Chương 3/12 · Cánh buồm tai ương
Tác giả: Sâu Yêu
Bức thư được gấp làm tư, mực nhòe vì nước biển. Dòng cuối cùng run rẩy: _"Đừng để thằng bé biết sự thật. Nó sẽ không tha thứ cho tao."_ Viễn đọc tên mình ở góc trái – nét chữ xiêu vẹo của người cha quá cố.
Khoảnh khắc ấy, tiếng búa đập vọng từ phía bên kia xưởng nghe như đang gõ vào lồng ngực anh. Những ngón tay vô thức siết chặt tờ giấy mỏng, để lại vết hằn trắng bệch. Viễn nhận ra mình đã nín thở từ lúc nào. Anh thở ra, hơi thở hòa vào mùi mốc của gỗ cũ và muối biển.
Hai ngày trước, Lục Chính Đình gọi.
Giọng chú khô như tiếng gõ cửa sắt: "Viễn, chính quyền đã gửi công văn thúc giục. Cháu trì hoãn đủ rồi. Tuần sau phải khởi công đào móng khu phức hợp. Con thuyền kia phải được di dời, hoặc tốt nhất là cho nó thành củi luôn đi."
Viễn nghe máy, mắt vẫn dán vào bản vẽ dang dở trên bàn. Anh không đáp, chỉ gõ nhịp ngón trỏ lên mặt bàn – như một thói quen mỗi khi cố dồn nén điều gì. Nhưng lần này, nhịp gõ ngập ngừng hẳn.
"Cháu nghe rõ chưa?" Chính Đình nhấn mạnh.
"Cháu sẽ xử lý."
Cúp máy, anh nhìn ra ngoài cửa sổ. Biển xám xịt dưới bầu trời tháng Mười. Và trong đầu anh, hình ảnh cô gái với dây chuyền vỏ ốc lại hiện lên – không phải khuôn mặt, mà là đôi bàn tay đầy vết chai nhỏ, lướt trên mạn thuyền như đang vuốt ve một vết thương cũ.
Sáng hôm sau, Viễn quyết định đích thân giám sát việc dọn dẹp nhà kho phía sau xưởng. Bề ngoài là để đẩy nhanh tiến độ. Nhưng anh thừa nhận trong im lặng: mình cần một cái cớ để trở lại nơi đó – nơi từng là chốn cấm kỵ suốt hơn mười năm.
Nhà kho xập xệ, lợp tôn đã rỉ từng mảng. Công nhân đang khiêng những kiện gỗ mục, cuộn dây thừng cũ. Bụi bay mù mịt. Viễn đứng ở giữa, tay đút túi áo khoác, ngón trỏ vẫn gõ nhịp vô thức. Ánh mắt anh lướt qua từng góc – những kệ gỗ, những chiếc đinh neo hoen gỉ, và cả những mảnh vụn ký ức không tên.
Rồi anh thấy nó.
Một tấm ván sàn bị nứt dài, cạnh chân cột gỗ lớn nhất kho. Khe nứt đủ rộng để nhét vừa một bàn tay, nhưng tối om. Viễn cúi xuống, rút điện thoại bật đèn. Trong khe, một góc giấy ngả vàng lấp ló. Anh với tay, cẩn thận như sợ nó vỡ vụn.
Đó là một phong bì cũ, không đề tên, niêm phong đã bong. Bên trong, bức thư gấp làm tư, mực nhòe vì nước biển. Chữ viết xiêu vẹo, nhưng không thể nhầm – nét chữ của Lục Hồng Quân, cha anh, đã khuất mười năm.
Viễn đọc. Từng dòng như từng nhịp sóng đánh vào lồng ngực.
Lá thư đề ngày mười lăm tháng Bảy, năm anh mười tám tuổi – chưa đầy một tuần trước tai nạn. Cha viết cho một người bạn đồng nghiệp, gọi là "Văn", hẳn là cha của Lâm Hải Yến. Giọng văn van lơn, khẩn thiết: "Tôi đã giấu bản _hợp đồng thứ hai_ trong hộc tủ kho cũ. Nó là bằng chứng cho thấy họ đã ép tôi làm điều dối trá. Nhưng con thuyền, Văn à, ông phải hứa với tôi – dù có chuyện gì, cũng phải giữ nó. Đừng để nó bị phá. Đừng để thằng bé biết sự thật. Nó sẽ không tha thứ cho tao."
Viễn dừng lại ở dòng cuối. _Nó sẽ không tha thứ cho tao._ Và tên anh, "Lục Tư Viễn", nằm ở góc trái, viết nghiêng vội, như một lời gửi gắm không dám thốt thành lời.
Một cơn gió từ khe tôn lùa vào, làm tờ thư rung nhẹ. Viễn không biết mình đã đứng đó bao lâu. Đầu óc anh quay cuồng. _Hợp đồng thứ hai?_ Tại sao cha muốn giữ con thuyền bị coi là điềm rủi? Và quan trọng hơn – bí mật gì mà cha không muốn anh biết?
Buổi chiều hôm ấy, Viễn không về khách sạn. Anh bước vào xưởng chính, nơi ánh đèn vàng luôn leo lét như một thứ tàn tro của quá khứ. Mùi dầu trai và gỗ ải xông lên nồng nặc. Ở góc xa, dưới bóng con thuyền _Cánh Buồm Tai Ương_, Lâm Hải Yến đang ngồi bó gối, tay miết mảnh vải nhám lên một thanh gỗ dài. Tiếng nhám rền rĩ, đều đặn. Cô không ngẩng lên khi nghe tiếng bước chân.
Viễn dừng lại cách vài mét. Anh rút bức thư từ túi áo trong, giấy đã nhàu thêm vì bàn tay siết chặt suốt đường đi. Anh chìa nó ra trước mặt cô, như chìa ra một bằng chứng phạm tội.
"Cô biết cha tôi đã làm gì, phải không?"
Hải Yến ngước lên. Tay cô vẫn miết mảnh vải nhám, chậm rãi, đều đặn. Đôi mắt to đỏ hoe, như thể vừa thức trắng đêm, nhưng giọng nói vẫn bình thản như mặt biển lặng trước bão.
"Tôi biết." Cô dừng một nhịp, rồi lại cúi xuống, tiếp tục chà nhám vào thanh gỗ. "Nhưng anh chưa sẵn sàng để nghe đâu."
Viễn cảm thấy một cơn giận bùng lên trong lồng ngực. Anh quăng bức thư xuống sàn, ngay cạnh đầu gối cô. "Cô định mãi im lặng như vậy sao? Con thuyền này, bức thư này, tất cả là gì? Tại sao cha tôi lại giao nó cho cha cô? Hợp đồng thứ hai kia là gì?"
Cô vẫn không ngừng tay. Tiếng nhám ma sát vào gỗ nghe như tiếng thở dài. Ánh sáng từ ngọn đèn hắt lên khuôn mặt cô, loang lổ bóng tối và những hạt bụi gỗ bay lơ lửng. Khi cô cất tiếng, giọng cô nhẹ tênh, như thể mọi chuyện đã được định đoạt từ rất lâu.
"Anh Lục, có những sự thật không phải cứ biết là sẽ nhẹ nhõm. Anh muốn hiểu, nhưng anh sợ hiểu. Tôi không muốn là người đập vỡ bức tường cuối cùng của anh."
Viễn nhắm mắt. Những ngón tay trong túi áo khoác đã ngừng gõ từ lâu. Anh cảm nhận được từng mạch đập dồn dập ở thái dương, và cả tiếng sóng từ xa vọng vào qua mái tôn hổng. Khi anh mở mắt, Hải Yến đã đứng dậy, phủi vạt áo đầy mạt cưa. Cô cúi nhặt bức thư, nhét lại vào phong bì cũ, rồi đặt vào tay anh.
"Đọc lại đi," cô nói, vẫn giữ giọng bình thản. "Đọc kỹ hơn. Có lẽ anh sẽ thấy cha anh không chỉ muốn giữ con thuyền. Ông ấy còn muốn giữ gì khác nữa."
Rồi cô quay lưng, bước về phía con thuyền. Bóng cô nhỏ dần dưới vòm gỗ cao, hòa vào bóng của _Cánh Buồm Tai Ương_ – con thuyền vẫn nằm đó, im lìm như một con mắt đen đang nhắm nghiền.
Viễn cầm phong bì, lồng ngực thắt lại. Anh không đuổi theo. Anh chỉ đứng đó, giữa ánh đèn vàng vọt, lắng nghe tiếng nhám lại vang lên – lần này chậm hơn, như tiếng thở dài của chính con thuyền. Ngoài kia, gió biển vẫn gào qua kẽ tôn, và trong đầu anh, câu nói của cô cứ lặp đi lặp lại: _Anh chưa sẵn sàng để nghe đâu._
Nhưng Viễn biết, lần này, anh sẽ không bỏ cuộc. Bởi trong nét chữ xiêu vẹo của cha, anh vừa tìm thấy thứ gì đó còn sót lại – một lời hứa chưa hoàn thành, và một bí mật không chỉ riêng anh muốn quên.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện