Chương 8/15 · Bí mật dưới lô đất số 47
Tác giả: Em Sâu
11h20 đêm.
Cơn mất ngủ kéo dài từ mấy hôm nay lại khiến bà Lý Tú Phương trở mình thức giấc. Căn nhà nhỏ trong nông trại chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng thở đều đều của Hoắc Trạch vọng ra từ phòng bên. Bà chậm rãi ngồi dậy, đôi chân run run men theo vách gỗ quen thuộc ra phòng khách, tay mò mẫm tìm chiếc cốc nước vẫn thường để trên bàn.
Ngón tay nhăn nheo bất chợt chạm phải một vật cứng.
Bà ngưng lại, nheo mắt trước ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn đường hắt qua khe cửa. Đó là một cuốn sổ da cũ, góc bìa sờn rách như bị nhai nghiến bởi thời gian. Ánh mắt bà dừng lại ở những dòng chữ đỏ nguệch ngoạc: “Phanh xe bị cắt từ trước”. Và bên dưới, cái tên “Lục Quân” được viết liên tục ba lần như một lời nguyền rỉ máu.
Bàn tay bà run lên bần bật.
“Không thể nào…”
Tiếng thì thầm nghẹn lại trong cổ họng. Trước mắt bà, những dòng chữ nhảy múa, xoáy sâu vào ký ức mười năm trước – cái ngày con gái bà lái xe đi mà không bao giờ trở về. Báo cáo tai nạn ghi “hỏng phanh do va chạm trước đó”, nhưng bà chưa từng tin. Và giờ đây, sự thật phơi bày trước mắt, tàn khốc hơn bất kỳ cơn ác mộng nào.
Chiếc chén sứ trên tay bà rơi xuống.
Choảng!
Âm thanh vỡ tan xé toang màn đêm tĩnh mịch. Những mảnh vụn bắn tung tóe trên sàn gạch lạnh. Cùng lúc, cơn đau quen thuộc bỗng ập đến như một nhát búa tạ giáng thẳng vào lồng ngực trái. Bà lảo đảo, lưng trượt dài theo bức tường ẩm mốc, hơi thở hổn hển như cá mắc cạn.
“Trạch… Trạch ơi… đừng…”
Giọng bà ú ớ, yếu ớt như sợi chỉ mành. Tay ôm chặt ngực, mắt mờ đi, nhưng miệng vẫn cố gắng gọi tên đứa cháu trai duy nhất.
Cửa phòng Hoắc Trạch bật mở.
Anh lao ra chỉ với chiếc áo thun trắng nhăn nhúm, chân trần, mái tóc rối bời. Đồng tử anh co rút khi nhìn thấy bà. Một giây chết lặng, rồi giọng anh vỡ ra, không còn chút hờ hững thường ngày: “Bà!”
Hoắc Trạch bế thốc bà lên. Cơ thể gầy guộc của bà nhẹ bẫng trong vòng tay anh, như một chiếc lá khô sắp rụng. Anh phóng ra xe, đặt bà ngồi ghế phụ, thắt dây an toàn nhanh đến nỗi ngón tay suýt trượt vì mồ hôi lạnh. Động cơ gầm lên, chiếc xe lao đi trong màn đêm, ánh đèn pha rọi thẳng con đường làng ngoằn ngoèo. Những bụi cây hai bên đường vun vút lùi lại như những bóng ma.
Trong xe, bà ngoại nghiêng đầu dựa vào ghế, hơi thở mỗi lúc một khó nhọc. Bàn tay run rẩy nắm lấy cổ áo anh, siết yếu ớt.
“Trạch à… buông đi con… Đừng giống mẹ con…”
Giọng bà đứt quãng, ánh mắt đục ngầu van lơn. Từng chữ như cứa vào tim Hoắc Trạch.
Anh không đáp.
Bàn tay siết vô lăng đến trắng khớp, những đốt ngón tay như muốn xuyên thủng lớp da bọc. Mắt anh vẫn dán vào con đường tối đen phía trước, nhưng trong đầu là một cơn bão. Mười năm trước mẹ rời xa anh. Giờ đến bà sao?
Nỗi sợ nguyên thủy – nỗi sợ mất đi người thân cuối cùng – bóp nghẹt cổ họng anh.
---
Bệnh viện về đêm lạnh lẽo và ảm đạm.
Hoắc Trạch bế bà chạy thẳng vào khoa cấp cứu, miệng gọi lớn: “Bác sĩ! Cứu bà tôi!”
Tiếng bước chân vội vã. Bà được đặt lên cáng, đẩy qua cánh cửa có đèn đỏ nhấp nháy. Anh đứng sững ngoài hành lang, đôi chân trần lạnh cóng trên nền gạch men trắng toát, nhưng anh không nhận ra. Đầu cúi gằm, hai tay nắm chặt vào nhau, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay đến bật máu. Những giọt đỏ rơi lộp độp xuống sàn, tan vào vũng nước mưa bám trên gạch.
Thời gian như ngừng trôi.
Chỉ còn tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường và mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi.
Mười năm trước, cũng một hành lang thế này, mẹ anh được đẩy vào với tấm khăn trắng phủ kín mặt. Ký ức ấy chưa bao giờ phai nhạt. Và giờ đây, cảm giác bất lực lại dâng lên, xâm chiếm từng tế bào.
Tiếng giày cao gót vội vã vang lên từ cuối hành lang.
Lâm Diệc Nhu chạy đến, mái tóc dài còn ướt nước, chiếc áo khoác mỏng khoác vội trên vai. Cô không hỏi gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh anh. Ánh mắt cô lướt qua bàn tay đang siết chặt đến rỉ máu của anh, rồi nhẹ nhàng đưa tay mình ra, từng ngón một gỡ những ngón tay anh ra khỏi lòng bàn tay.
“Hoắc Trạch.”
Giọng cô khẽ nhưng kiên định.
“Tôi ở đây.”
Anh không ngẩng lên, nhưng bàn tay dần thả lỏng. Hơi ấm từ tay cô len lỏi qua làn da lạnh buốt của anh, như một sợi dây cứu sinh mong manh.
Điện thoại của Diệc Nhu bỗng sáng lên.
Một thông báo từ văn phòng hiện trên màn hình: “Lâm Diệc Nhu, do vi phạm đạo đức nghề nghiệp trong quá trình tư vấn cho đối tượng Hoắc Trạch, cô bị đình chỉ công tác từ ngày hôm nay. Vui lòng bàn giao hồ sơ gấp.”
Mặt cô thoáng tái đi. Tay run nhẹ, nhưng cô lập tức tắt màn hình, giấu điện thoại vào túi áo. Một giây yếu lòng, rồi cô hít một hơi sâu, đặt tay lên vai anh, ấn nhẹ như muốn truyền đi chút sức lực cuối cùng. Trong mắt cô, sự quyết tâm cháy lên. Cô đã chọn đứng về phía anh, thì không có đường lui.
---
Cánh cửa phòng cấp cứu bật mở.
Vị bác sĩ lớn tuổi bước ra, khẩu trang còn vương vết mồ hôi. Gương mặt ông nặng trĩu.
“Bà cụ tạm ổn rồi. Cơn đau tim đã qua, nhưng…”
Ông ngập ngừng, lắc đầu: “Lần sau, nếu còn sốc mạnh thêm lần nữa, e rằng không qua khỏi.”
Lời nói như nhát búa giáng thẳng vào lồng ngực Hoắc Trạch.
Anh đứng bật dậy, định bước vào phòng bệnh, nhưng bác sĩ ngăn lại: “Bà cần nghỉ ngơi tuyệt đối. Người nhà chỉ nên vào một lát.”
Hoắc Trạch gật đầu cứng đờ, đẩy nhẹ cánh cửa bước vào. Trong ánh đèn vàng vọt, bà ngoại nằm thiêm thiếp trên giường, gương mặt nhăn nheo tái nhợt, hơi thở yếu ớt qua ống oxy. Những sợi dây nhợ lằng nhằng gắn vào người bà khiến tim anh thắt lại. Anh ngồi xuống mép giường, nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà, áp lên trán mình. Vai anh run lên, nhưng không một giọt nước mắt nào rơi.
Con xin lỗi, bà.
Anh thì thầm trong im lặng.
---
Đúng lúc đó, điện thoại của Hoắc Trạch rung lên.
Một tin nhắn từ số lạ, không tên người gửi. Nội dung ngắn gọn: “Trịnh Quốc Huy sẽ rời Thượng Hải lúc 5 giờ sáng mai. Đây là địa chỉ cuối cùng.” Kèm theo là một tấm vé máy bay điện tử chụp màn hình: chuyến bay đi Singapore lúc 5:00 sáng, tên hành khách Trịnh Quốc Huy, và một dòng địa chỉ ngoại ô phía Tây – nơi hắn đang ẩn náu.
Hoắc Trạch nhìn chằm chằm vào màn hình.
Rồi lại ngước lên cánh cửa phòng bệnh, nơi bà ngoại đang thoi thóp từng hơi thở.
Lồng ngực anh như bị bóp nghẹt bởi hai bàn tay vô hình. Một bên là tính mạng của bà – nếu anh rời đi, lỡ bà tỉnh lại mà không thấy anh, lỡ bà cần anh mà anh không ở đó? Nhưng bên kia là manh mối cuối cùng, là cơ hội duy nhất để lật lại vụ án của mẹ, để công lý không bị chôn vùi. Trịnh Quốc Huy mà trốn thoát, mọi bằng chứng sẽ tan thành mây khói.
Ngón tay anh siết chặt chiếc điện thoại đến trắng bệch. Những đường gân nổi lên trên mu bàn tay, hòa lẫn với vết máu khô lúc nãy.
Trong hành lang bệnh viện tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở dốc của anh và tiếng đồng hồ điểm 2 giờ sáng.
Bà ơi, con phải làm sao?
Lâm Diệc Nhu đứng lặng phía sau, nhìn bóng lưng căng cứng của anh. Cô bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh lần nữa. Cô đã nhìn thấy tin nhắn. Không cần phải nói, cô hiểu anh đang giằng xé điều gì.
“Đi đi,” cô khẽ nói. “Có tôi ở đây. Tôi sẽ canh bà. Chỉ cần anh quay về trước khi bà tỉnh.”
Hoắc Trạch xoay người lại. Ánh mắt anh lần đầu tiên không còn hờ hững, mà chất chứa một nỗi đau và sự biết ơn không thể nói thành lời. Anh nhìn sâu vào mắt cô, như muốn khắc ghi khoảnh khắc này. Rồi anh gật đầu.
Một cái gật đầu nặng ngàn cân.
Anh buông tay bà ra, đứng dậy, bước ra khỏi phòng bệnh. Đôi chân trần lạnh cóng tiến về phía cửa bệnh viện, nơi màn đêm vẫn dày đặc. Trước khi khuất dạng, anh ngoái lại một lần. Lâm Diệc Nhu đã ngồi vào vị trí của anh, nắm lấy tay bà, dịu dàng như chính người thân.
Cô ấy là người duy nhất tôi có thể tin.
Nghĩ vậy, Hoắc Trạch lao vào bóng tối, tiếng động cơ xe một lần nữa gầm rú, xé toang màn đêm tĩnh mịch.
---
Trên đường, gió lùa qua cửa kính hạ xuống, lạnh buốt da thịt. Nhưng trong lòng anh, lửa hận và quyết tâm hừng hực cháy. Anh liếc nhìn đồng hồ: 2 giờ 15 phút. Còn chưa đầy ba tiếng trước khi Trịnh Quốc Huy lên máy bay.
Địa chỉ ở ngoại ô phía Tây, một căn biệt thự cũ kỹ từng thuộc về tập đoàn Thịnh Đạt. Anh đã từng điều tra qua, nhưng không ngờ lão già ấy lại ẩn náu ở đó. Hoắc Trạch thầm tính toán. Phải bắt sống Trịnh, buộc hắn khai ra mọi chuyện, và giao cho pháp luật. Nhưng hắn sẽ không dễ dàng khuất phục. Có thể hắn đã được cảnh báo, có thể có người bảo vệ.
Anh mở ngăn đựng đồ trong xe, lấy ra một con dao găm nhỏ – món đồ anh luôn mang theo từ ngày đầu bị uy hiếp. Anh giắt nó vào thắt lưng, ánh mắt lạnh như băng.
Chiếc xe phóng nhanh hơn, lao về hướng ngoại ô. Những dãy nhà cao tầng dần thưa thớt, thay vào đó là những cánh đồng hoang và nhà kho cũ kỹ. Trong bóng tối, căn biệt thự hiện ra như một con quái vật trầm mặc, chỉ có một ô cửa sổ ở tầng trên le lói ánh đèn.
Hoắc Trạch dừng xe cách đó một quãng, tắt máy. Anh xuống xe, bước chân nhẹ nhàng trên lớp sỏi, tiến đến gần hàng rào. Tim anh đập nhanh hơn, nhưng trong đầu lại tỉnh táo lạ thường. Bộ não quen ghi nhớ từng chi tiết bắt đầu phân tích lối vào, camera an ninh, chỗ ẩn nấp.
Trịnh Quốc Huy, mày sẽ không thoát đâu.
Anh rút điện thoại, gửi một tin nhắn ngắn cho Lâm Diệc Nhu: “Tới nơi rồi. Bà ổn không?”
Vài giây sau, tin nhắn hồi đáp: “Bà vẫn ngủ. Cẩn thận.”
Hoắc Trạch hít một hơi thật sâu, rồi vượt qua hàng rào, biến mất vào bóng đêm của khu vườn um tùm.
Màn đêm lúc này càng trở nên đặc quánh, như nuốt chửng mọi âm thanh. Ở nơi đó, giữa ranh giới của sự sống và cái chết, Hoắc Trạch bắt đầu cuộc săn cuối cùng của mình.
---
(Còn tiếp...)
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện