Chương 5/12 · Cánh buồm tai ương
Tác giả: Sâu Yêu
Phòng khách nhà họ Lục sáng choang đèn pha lê. Chú Chính Đình đặt tập hồ sơ lên bàn, mỉm cười: "Cháu chỉ cần ký, mọi chuyện coi như chưa từng có. Con thuyền đó, để nó mục nát là xong."
Tôi không nhìn tập hồ sơ. Tôi nhìn những gương mặt quen thuộc quanh chiếc bàn gỗ mun bóng loáng – chú thím, cô dượng, mấy anh chị họ ít khi gặp mặt – và thấy rõ cái vẻ coi thường họ từng dành cho mẹ mình. Nó nằm trong cách thím cả lướt mắt qua tôi như thể tôi chỉ là cái bóng của một sai lầm cũ; trong nụ cười nửa miệng của dượng Nhiên khi nhấp chén trà. Ánh đèn pha lê chiếu xuống lấp lánh, nhưng trong ký ức tôi, nó chỉ phủ một thứ ánh sáng lạnh lẽo lên buổi tối mẹ tôi đội mưa đến, không dám ngồi ghế chính, tay run rẩy rót trà cho cả nhà mà chẳng ai nói một câu.
Tôi còn nhớ mùi mưa trên tóc mẹ lúc ấy. Và cách bà nuốt lệ khi tiếng cười khúc khích vang lên từ phía thím Tường.
Giọng Chính Đình lại vang lên, chậm rãi: "Cháu biết đấy, từ khi con thuyền ấy được đóng, dòng họ mình lụi bại. Cha cháu – anh Hồng Quân – cũng vì nó mà chết. Giờ đến xưởng cũng sắp thành cục nợ. Ký đi, chú lo hết thủ tục. Xóa sổ cái xưởng, xây khu căn hộ, chúng ta còn có thể vớt vát danh tiếng."
Ngón tay tôi siết chặt thành ghế. Tôi không đáp ngay. Mọi người chờ đợi, những ánh mắt như dán chặt vào gáy tôi. Cuối cùng tôi cất tiếng, trầm và đều: "Cháu sẽ không ký."
Tiếng xì xào nổ ra. Thím Tường thốt lên: "Nó điên rồi! Định giữ cái của nợ ấy để làm gì?"
Dượng Nhiên gằn giọng: "Cháu muốn chống lại cả dòng họ sao?"
Chính Đình đứng dậy, nụ cười tắt lịm. Ông ta ghé sát, hơi thở phả vào mặt tôi mùi thuốc lá hăng hắc: "Mày giống hệt mẹ mày – cứng đầu mà chẳng biết điều. Cứ giữ con thuyền ấy rồi xem, cả đời mày cũng nhiễm vận rủi."
Tôi đứng bật dậy. Ghế đổ ngã ra sau. Mắt tôi ráo hoảnh, nhưng bên trong lồng ngực, một thứ gì đó vỡ ra. Tôi không quát tháo. Tôi chỉ nói, từng tiếng một, như đóng đinh vào khoảng lặng: "Nếu mẹ cháu còn sống, bà sẽ không bao giờ để các người nói như thế. Con thuyền đó – cháu chưa biết giữ hay phá. Nhưng chắc chắn không phải để các người đạp lên nó mà leo lên."
Tôi bước ra khỏi phòng khách, để lại sau lưng những tiếng la ó. Cánh cổng sắt nặng nề đóng sập. Ngoài trời, gió biển thốc vào mặt tôi, mằn mặn.
---
Buổi chiều hôm ấy, tôi lái xe thẳng ra xưởng. Không phải để làm việc gì, chỉ đơn giản là vì tôi không muốn về căn hộ trống hoắc mà công ty thuê cho. Khi xe vừa quẹo vào con đường đất, tôi thấy bóng dáng nhỏ bé của Hải Yến lùi dần về phía cánh cổng. Trước mặt cô là hai gã đàn ông cao to, tay kẹp điếu thuốc, giọng cợt nhả.
"Tao nói rồi, muốn yên thì cuốn xéo khỏi đây. Con thuyền đó không ai cần. Hay là mày muốn tao giúp mày dọn đồ?"
Hải Yến đứng thẳng lưng, cằm hếch lên: "Các anh động vào nó, tôi báo công an ngay."
Một gã cười khẩy, vươn tay chộp cổ áo cô. Tôi dừng xe, bước ra, giọng lạnh tanh: "Buông cô ấy ra."
Gã quay lại, nheo mắt: "Ai đây? Bạn trai à? Mày liệu hồn…"
Tôi không chờ hắn nói hết. Tôi tiến lên, cú đấm vào bụng gã đầu tiên khiến hắn gập người. Gã thứ hai sấn tới, nhưng tôi né được – dù một cú đấm trượt vào xương sườn khiến tôi loạng choạng. Đúng lúc đó, một tiếng quát vang lên: "Dừng lại!"
Một thanh niên trạc tuổi tôi từ trong xưởng lao ra, tay vung mảnh gỗ dài. Anh ta cao, lưng trần rám nắng, vết sẹo nhỏ trên cằm. Tiểu Phong – như tôi sau này mới biết tên – không nói nhiều. Chỉ hai nhát đập vào vai gã thứ hai, đám người đã lùi dần. Chúng chửi thề rồi lên xe máy phóng đi, để lại mùi khói xăng lẫn mùi biển.
Hải Yến tựa vào cánh cổng, môi tái nhợt. Cô không khóc, nhưng bàn tay nắm chặt dây chuyền vỏ ốc đến trắng bệch. Tiểu Phong quàng tấm áo khoác rách lên vai cô, giọng ấm: "Vào trong đi, Yến. Anh pha trà gừng rồi."
Tôi đứng đó, bụng đau âm ỉ. Nhìn cách Tiểu Phong che chở cô, tôi bỗng thấy mình thừa thãi. Nhưng khi Hải Yến ngước lên, ánh mắt cô không nhìn Tiểu Phong – cô nhìn tôi, và khẽ gật đầu. Một cái gật đầu không lời, nhưng như thể cô muốn nói: "Cảm ơn."
Tôi không đi ngay. Tôi theo họ vào xưởng. Trên chiếc bàn gỗ cũ, ba tách trà gừng bốc khói. Mùi gừng cay xộc lên, quyện với mùi gỗ ải và dầu trai. Tiểu Phong kéo ghế mời tôi ngồi, không chút ngần ngại. "Anh là Lục tiên sinh? Yến có kể về anh. Cảm ơn anh vừa rồi."
Tôi nhìn cậu ta. Dáng vẻ cởi mở, kiểu người sống chân chất nơi bến tàu. Tôi hỏi: "Anh làm ở đây?"
"Tôi là bạn Yến từ nhỏ. Lúc rảnh tôi qua phụ ảnh cưa gỗ. Nghe nói có kẻ rình mò, tôi nán lại. May mà có anh tới kịp."
Hải Yến bưng tách trà lên, hơi nóng làm mắt cô long lanh. Cô khẽ nói: "Hai đêm trước cũng có người lạ đi quanh. Em tưởng là trộm vặt."
"Không phải trộm," tôi nói. "Là người của chú tôi. Họ muốn dọa cô."
Cô không tỏ vẻ ngạc nhiên. Chỉ cắn môi, tay miết nhẹ lên vết chai trên lòng bàn tay. Tiểu Phong lặng lẽ nhìn tôi, trong mắt ánh lên vẻ dò xét, nhưng không thù địch. Tôi hiểu: cậu ta đang cân nhắc liệu tôi có thực sự đứng về phía họ, hay chỉ là một kẻ tọc mạch.
Không ai nói gì thêm. Tiếng sóng vọng vào từ vách tôn. Mùi gỗ ải cũ kỹ như ôm lấy cả ba người xa lạ.
---
Đêm ấy, khi trăng đã nhô khỏi rặng phi lao, tôi quay lại xưởng. Cánh cửa sắt khép hờ, bên trong đèn vàng vọt. Tôi gõ nhẹ. Một lúc sau, Hải Yến mở cửa. Mặt cô dính đầy mạt cưa, tay cầm cây bào gỗ còn vương những sợi bào mỏng tang. Cô nhìn tôi, hơi ngạc nhiên.
Tôi nói, giọng trầm và chậm. Như thể từng chữ tự mình bật ra mà tôi không kiểm soát: "Tôi không biết phải sửa nó thế nào. Nhưng tôi muốn… ở lại đây một thời gian."
Cô không đáp ngay. Cô lặng lẽ đưa cho tôi chiếc bào gỗ. Bàn tay cô run nhẹ, vết chai mỏng chạm vào mu bàn tay tôi. Tôi cầm lấy. Chiếc bào nặng hơn tôi tưởng, thớ gỗ mòn vẹt dấu thời gian. Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu cảm giác của một người thợ khi giữ công cụ của mình. Không phải để phá hủy, mà để gọt giũa, để giữ gìn.
Tôi ngước lên. Mắt Hải Yến ươn ướt, nhưng môi cô thoáng nét cười. Cô không nói gì. Chỉ quay người vào trong, chừa cho tôi một lối đi.
Và tôi bước theo. Bên ngoài, con thuyền _Cánh Buồm Tai Ương_ đứng im dưới trăng, như một lời nhắc nhở rằng có những cuộc ra khơi bắt đầu từ chính những điều ta từng muốn chối bỏ.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện