Chương 7/15 · Bí mật dưới lô đất số 47
Tác giả: Em Sâu
Chiếc xe tải nhỏ phanh gấp trước cổng nông trại, lốp xe nghiến trên sỏi đá, đầu xe suýt đâm vào trụ đá. Hoắc Trạch bật tung cửa, lao ra, bỏ mặc tiếng Diệc Nhu hét phía sau:
“Hoắc Trạch! Coi chừng!”
Ngọn lửa đã liếm vào mái chuồng bò, khói đen cuồn cuộn bốc lên, mùi rơm cháy ngộp thở. Trong ánh lửa lập lòe, bóng bà ngoại nhỏ thó đang lần mò quanh đống rơm, tay vẫn cầm chiếc đèn dầu leo lét. Chiếc áo bông của bà đã bén lửa một góc. Bà không hét, chỉ lẩm bẩm gọi con gà lạc, giọng thất thanh:
“Trạch à… Trạch à…”
Như từ cõi mơ.
Hoắc Trạch phóng qua sân, chân trần dẫm lên sỏi đá, mắt cay xè vì khói. Anh xé toạc tấm áo sơ mi xanh nhạt đang mặc, quấn vội quanh đầu rồi lao thẳng vào biển lửa. Nhiệt độ nung nóng da mặt, từng tiếng nổ lách tách từ mái ngói rơi xuống như mưa. Anh khuỵu người, tìm thấy bà ngoại đang ngồi gục bên chân đống rơm.
“Bà! Cháu đây rồi!” – anh gầm lên, bế thốc bà lên vai.
Bà quờ quạng, hơi thở hổn hển:
“Trạch à… đừng bỏ bà…”
Phía ngoài, Diệc Nhu đã kịp lấy bình chữa cháy mini từ trong xe, xịt thẳng vào lối ra. Khi Hoắc Trạch lảo đảo bước qua ngưỡng cửa, cả người ám khói, bà ngoại trên tay áo cháy sém, cô liền lao tới đỡ lấy bà cụ.
“Bà ơi! Bà có sao không?” – cô vừa dìu bà ra xa vừa gọi cứu hỏa.
Hoắc Trạch cầm lấy bình chữa cháy khác, cùng Diệc Nhu dập tắt đám lửa đang lan ra vách gỗ. Phải mất gần hai mươi phút, ngọn lửa mới chịu lụi tàn, chỉ còn tro than và mùi khét lẹt.
Khi xe cứu hỏa đến, họ đã kiểm soát được tình hình. Bà ngoại được đưa vào nhà, nằm trên giường, mặt tái nhợt nhưng vẫn tỉnh. Hoắc Trạch ngồi phệt xuống hiên nhà, hai tay run bần bật. Anh lần trong túi, rút ra chiếc đồng hồ cũ của mẹ – mặt kính đã vỡ từ bao giờ. Kim dừng ở 4 giờ 32 phút. Anh nhìn chằm chằm vào nó hồi lâu, không nói một lời. Lâm Diệc Nhu lặng lẽ đến bên, đặt cốc nước ấm vào tay anh.
“Cảm ơn cô.” – giọng anh khô khốc, lần đầu tiên gọi cô là “cô” mà không hề xa cách.
Đêm đó, sau khi chắc chắn bà ngoại đã ngủ say, Hoắc Trạch ngồi trong phòng tối, màn hình máy tính hắt ánh sáng xanh nhợt lên gương mặt. Anh tua lại toàn bộ camera an ninh trong ba tuần qua, từng góc, từng giây. Hình ảnh bàn tay đeo găng đổ chất thải xuống mương, kẻ lạ thả rắn vào chuồng gà, và đặc biệt – đoạn ghi âm giọng nói quen thuộc của quản lý Vương đe dọa qua điện thoại:
“Mày muốn sống thì cút khỏi đây! Lần sau không chỉ là lửa…”
Sáng hôm sau, 8 giờ 30. Hoắc Trạch khoác chiếc áo vest đen – bộ đồ duy nhất anh giữ từ đám tang mẹ – và lái xe đến tòa nhà văn phòng của Thịnh Đạt. Trước khi vào, anh gửi cho Vương một tin nhắn:
“9h sáng, phòng cậu. Đừng hòng trốn.”
Trong phòng trà sang trọng, Vương đang ngồi vắt chân, điếu thuốc trên môi, cười khẩy khi thấy anh bước vào:
“Cậu Hoắc, có chuyện gì mà vội thế? Hay lại muốn thương lượng giá?”
Hoắc Trạch không đáp, chỉ đặt chiếc điện thoại lên bàn, mở file ghi âm đầu tiên. Giọng Vương the thé vang lên:
“Đổ hết xuống cho tao! Để tao xem thằng cháu nó còn chống được bao lâu!”
Mặt Vương cứng đờ. File thứ hai, thứ ba liên tục phát – những cuộc gọi đêm khuya, những lệnh miệng đe dọa. Mồ hôi bắt đầu lăn trên trán Vương. Hoắc Trạch chậm rãi lấy từ túi áo ra một con chip khác, ánh mắt sắc lạnh:
“Còn đoạn này, mày muốn nghe tiếp không? Tao có đủ bằng chứng để cho mày và cả Thịnh Đạt lên trang nhất.”
“Mày… mày muốn gì?” – Vương run giọng.
“Báo cáo gốc về mạch nước khoáng. Ai giữ nó?”
“Trịnh… Trịnh Quốc Huy. Hắn cất trong két sắt ở biệt thự… Nhưng tôi chỉ là kẻ làm công, đừng đổ hết lên đầu tôi!”
Ngay lúc đó, điện thoại Hoắc Trạch đổ chuông. Màn hình hiện tên: Diệc Nhu. Anh bắt máy, giọng cô gấp gáp:
“Em vừa tìm thấy một bản sao báo cáo địa chất trong hồ sơ lưu trữ của tòa án. Có chữ ký của Trịnh Quốc Huy. Hắn ta chính là mắt xích!”
Hoắc Trạch cúp máy, nhìn Vương đang run lẩy bẩy:
“Mày là mắt xích yếu nhất. Biến đi.”
Anh bước ra khỏi phòng, để lại Vương gục xuống bàn.
Tối muộn, khi Hoắc Trạch vừa về đến cổng nông trại, một chiếc xe sang màu đen chắn ngang lối vào. Kính xe hạ xuống, gương mặt Lục Đình Phong lạnh như tượng, tay gõ nhịp lên vô lăng. Hắn không xuống xe, chỉ nhả khói thuốc:
“5 tỷ. Ký ngay, trước khi tao đổi ý.”
Hoắc Trạch đứng sững. Gió thu cuốn vài chiếc lá khô vướng vào chân anh. Anh nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng đều băng:
“Anh nghĩ tiền mua được mạng mẹ tôi sao?”
Lục Đình Phong thoáng chột dạ, nhưng vẫn cố nheo mắt đe dọa. Đúng lúc đó, chiếc điện thoại Diệc Nhu đưa cho Hoắc Trạch từ trưa – vẫn để trong túi quần – rung lên. Màn hình sáng lên một dòng tin nhắn:
“Địa chỉ của Trịnh Quốc Huy đây. Hắn đang đốt tài liệu, chuẩn bị trốn trong đêm.”
Lục Đình Phong nheo mắt:
“Cái gì thế?”
Nhưng Hoắc Trạch đã quay lưng, bước vội vào trong nhà, bỏ mặc tiếng gọi phía sau. Bàn tay anh nắm chặt chiếc điện thoại, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ: Phải chặn Trịnh trước khi mọi thứ cháy thành tro.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện