – thói quen khi căng thẳng mà chính cô cũng không nhận ra.
Nhưng Hoắc Trạch nhận ra. Anh ghi nhận từng chi tiết nhỏ nhặt ấy như ghi nhận số trứng gà mỗi sáng.
Cuộc đối thoại căng như dây đàn. Mỗi câu hỏi của anh như đào sâu vào những kẽ hở pháp lý mà cô được dạy phải lờ đi. Ngôn ngữ của anh sắc bén, không thừa một từ. Ngôn ngữ của cô mượt mà, từng chút một cố gắng kéo anh ra khỏi vùng nguy hiểm.
"Anh Hoắc, tôi hiểu nỗi mất mát của anh. Nhưng dự án đã được phê duyệt. Chúng tôi không thể làm gì khác."
"Không thể? Hay không muốn?"
Diệc Nhu nắm chặt tập tài liệu.
Cô bắt đầu mất bình tĩnh: "Anh nên suy nghĩ thực tế. Chống lại một tập đoàn lớn là vô ích."
Hoắc Trạch đứng dậy. Anh không nói gì thêm, chỉ quay lưng bước về phía cửa.
Nhưng khi tay vừa chạm nắm cửa, một giọng hỏi vang lên sau lưng, không còn chút gì của sự chuyên nghiệp ban đầu:
"Anh từng mất người thân vì mảnh đất này chưa?"
Hoắc Trạch dừng bước. Không quay đầu.
Mười giây im lặng. Cả căn phòng như ngưng đọng. Rồi anh bước tiếp. Bước chân không vội, từng nhịp đều như nhịp tim.
Diệc Nhu đứng chết trân. Tay cô run nhẹ, tập tài liệu suýt rơi. Cô nhìn theo bóng anh khuất sau cửa kính, lồng ngực nhói lên một nỗi đau cũ kỹ.
Bên ngoài, Hoắc Trạch tiến về chiếc xe cũ dựng ở góc phố. Vừa mở cửa, một tấm danh thiếp rơi ra từ khe cửa. Màu trắng ngà, in tên "Lâm Diệc Nhu" và số điện thoại công ty.
Nhưng mặt sau – viết tay vội vàng – là số điện thoại cá nhân và dòng chữ:
"Tôi cũng mất mẹ. Nếu anh muốn nói chuyện, tôi ở quán cà phê số 7 đường Hoài Hải lúc 9h tối nay."
Kèm theo là một bản sao sơ đồ quy hoạch cũ, có khoanh đỏ Lô 47. Nét mực đỏ nguệch ngoạc như vừa được vẽ gấp.
Hoắc Trạch cầm tấm danh thiếp, ngón tay miết nhẹ lên dòng chữ. Một đồng minh – hay một cái bẫy?
Anh gấp gọn tấm bản đồ, cất vào túi, rồi nổ máy. Chiếc xe cũ kỹ giật lên vài cái rồi lăn bánh chậm rãi. Qua gương chiếu hậu, tòa nhà kính lấp lánh xa dần, như một con mắt khổng lồ vẫn dõi theo anh.
Dù sao, manh mối đã rõ hơn bao giờ hết.
Anh sẽ tới Tô Châu vào sáng mai.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện