Chương 7/12 · Cánh buồm tai ương
Tác giả: Sâu Yêu
Người thợ già run rẩy đưa tôi tách trà. Bàn tay ông đầy vết chai, run lên từng hồi như chính giọng nói của ông. "Lục tiên sinh, cha cậu từng đến đây, ngồi đúng chỗ cậu ngồi. Ông ấy khóc. Tôi chưa từng thấy ai hối hận đến vậy."
Tôi không đáp. Tôi nhìn xuống mặt bàn gỗ xước, nơi vết trà loang thành một hình thù quen thuộc. Nó giống hệt hình dáng con thuyền "Cánh Buồm Tai Ương" trong trí nhớ tôi – cái đêm mẹ ôm tôi chạy ra khỏi xưởng, gió rít từng cơn, và mùi biển mặn quyện vào khói gỗ cháy.
Ông thợ già ngồi xuống phía đối diện, chiếc ghế ọp ẹp kêu lên một tiếng. "Cha cậu... ông ấy không phải người xấu. Chỉ là... áp lực từ dòng họ, từ những hợp đồng, từ những thứ tôi không hiểu hết." Ông dừng lại, đôi mắt đục ngầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cần cẩu cũ đứng im như những bóng ma. "Ông ấy ép cha của Hải Yến ký giấy chuyển nhượng. Tôi biết. Nhưng sau cái chết của mẹ cậu, ông ấy không còn là chính mình. Ba năm sau, ông ấy quay lại xưởng này, ngồi đây, và khóc như một đứa trẻ."
Tôi siết chặt tách trà, hơi nóng rát cả lòng bàn tay. Tôi không hỏi gì thêm. Tôi chỉ lắng nghe, và để những lời của ông chậm rãi phủ lên những vết thương cũ như một lớp bụi. Tôi đã dành ba ngày im lặng sau khi đọc trang nhật ký kia. Ba ngày lang thang khắp các ngóc ngách của Hạ Môn, tìm gặp những công nhân cũ, những người từng làm việc dưới bàn tay cha tôi. Mỗi người một mảnh ký ức, mỗi người một nỗi day dứt. Và tất cả đều vẽ lên một bức chân dung mà tôi chưa từng muốn nhìn: một người đàn ông bị chính dòng máu của mình bóp nghẹt, đến mức đánh mất cả tình bạn, cả lương tri, và cuối cùng là chính mạng sống của vợ mình.
Tôi rời khỏi ngôi nhà của người thợ già khi chiều muộn đã buông. Chiếc xe taxi đưa tôi chạy dọc bờ biển, nhưng tôi bảo dừng lại giữa đường. Tôi cần đi bộ. Tôi cần gió. Tôi cởi giày, xách nó trên tay, và bước xuống bãi cát lạnh. Sóng vỗ từng hồi đều đặn, như hơi thở của một người khổng lồ đang ngủ. Phía xa, ánh đèn của những chiếc thuyền đánh cá lấp ló trong màn sương mỏng. Và ngay dưới chân bờ kè, tôi thấy cô ấy.
Lâm Hải Yến ngồi trên một tảng đá phẳng, mái tóc dài buông lơi trong gió. Trên đùi cô là tấm vải buồm trắng, đôi tay thoăn thoắt khâu những đường chỉ đỏ thẫm. Cô không nhìn ra biển, cũng không nhìn tôi. Cô chỉ mải miết với công việc, thỉnh thoảng lại cắn môi khi kim chệch hướng. Tôi dừng lại cách cô vài bước, không biết nói gì. Dường như mọi lời trong tôi đã cạn kiệt sau những ngày đối diện với bóng ma của cha.
Rồi cô rùng mình vì một cơn gió lạnh. Chiếc kim khâu xuyên nhầm vào đầu ngón tay. Một giọt máu đỏ tươi rỉ ra, lập tức bị gió biển làm khô đi một nửa. Cô buông kim, đưa tay lên miệng định mút, nhưng tôi đã ngồi xuống bên cạnh từ lúc nào.
Tôi không nghĩ ngợi. Tôi rút từ túi áo trong chiếc khăn tay cũ – chiếc khăn lụa trắng đã ngả màu, góc phải thêu hai chữ "Mỹ Linh" bằng chỉ xanh. Đó là tên mẹ tôi. Tôi đã giữ nó bên mình suốt mười lăm năm qua, như một vật hộ mệnh, như một mảnh ghép cuối cùng của tuổi thơ. Tôi nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay cô, quấn chiếc khăn quanh ngón tay bị thương. Vết máu thấm qua lớp lụa, tạo thành một chấm nhỏ như cánh hoa đào.
Cô không nói gì. Cô chỉ nhìn tôi, đôi mắt mở to, long lanh thứ ánh sáng ướt át của biển đêm. Trong khoảnh khắc ấy, tất cả những bí mật, những hối hận, những câu hỏi về người thứ ba – mọi thứ đều tan biến. Chỉ còn lại tiếng sóng, và hơi ấm từ bàn tay cô trong lòng bàn tay tôi.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi không quay mặt đi. Tôi nhìn thẳng vào mắt cô, và hỏi, giọng khàn đặc như vỡ ra từ tận cùng lồng ngực: "Tôi có thể... ở lại thêm một chút không?"
Cô không trả lời ngay. Một cơn gió thổi qua, làm tung bay tấm vải buồm, cuốn theo vài sợi chỉ đỏ. Rồi cô khẽ gật đầu, ngón tay bị thương khẽ cử động trong bàn tay tôi, như một lời đồng ý không cần nói.
Tôi ngồi đó, trên bãi cát lạnh, cạnh cô, và nhìn ra biển đen. Phía xa, ánh đèn hải đăng nhấp nháy đều đặn như nhịp tim. Tôi chợt nghĩ, có lẽ cha tôi cũng đã từng ngồi ở một bờ biển nào đó, nhìn ra biển, và khóc vì những gì ông đã đánh mất. Nhưng tôi không muốn giống ông. Tôi muốn ở lại. Tôi muốn sửa chữa. Và tôi muốn tin rằng, ngay cả một con thuyền mang tên "Tai Ương" cũng có thể tìm được cảng bình yên.
Trong túi áo tôi, chiếc điện thoại rung lên. Một tin nhắn từ Tiểu Phong: "Đã tìm được manh mối về người thứ ba. Cần gặp anh gấp." Tôi liếc nhìn màn hình, rồi tắt đi. Mọi chuyện có thể chờ đến sáng mai. Còn bây giờ, tôi chỉ muốn ngồi đây, nghe gió, nghe sóng, và cảm nhận hơi ấm từ bàn tay cô – thứ hơi ấm mà tôi đã tự nhủ mình không xứng đáng được nhận.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện