Chương 6/15 · Bí mật dưới lô đất số 47
Tác giả: Em Sâu
Tiếng bước chân sỏi đá mỗi lúc một gần, lạo xạo như cào vào màng nhĩ. Hoắc Trạch đứng chắn trước ông Khánh, đầu ngón tay lạnh cóng khi siết cuốn sổ.
Ông Khánh run run chỉ tay ra phía sau bếp:
"Lối sau, cửa thông ra ngõ 48, chạy đi!"
Không một giây do dự, Hoắc Trạch lao về phía cửa hậu. Thân hình 1m88 luồn qua khe hẹp, cuốn sổ ôm ghì trước ngực. Cánh cửa gỗ mục ken két mở, anh bước vào con ngõ tối om.
Mùi nước cống và lá mục xông lên nồng nặc.
Anh nín thở, ép lưng vào tường ngay khi giọng đàn ông kia vọng vào:
"Ông Khánh, có khách mà không giới thiệu à?"
Tim anh đập thình thịch. Nhưng đôi chân dài đã sải bước, mắt ghi nhớ từng ngóc ngách. Ngõ 48 ngoằn ngoèo, tối đen như mực. Anh rẽ trái, rồi phải, lại trái. Mỗi bước chân đều dứt khoát, không quay đầu.
Ra đến đường lớn, ánh đèn đường vàng vọt hắt lên gương mặt căng cứng. Anh vẫy một chiếc xe ôm vừa lúc.
"Đi đâu?" – người lái xe hỏi.
"Thẳng đến bến xe khách Tô Châu. Nhanh."
Chiếc xe máy cũ rú ga, lao vút đi. Gió lùa vào mặt lạnh buốt. Ngồi sau, Hoắc Trạch lật cuốn sổ. Trang giấy gấp vẫn còn đó, dòng chữ đỏ như máu:
"Lục Quân – lệnh miệng"
Nét chữ run rẩy của ông Khánh, viết vội như sợ quên, như sợ người ta cướp mất.
Anh rút điện thoại, bấm số Lâm Diệc Nhu.
"Tôi cần gặp cô. Gấp."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi giọng cô vang lên, trầm và chắc:
"Quán cà phê ngoại ô, chỗ cũ. Bốn giờ nữa."
Hoắc Trạch tắt máy. Anh nhìn ra xa lộ, ánh đèn xe quét qua đôi mắt sắc lẹm. Đêm nay, mọi thứ sẽ đổi khác.
---
Bốn giờ sau. Quán cà phê nhỏ ngoại ô Thượng Hải, nép mình dưới hàng cây long não. Hoắc Trạch bước vào, trên người vẫn bộ quần áo dính bụi đường trường. Mái tóc hơi rối, nhưng ánh mắt thì tỉnh táo lạ thường.
Lâm Diệc Nhu đã chờ sẵn. Tập tài liệu dày cộp trên bàn, bên cạnh hai tách trà hoa cúc không đường. Thấy anh, cô đứng dậy, gọi:
"Anh Hoắc."
Giọng cô gấp gáp, pha chút lo âu.
"Tôi đã xem lại toàn bộ hồ sơ quy hoạch từ thời điểm mẹ anh làm việc. Bản đồ địa chất khu nông trại... trống trơn."
Cô trải ra một bản sao mờ nhạt. Những đường đồng mức nhòe nhoẹt, nhưng vùng Lô 47 được khoanh đỏ thì rõ mồn một. Ngón tay thon dài của cô chỉ vào một vết xước dài nham nhở:
"Chỗ này bị xé toạc. Phía dưới lẽ ra có ký hiệu khoáng sản. Tôi đã đến học viện địa chất để đối chiếu bản gốc từ kho lưu trữ."
Cô rút từ tập tài liệu một tờ giấy khác, còn mới tinh. Trên đó, những đường kẻ xanh đứt quãng, ký hiệu giếng phun hiện lên rõ ràng.
"Ở bản gốc, các chỉ dấu về mạch nước khoáng vẫn còn nguyên. Họ đã cố tình xóa nó khỏi hồ sơ quy hoạch."
Hoắc Trạch không đáp. Anh lật cuốn sổ của ông Khánh, đặt ngay dòng chữ đỏ trước mặt cô.
Diệc Nhu sững lại. Cô vén sợi tóc ra sau tai trái – thói quen mỗi lần căng thẳng – rồi thì thào:
"Họ xóa bằng chứng địa chất, nhưng để chỉ một mình mẹ anh biết rồi mới hành động? Đây là chủ ý giết người."
Không khí trong quán như đặc quánh. Tiếng máy pha cà phê rền rĩ phía sau quầy, át đi tiếng thở dài của cô.
Đúng lúc đó, điện thoại Diệc Nhu đổ chuông. Màn hình sáng tên:
"Sếp Trịnh – Thịnh Đạt"
Cô liếc Hoắc Trạch. Anh gật nhẹ. Cô bắt máy, bật loa ngoài.
Giọng người đàn ông trung niên gằn từng chữ, đầy mỉa mai:
"Diệc Nhu, em dạo này chăm chỉ quá nhỉ. Nhưng đào sâu mấy thứ không thuộc phận sự, coi chừng đứt tay."
Cúp máy.
Diệc Nhu ngồi im. Đôi mắt đen láy ngấn nước, nhưng không rơi. Cô nhìn thẳng vào Hoắc Trạch, giọng kiên định:
"Tôi không muốn làm luật sư kiểu này."
Hoắc Trạch, lần đầu tiên gọi tên cô, giọng trầm thấp:
"Diệc Nhu."
Cô ngước lên. Ánh mắt anh chưa bao giờ gần như thế.
"Cô sẵn sàng chứ?"
Cô gật đầu, bàn tay vô thức nắm chặt tập tài liệu.
"Tôi sẽ liên lạc với một số bên liên quan để bảo vệ chứng cứ. Nhưng anh cần về nông trại ngay – bà cụ..."
Chưa dứt câu, điện thoại của Hoắc Trạch rung lên dữ dội.
Màn hình bật sáng: một ảnh chụp từ camera giấu ở nhà kho, thời gian thực.
Một gã đàn ông mặc áo khoác đen đang đổ từng xô chất lỏng màu vàng khè xuống ao cá. Mặt nước sủi bọt trắng xóa, cá nổi lên hàng loạt.
Dưới ảnh, dòng chữ nhắn kèm:
"Lần tới, cháy."
Mặt Hoắc Trạnh lạnh tanh. Ngón tay anh bấm gọi về máy bàn trong nhà.
Chuông đổ ba hồi... rồi im bặt.
Bà ngoại không bắt máy.
Hoắc Trạch bật dậy. Cuốn sổ tuột khỏi tay rơi xuống bàn. Anh lao ra cửa.
Lâm Diệc Nhu đuổi theo, nắm lấy vạt áo anh:
"Để tôi đi cùng!"
Ánh mắt anh lướt qua gương mặt cô. Không nói, chỉ gật đầu cụt lủn.
Cả hai lao ra chiếc xe cũ đỗ bên đường. Hoắc Trạch đề máy, động cơ gầm lên, lao thẳng vào màn đêm.
---
Trên xe, không gian im phăng phắc. Chỉ có tiếng động cơ rền rĩ và hơi thở gấp gáp của Diệc Nhu.
Hoắc Trạch tập trung cao độ, đạp ga lút sàn. Đôi mắt sáng quắc nhìn xuyên qua bóng tối. Khoảng cách về nông trại còn hơn hai mươi cây số.
Đường vắng. Đèn pha quét qua những hàng cây bạch đàn hai bên, tạo thành những vệt sáng dài.
Diệc Nhu ngồi bên ghế phụ, tay bấu chặt lấy thành ghế. Cô không nói gì, chỉ nhìn đồng hồ tốc độ nhích dần lên.
Bỗng điện thoại anh lại sáng. Lần này là một tấm ảnh nhiệt truyền về từ camera đặt sau chuồng bò.
Lồng ngực anh thắt lại.
Trong ảnh: một bàn tay đeo găng đen, ngón tay kẹp chiếc bật lửa, đang vươn về phía đống rơm khô chất cao ngất.
Và ngay rìa khung hình – một bóng người nhỏ thó, lưng còng, tay cầm đèn dầu leo lét ánh lửa.
Bà đang lần mò bước ra từ phía nhà chính, miệng lẩm nhẩm gọi:
"Cục ta cục tác..."
Như mọi tối.
"Bà ngoại!"
Tiếng gọi bật ra khỏi cổ họng Hoắc Trạch, khàn đục và đau đớn.
Diệc Nhu đưa tay che miệng, mặt tái nhợt.
Chiếc xe lao vun vút. Đèn pha rọi vào màn sương mỏng đang dâng lên từ cánh đồng.
Nhưng khoảng cách với đống rơm và bóng bà dường như vẫn xa đến vô vọng.
Hoắc Trạch nghiến răng, chân ga không lơi. Đồng hồ tốc độ chạm ngưỡng một trăm hai mươi cây số giờ.
Trong đầu anh chỉ có một hình ảnh duy nhất: ngọn lửa có thể bùng lên bất cứ lúc nào.
Và bà ngoại – người thân duy nhất – đang bước về phía đó.
Màn đêm ngoài kia vẫn dày đặc. Gió phần phật qua khe cửa, mang theo mùi khói nhẹ.
Mùi của rơm rạ cháy.
Tim Hoắc Trạnh lạnh ngắt.
Anh biết, thời gian đang đếm ngược.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện