Chương 10/12 · Cánh buồm tai ương
Tác giả: Sâu Yêu
Lửa bùng lên từ góc kho, nhuộm đỏ một góc trời giông bão.
Tiếng nổ lép bép của gỗ khô vỡ ra trong đêm. Tôi quăng điện thoại xuống bàn, lao ra khỏi văn phòng tạm. Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ kho chứa vật liệu phía sau xưởng, nơi chúng tôi cất giữ những thanh gỗ quý cuối cùng dành cho việc hoàn thiện khoang lái.
"Lâm Hải Yến!"
Tiếng gọi của tôi lạc trong tiếng gỗ nổ, tiếng gió rít, tiếng sóng gầm từ bãi xa. Bà Trương đứng chết trân ở cửa bếp, tay run run bưng nồi nước. "Nó... nó vừa chạy vào trong rồi!"
Tôi không kịp nghĩ. Chân lao thẳng vào làn khói đặc quánh.
Bên trong, lửa đã liếm đến những xà gỗ trên cao. Mùi dầu trẩu cháy khét lẹt quyện với mùi muối biển ẩm ướt. Tôi đưa tay che mũi, mắt cay xè. Gọi tên cô lần nữa. Lần này, tiếng ho yếu ớt vọng lại từ góc khuất sau đống ván.
Tôi tìm thấy cô ở đó.
Chân trái của Hải Yến kẹt dưới một thanh xà gỗ vừa rơi xuống. Máu rỉ qua ống quần vải thô, lênh láng trên nền bê tông. Cô vẫn còn tỉnh, mặt tái nhợt dưới ánh lửa chập chờn, nhưng tay vẫn ôm khư khư mấy cuộn chỉ buồm và hộp đinh đồng.
"Thả ra!" Tôi quát, giọng khản đặc vì khói. "Bỏ mấy thứ đó xuống!"
Cô lắc đầu. Môi mấp máy không thành tiếng. Mắt cô đỏ hoe, không biết vì khói hay vì nước mắt.
Tôi cúi xuống, hai tay luồn dưới thanh xà, dồn hết sức nâng lên. Gỗ nặng hơn tôi tưởng. Lửa đã ăn vào một góc, than hồng rơi lả tả xuống vai áo. Tôi nghiến răng, cảm nhận thớ cơ ở lưng căng cứng. Thanh xà nhích lên được vài phân. Hải Yến rụt chân ra, nhưng không đứng dậy nổi.
Tôi bế cô lên. Người cô nhẹ hơn tôi nghĩ, run rẩy như chim ướt cánh. Máu từ chân cô thấm ướt tay tôi, nóng hổi. Tôi lao ra ngoài, vừa kịp lúc một tiếng rầm vang lên sau lưng – mái kho sập xuống, nhấn chìm tất cả trong biển lửa.
---
Xe cứu hỏa đến sau đó hai mươi phút. Họ dập được lửa, nhưng kho gỗ đã thành tro. Những thanh gỗ lim, gỗ sao, gỗ dổi mà chúng tôi đã mất hàng tháng trời tìm kiếm – tất cả chỉ còn là những mảnh than đen xì, bốc khói dưới mưa.
Mưa bắt đầu rơi. Những hạt mưa to và nặng, xiên ngang trong gió. Bà Trương đứng dưới mái hiên, ôm mặt khóc không thành tiếng. Tiểu Phong chạy đến sau khi nhận tin, áo ướt đẫm, mặt cắt không còn giọt máu.
Tôi đưa Hải Yến vào bệnh viện dã chiến được dựng tạm trong trường tiểu học gần bờ biển. Bác sĩ bảo vết thương không quá sâu, nhưng mất máu nhiều. Cần nằm lại ít nhất một ngày.
Điện chập chờn. Những bóng đèn tuýp trên trần nhấp nháy liên hồi theo từng cơn gió giật. Mùi cồn sát trùng quyện với mùi ẩm mốc của căn phòng cũ. Ngoài kia, loa phóng thanh vẫn ra rả phát bản tin khẩn: "Bão số 9 đã mạnh lên cấp 12, dự kiến đổ bộ trong 12 giờ tới..."
Tôi ngồi bên giường bệnh, nhìn gương mặt Hải Yến chìm trong gối trắng. Cô đã thiếp đi vì thuốc giảm đau, nhưng lông mày vẫn nhíu lại. Bàn tay phải của cô vẫn nắm chặt, như thể còn đang giữ lấy thứ gì đó.
Tôi nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay cô ra. Trong lòng bàn tay là một mảnh gỗ nhỏ – mảnh gỗ từ mũi thuyền Cánh Buồm Tai Ương. Chắc cô đã nhặt nó trước khi lao vào kho.
Lồng ngực tôi thắt lại.
---
Đêm xuống. Gió mạnh hơn. Cửa kính bệnh viện rung lên bần bật.
Hải Yến tỉnh dậy vào khoảng hai giờ sáng. Cô mở mắt, nhìn tôi một lúc lâu, rồi nhận ra mình đang ở đâu. Phản ứng đầu tiên của cô không phải là hỏi về vết thương, mà là hỏi về con thuyền.
"Cánh Buồm... nó có sao không?"
"Kho gỗ cháy hết rồi," tôi nói, giọng trầm và chậm. "Nhưng con thuyền không sao. Lửa không lan đến xưởng chính."
Cô thở ra, như trút được tảng đá. Rồi cô cố gượng ngồi dậy, mặt nhăn lại vì đau. "Em phải về. Bão sắp vào rồi. Con thuyền chưa được thử... nếu sóng đánh vào bờ, nó sẽ..."
"Em không về đâu."
Tôi ấn nhẹ vai cô xuống giường. "Bác sĩ bảo phải nằm lại. Chân em còn yếu lắm."
"Nhưng con thuyền..."
"Để tôi lo."
Cô nhìn tôi. Mắt cô ướt, nhưng không phải vì sợ hãi. Có cái gì đó khác – một nỗi tuyệt vọng già nua hơn tuổi cô rất nhiều.
"Anh không hiểu đâu," cô thì thầm. "Nó không chỉ là gỗ và đinh. Nó là cha em. Là lời xin lỗi của cha em với mẹ anh. Là... cả cuộc đời em."
Tôi im lặng. Ngoài kia, sấm rền vang. Ánh chớp lóe lên, soi rõ từng đường nét trên gương mặt cô – đôi môi khô nứt, vết xước trên má, và đôi mắt vẫn long lanh nhìn tôi.
"Tôi biết," tôi nói, khẽ khàng. "Tôi biết nó là gì."
Tôi cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô. Môi tôi chạm vào làn da còn nóng vì sốt. Mùi cồn, mùi muối biển, mùi gỗ cháy – tất cả quyện lại trong khoảnh khắc ấy.
Khi đứng dậy, tôi thấy mắt mình đã khác.
Không còn là nỗi sợ mất kiểm soát. Không còn là cơn giận với quá khứ. Chỉ còn một sự bình tĩnh đến lạ, như mặt biển trước khi sóng dữ nổi lên.
Tôi cởi áo khoác, đắp lên người cô. Chiếc áo còn ấm hơi tôi, còn vương mùi khói. Hải Yến nắm lấy tay tôi, yếu ớt. "Đừng để nó chìm. Hứa với em đi."
Tôi không hứa. Không phải vì tôi không muốn, mà vì tôi biết có những lời hứa chỉ có thể giữ bằng hành động.
Tôi gỡ tay cô ra, nhẹ nhàng. Rồi bước ra ngoài hành lang.
Mưa quất thẳng vào mặt tôi ngay khi tôi bước khỏi cửa. Gió rít từng cơn, mang theo mùi tanh nồng của biển động. Tôi ngước lên. Trên bầu trời đen kịt, những tia chớp xé ngang, soi rõ con đường độc đạo dẫn về xưởng – con đường giờ đã ngập trong nước, sóng đánh trắng xóa.
Tôi không quay lại.
Vì tôi sợ nếu quay lại, nhìn thấy đôi mắt ấy một lần nữa, mình sẽ không đủ can đảm để bước tiếp.
Tôi lội trong mưa, hướng về phía xưởng thuyền. Trong túi quần, mảnh gỗ từ mũi thuyền mà Hải Yến giữ chặt vẫn còn đó. Tôi nắm lấy nó, cảm nhận những thớ gỗ mịn màng dưới ngón tay.
Xa xa, thấp thoáng bóng con thuyền dưới ánh chớp. Cánh buồm đã được căng, phần mũi nhô cao như mũi tên sẵn sàng rời dây cung. Nó đứng đó, cô độc giữa giông bão, chờ đợi.
Tôi bước nhanh hơn.
Lần đầu tiên trong đời, tôi cầu nguyện. Không phải với ông trời, không phải với thần linh nào cả. Mà với chính con thuyền ấy.
Với những thanh gỗ đã từng chứng kiến bao tội lỗi và nước mắt.
Với cánh buồm đã từng được khâu bằng máu của hai thế hệ.
Với dòng chữ "Tai Ương" mà cha tôi đã khắc, và Hải Yến đã gìn giữ.
Tôi cầu nguyện nó đủ mạnh mẽ để vượt qua đêm nay.
Đủ can đảm để ra biển.
Đủ bao dung để chở cả hai chúng tôi – những đứa con của những người cha đã từng phản bội nhau – đi qua bão tố.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện