Chương 6/12 · Cánh buồm tai ương
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi ở lại xưởng đã hơn một tuần. Buổi sáng nào cũng bắt đầu bằng tiếng bào gỗ lách cách của Hải Yến từ sớm tinh mơ, khi mặt trời còn ngái ngủ sau dãy núi xa. Tôi quen dần với mùi dầu trai nồng nàn trộn lẫn vị muối biển, quen với cảm giác mạt cưa bám đầy tóc và quần áo. Những ngón tay vốn chỉ biết gõ nhịp trên bàn phím giờ chai sần vì cầm đục, cầm bào. Có lần tôi vụng về làm sứt một góc gỗ sồi, Hải Yến chỉ lặng lẽ cầm lấy, tay cô miết nhẹ lên vết xước như thể nó biết đau. "Gỗ cũng có thớ, có hồn," cô nói, không nhìn tôi. "Mình phải nghe nó trước đã." Tôi chợt nhận ra suốt bao năm qua, tôi chưa từng lắng nghe điều gì. Tôi chỉ biết gõ cửa, đập phá, hoặc bỏ đi.
Buổi chiều hôm ấy, nắng muộn đổ xiên qua khe cửa nhà kho, nhuộm vàng những thanh gỗ lim xếp chồng. Hải Yến đang đứng trên một chiếc ghế cao, với tay lên thanh ngang của khoang lái. Cô mặc chiếc áo sơ mi cũ sờn vai, tóc buộc cao để lộ gáy mảnh. Tôi đứng phía dưới, giữ chân ghế cho cô. Có tiếng động cơ tàu cá ngoài xa vọng vào, lẫn trong tiếng sóng vỗ rì rào. Bỗng Hải Yến buông tay khỏi thanh gỗ, loạng choạng một chút. Chiếc ghế kêu cọt kẹt. Tôi vội đưa tay lên định đỡ, nhưng cô đã kịp lấy lại thăng bằng. Chỉ có một thứ rơi xuống.
Một cuốn sổ bìa da cũ, mép sờn chỉ, rơi bộp xuống nền xi măng. Cuốn sổ bung ra, để lộ những trang giấy ố vàng viết tay chi chít. Tôi cúi xuống định nhặt lên, nhưng tay tôi chưa kịp chạm vào thì Hải Yến đã vội vàng bước xuống. Mặt cô tái nhợt. Cô nắm lấy cổ tay tôi, ngón tay lạnh ngắt. "Đừng… Trang đó, anh không nên xem."
Nhưng mắt tôi đã kịp dừng lại ở dòng chữ nắn nót, mực đen đã nhòe đôi chỗ: tai nạn xưởng thuyền – 22h đêm ấy. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi. Tôi nhìn Hải Yến. Mắt cô tránh đi, hàng mi run run. "Đây là nhật ký của cha em," cô thì thầm. "Trang ba mươi tư."
Tôi rút tay ra khỏi tay cô, nhặt cuốn sổ lên. Hơi thở tôi nặng nhọc như thể vừa nín thở quá lâu. Tôi không hỏi nữa, chỉ lật đến trang đó. Hải Yến không ngăn cản nữa, cô chỉ đứng yên, hai tay buông thõng, như một con thuyền nhỏ mắc cạn. Tôi đọc.
*"Ngày 15 tháng 11. Trời lạnh. Hôm nay Lục Hồng Quân gọi tôi đến văn phòng. Hắn đặt trước mặt tôi một bản hợp đồng thứ hai. Hắn nói, nếu tôi không ký, toàn bộ tiền công ba năm qua sẽ không còn một xu. Không chỉ thế, người nhà tôi… vợ tôi, con Yến nhỏ… sẽ không được yên ổn ở Hạ Môn này. Tôi biết mình hèn. Tôi đã ký. Tôi đã nhượng lại toàn bộ bản thiết kế Cánh Buồm Tai Ương, và cam kết im lặng về những thay đổi trong vật liệu. Hắn muốn dùng gỗ tạp thay cho gỗ lim ở một số phần chịu lực để giảm chi phí. Tôi đã phản đối, nhưng hắn cười lạnh. Hắn bảo: 'Mày tưởng tao cần ý kiến của mày à?' Tôi đã bán linh hồn mình chỉ vì sợ hãi."
Tôi lật sang trang tiếp theo, chữ viết run rẩy hơn.
*"Đêm 22 tháng 12. Gần 10 giờ tối. Tôi trở lại xưởng để lấy đồ nghề, nhưng thấy đèn trong kho sáng. Họ đang nghiệm thu phần khung thuyền mới. Tôi biết chỗ nối ấy yếu, nhưng tôi không dám nói. Tôi đứng ngoài cửa, nghe tiếng cười nói của Hồng Quân và mấy tay thợ mới. Rồi tôi nghe tiếng bước chân ai đó trên sàn gỗ. Một giọng phụ nữ dịu dàng cất lên: 'Anh Hồng Quân, em mang canh gừng cho anh này.' Đó là phu nhân. Cô ấy thường đến đưa cơm cho chồng. Tôi muốn hét lên, muốn cảnh báo rằng đừng đến gần khu vực đó. Nhưng tôi đã không làm gì. Tôi sợ. Và rồi… tiếng gỗ gãy răng rắc, tiếng thét, rồi im bặt. Tôi bỏ chạy. Tôi không dám quay đầu lại."
Những dòng chữ nhòe đi trong mắt tôi. Tôi nghe rõ từng nhịp tim mình đập trong lồng ngực. Có một khoảnh khắc, tôi như thấy lại hình ảnh mẹ – dáng người nhỏ bé trong chiếc áo khoác len màu xám, tay xách lồng cơm, mỉm cười bước vào xưởng. Tôi nhớ hôm ấy mẹ có gọi cho tôi, nhưng tôi đang bận vẽ bản thiết kế ở Thượng Hải, tôi đã nói "để con gọi lại sau". Sau đó… không bao giờ còn cuộc gọi nào nữa.
Tôi buông cuốn sổ xuống. Hai tay tôi run lên. Tôi nhìn Hải Yến. Cô vẫn đứng đó, nước mắt lặng lẽ chảy dài trên gò má. Cô không lau đi, cứ để mặc chúng rơi. "Cha em không cố ý hại mẹ anh," cô thì thầm, giọng vỡ ra như thủy tinh. "Ông ấy chỉ… không còn lựa chọn. Ông ấy sống những ngày cuối đời với ám ảnh ấy, không một đêm nào ngon giấc. Trước khi mất, ông ấy đã bảo em nhất định phải phục chế lại con thuyền này, để ít nhất một lần nó được ra khơi đúng nghĩa – như một lời chuộc lỗi."
Tôi không nói gì. Cơn giận dữ trong tôi như ngọn lửa bùng lên, rồi vụt tắt. Bởi vì tôi nhìn thấy trong mắt Hải Yến một nỗi đau còn lớn hơn cả sự sợ hãi. Cô không cần phải đưa tôi xem trang nhật ký này. Cô có thể đốt nó đi, giấu nó mãi mãi. Nhưng cô đã chọn để tôi đọc – dù biết tôi có thể hận cô, hận cha cô, hận tất cả.
Tôi ngồi thụp xuống nền xi măng lạnh. Những hạt bụi gỗ nhỏ li ti bay lơ lửng trong quầng sáng vàng của ngọn đèn duy nhất trong kho. Hải Yến từ từ ngồi xuống cạnh tôi, không chạm vào, chỉ cách một gang tay. Tôi ngước nhìn cô. Đôi mắt cô đỏ hoe, nhưng không còn tránh né. Cô khẽ đặt bàn tay chai sần lên cuốn sổ, che đi những dòng chữ. "Em không mong anh tha thứ," cô nói, chậm rãi. "Nhưng em muốn anh biết rằng cha anh… ông ấy cũng đã hối hận. Những năm cuối đời, ông ấy đến xưởng nhiều lần, chỉ đứng nhìn con thuyền từ xa. Có lần ông ấy hỏi cha em rằng liệu có cách nào sửa lại những chỗ đã hỏng không. Nhưng đã quá muộn."
Tôi nhắm mắt lại. Hình ảnh cha tôi – một người đàn ông kiêu hãnh, lạnh lùng – lại có thể hối hận sao? Tôi chưa từng thấy ông ấy khóc. Nhưng tôi nhớ những lần ông ngồi hàng giờ trên ban công nhìn ra biển, mắt xa xăm vô định. Có lẽ trong những khoảnh khắc đó, ông cũng đang tự dằn vặt mình.
Tôi không biết mình đã ngồi đó bao lâu. Chỉ biết khi tôi mở mắt ra, ánh đèn đã yếu hơn, và tiếng sóng biển ngoài kia dường như cũng trầm xuống. Hải Yến vẫn ngồi cạnh tôi, lưng dựa vào chồng gỗ. Cô không nói thêm gì nữa. Những hạt bụi gỗ vẫn bay, chậm rãi, như thời gian ngưng đọng trong căn kho cũ kỹ này. Tôi cúi xuống nhặt cuốn sổ lên, gấp lại cẩn thận, rồi đặt vào tay cô. Ngón tay tôi chạm vào mu bàn tay cô, nơi có những vết chai quen thuộc. Cô không rụt lại.
"Tôi… không biết phải làm gì với sự thật này," tôi nói, giọng khàn đặc. "Nhưng tôi sẽ không rời đi. Không phải vì tha thứ. Mà vì tôi cần hiểu nốt phần còn lại."
Hải Yến khẽ gật đầu. Cô đứng dậy, phủi mạt cưa trên quần, rồi quay lại nhìn tôi. "Còn một điều nữa," cô nói, giọng nhỏ như hơi gió. "Trong nhật ký, cha em có nhắc đến một người thứ ba. Một kẻ đã đứng sau thúc ép cha anh làm những việc ấy. Nhưng em chưa dám đọc hết. Em sợ… nếu mình biết tất cả, sẽ không còn đường quay lại."
Cô cầm cuốn sổ, ôm nó trước ngực như một vật thiêng, rồi bước ra phía cửa kho. Bên ngoài, trăng đã lên cao, chiếu xuống con thuyền Cánh Buồm Tai Ương một thứ ánh sáng bàng bạc. Tôi vẫn ngồi trên nền xi măng, nhìn theo bóng cô nhỏ dần. Lồng ngực tôi thắt lại. Hóa ra, những bí mật của gia tộc tôi không chỉ có một lớp. Và tôi có cảm giác, người thứ ba ấy, chính là kẻ đã đốt kho gỗ, đe dọa Hải Yến, và đang chờ tôi từ bỏ.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện