Chương 5/15 · Bí mật dưới lô đất số 47
Tác giả: Em Sâu
6 giờ 20 phút sáng.
Sương vẫn chưa tan hết trên những mái ngói cổ kính, phủ một lớp mỏng lên tấm kính cửa sổ của chiếc xe khách cũ kỹ.
Hoắc Trạch ngồi bất động ở hàng ghế cuối, lưng thẳng, mắt không chớp.
Suốt hai giờ đồng hồ từ Thượng Hải đến Tô Châu, anh không hề chợp mắt – dù đêm qua gần như thức trắng.
Ngón tay dài của anh liên tục miết lên mép cuốn sổ nhỏ trong túi áo khoác. Đó là cuốn sổ của mẹ, bìa da đã sờn, những trang giấy ố vàng nồng nặc mùi thời gian.
Dòng chữ “Tô Châu – Trần Khánh” vẫn sắc nét như vừa viết hôm qua, nhưng người viết ra nó đã nằm dưới đất mười năm rồi.
Bên ngoài khung cửa, cảnh sắc dần đổi thay. Những tòa nhà cao tầng bóng loáng của Thượng Hải nhường chỗ cho đồng ruộng xanh ngắt và những con kênh rạch lặng lờ.
Hoắc Trạch nhìn ra xa, nhưng đôi mắt sâu thẳm ấy không thực sự nhìn thấy gì.
Trong đầu anh, cuộc gặp đêm qua với Lâm Diệc Nhu vẫn quẩn quanh như một điệp khúc.
Cô đưa cho anh tấm bản đồ quy hoạch cũ, khoanh đỏ khu Lô 47.
Đôi mắt cô, khi nói câu “Tôi cũng mất mẹ”, có một nỗi đau run rẩy mà anh đọc được. Nhưng lúc này, tất cả những suy tư ấy phải gác lại.
Anh đến Tô Châu vì một mục đích duy nhất: tìm Trần Khánh.
---
8 giờ 30 phút.
Xe đỗ ở bến Tô Châu. Hoắc Trạch bước xuống, hít một hơi dài. Không khí nơi đây khác hẳn Thượng Hải – chậm hơn, ẩm hơn, nồng nặc mùi rêu cũ và đất ẩm.
Những con đường lát đá xanh, những cây liễu rủ bóng xuống dòng kênh lặng lẽ, tất cả khiến lòng anh tạm lắng xuống một nhịp.
Anh mở tấm bản đồ, ngón tay lần theo từng con ngõ nhỏ. Sau vài lần rẽ lầm vào những lối cụt rêu phong, cuối cùng anh cũng dừng trước một cánh cửa gỗ bạc màu thời gian, sơn đỏ đã tróc loang lổ. Trên cổng, tấm biển số nhà mờ đến nỗi phải nheo mắt mới đọc được: Ngõ 47.
Sân nhỏ phía trong, một ông lão gầy gò đang khom lưng tưới chậu quất cảnh. Mái tóc bạc trắng như cước, lưng còng, đôi tay run run theo từng giọt nước. Khung cảnh yên bình đến mức như tách biệt khỏi mọi xô bồ ngoài kia.
Hoắc Trạch đứng im ở cổng, cổ họng khô khốc. Anh cất tiếng gọi, giọng khàn đặc sau hai tiếng im lặng:
“Xin lỗi… Ông có phải là Trần Khánh không ạ?”
Ông lão giật mình quay lại. Đôi mắt đục ngầu thoáng hoảng hốt. Chưa kịp trả lời, ông đã vớ vội cây chổi tre dựng ở góc sân, quát lên:
“Mày là ai? Đi ngay! Tao không liên quan gì hết!”
Hoắc Trạch không lùi. Anh chỉ đứng đó, bất động như một bức tượng, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào mắt ông lão.
“Mẹ tôi là kế toán của ông. Bà ấy đã chết mười năm trước.”
Cây chổi chợt khựng lại giữa không trung.
Trần Khánh nhìn thẳng vào mắt Hoắc Trạch – đôi mắt sâu, đen nhánh, đượm một nỗi u hoài giống hệt người phụ nữ trong tấm ảnh cũ ông vẫn treo trên tường, cạnh bàn thờ. Bàn tay ông run bắn, chiếc bình tưới rơi “choang” xuống nền sân, vỡ tan thành trăm mảnh.
Ông khuỵu gối, giọng thều thào như tiếng gió:
“Trời ơi… Con của Hạnh… Con của Hạnh rồi…”
---
Một lúc sau, ông Khánh miễn cưỡng dẫn Hoắc Trạch vào nhà. Căn phòng chật hẹp, ám đầy mùi ẩm mốc và thuốc lá cũ. Những chồng sách địa chất xếp ngổn ngang trên kệ, bản đồ treo lộn xộn, và một bàn thờ nhỏ đặt ảnh thờ một người phụ nữ mặc áo trắng – mẹ anh.
Ông vén tấm rèm hoa đã bạc màu, nhìn ra đường, rồi khóa cửa cẩn thận. Bàn tay già nua vẫn run run khi rót trà, nước nóng sánh cả ra ngoài, đọng thành vũng trên mặt bàn gỗ xước.
“Cháu đến đây làm gì? Cháu có biết nguy hiểm lắm không?”
Ông thấp giọng, mắt vẫn dáo dác nhìn ra cửa sổ.
Hoắc Trạch đặt cuốn sổ của mẹ lên bàn, giữa hai chén trà đã nguội. Giọng anh trầm và chậm rãi, nhưng mỗi từ đều sắc như dao:
“Cháu muốn biết sự thật về Lô 47. Mẹ cháu chết vì nó, phải không ông?”
Ông Khánh im lặng hồi lâu. Ông run run kéo ngăn tủ, lấy ra một tấm ảnh cũ đã ngả vàng – nhóm kỹ sư đứng trước một giàn khoan, nụ cười tươi rói dưới nắng. Ngón tay xương xẩu của ông chỉ vào một người phụ nữ mặc áo sơ mi trắng, tóc buộc thấp:
“Đây là mẹ cháu. Cô ấy là kế toán, nhưng thông minh lắm.”
Ông thở dài, giọng run rẩy:
“Lô 47… Nó không chỉ là một mảnh đất. Dưới lòng nó là cả một mạch nước khoáng nóng khổng lồ, trữ lượng hơn trăm triệu mét khối. Giá trị không thể đong đếm bằng tiền. Mười năm trước, chúng tôi phát hiện ra, nhưng tập đoàn Thịnh Đạt muốn độc quyền.”
Đôi mắt ông đỏ hoe, ngập nước.
“Họ mua chuộc hết người này đến người khác. Riêng mẹ cháu… cô ấy nhất quyết không chịu. Cô ấy định tiết lộ cho báo chí. Và rồi…
Tai nạn. Người ta nói là tai nạn giao thông, xe tải tông."
Ông ngừng lại, hơi thở nặng nhọc. Rồi như lấy hết sức lực, ông nói tiếp, giọng đầy phẫn uất:
“Không phải tai nạn! Ngày hôm đó, tôi đã lén đến hiện trường. Tôi xem xác chiếc xe. Ống dầu phanh… bị cắt một đường rất gọn. Không thể là ngẫu nhiên. Đó là một vụ giết người có chủ đích!”
Hoắc Trạch ngồi im. Gương mặt anh không biểu lộ gì, nhưng hai bàn tay đặt trên đùi siết chặt đến trắng bệch. Móng tay hằn sâu vào da thịt mà anh không hề hay biết. Trong lồng ngực, một cơn sóng dữ cuộn trào, hung hãn muốn xé toang mọi thứ, nhưng anh vẫn nén lại, chỉ để giọng nói lạnh tanh:
“Ai? Ai ra lệnh?”
Ông Khánh lắc đầu mạnh, mắt đảo nhanh:
“Cháu nên đi ngay. Chúng vẫn theo dõi lão già này.”
Nói rồi, ông rút từ tay áo ra một cuốn sổ nhỏ, cũ kỹ chẳng kém gì cuốn của mẹ anh. Ông dúi vội vào tay Hoắc Trạch:
“Cầm lấy! Trong đó có tất cả. Nhưng nhất định… nhất định phải cẩn thận!”
Trong lúc vội vã, cuốn sổ trượt khỏi tay, rơi xuống nền gạch. Một trang giấy gấp làm tư bung ra. Dòng chữ đỏ nguệch ngoạc, viết vội bằng mực như máu, đập ngay vào mắt anh:
“Lục Quân – lệnh miệng”
Hoắc Trạch cúi xuống nhặt, tim như thắt lại. Nhưng chưa kịp làm gì, từ ngoài sân, một tiếng còi xe hú lên ngắn và gọn. Tiếng bước chân lạo xạo trên sỏi, từng nhịp đều đặn, ngày một gần.
Một giọng đàn ông lạnh lùng vọng qua khe cửa:
“Trần Khánh, ông có khách mà không báo trước à?”
Tim Hoắc Trạch đập thình thịch. Anh siết chặt cuốn sổ, đứng chắn ngay trước Trần Khánh. Ánh mắt sắt lạnh lia quanh phòng, tính toán mọi ngóc ngách. Căn phòng này chỉ có một lối ra duy nhất – đang bị khóa trái.
Tiếng động cơ xe tắt hẳn, và những tiếng chân nặng nề ngày càng rõ. Một chiếc xe đen bóng đỗ ngay trước cổng, cửa hé mở, bóng người lù lù bước xuống.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện