Chương 10/12 · Chồng tôi là Ác Quỷ
Tác giả: Tư Hạ
Ánh đèn flash đầu tiên nổ như sấm giữa thinh không.
Hạ Lăng không chớp mắt. Cô đứng trên bục, hai tay chống xuống mặt bàn phủ vải nhung đen, cảm nhận từng thớ gỗ rung lên dưới đầu ngón tay. Micro khuếch đại hơi thở cô—nặng, chậm, đều đặn như nhịp đập của một cỗ máy đã được lập trình sẵn. Vest trắng ôm sát lấy dáng người cao gầy, cổ áo dựng thẳng che đi vết bầm mờ trên xương quai xanh—dấu vết duy nhất còn sót lại từ đêm qua.
Đèn hội trường dịu xuống, chỉ còn một luồng sáng trắng lạnh chiếu thẳng vào cô. Năm trăm con người. Năm trăm gương mặt. Cô nhìn thấy họ—những nhà báo, những ống kính, những điện thoại giơ cao—nhưng mắt cô chỉ dừng lại ở một điểm duy nhất.
Hàng ghế đầu.
Lục Dĩ Thâm ngồi ở vị trí trung tâm, bên trái lối đi. Vest xám than, cà vạt lụa đen, ghim cài áo bằng bạc hình con rắn. Cổ áo sơ mi trắng che kín vết thương cô để lại mười bốn giờ trước. Hắn nhìn cô—không phải bằng ánh mắt của kẻ thao túng đang chờ đợi con rối nhảy múa, mà bằng thứ gì đó phức tạp hơn. Giằng xé. Mong đợi. Và một tia sáng lạnh mà chỉ cô mới nhận ra—sợ hãi.
Bên phải hắn, Hạ Chính Đình ngồi thẳng lưng như pho tượng. Vest xanh đen, huy hiệu Đảng trên ngực áo sáng loáng dưới đèn. Mặt ông ta không biểu cảm—nhưng bàn tay đặt trên đầu gối hơi run. Tô Vãn ngồi cạnh chồng, áo dài lụa tím nhạt, vòng ngọc trai trắng muốt quấn hai vòng quanh cổ. Bà không nhìn lên bục. Bà nhìn xuống sàn, như thể đang đếm từng đường vân gỗ.
Hạ Lăng hít vào.
Mùi gỗ đàn hương từ bình xịt phòng hòa lẫn mùi nước hoa Chanel từ hàng ghế đầu—thứ mùi mẹ cô vẫn dùng suốt hai mươi năm. Mùi của những bữa tiệc, những buổi lễ thăng chức, những lần bà đứng cạnh cha cười với ống kính trong khi con gái bà bị vùi dập ngoài kia.
Cô nhắm mắt—một giây.
Khi mở ra, cô nhìn thẳng vào ống kính máy quay chính giữa, rồi chuyển xuống Lục Dĩ Thâm.
“Tôi bắt đầu câu chuyện bằng cái chết.” Giọng cô khô khốc, nhưng không run. “Và kết thúc bằng sự sống.”
Lục Dĩ Thâm hơi nghiêng đầu. Khóe môi hắn vẫn giữ nguyên—nụ cười dịu dàng ấy, nhưng đồng tử thì không. Đồng tử hắn giãn ra, tối sẫm.
Cô không cầm giấy. Không cần. Từng con số, từng cái tên, từng dòng chữ đã khắc vào vỏ não cô suốt bảy mươi hai giờ qua.
“Ngày 15 tháng 11, Nhật báo Đô Thị đăng bài điều tra của tôi về đường dây thuốc giả mang nhãn hiệu Lục Thị.” Cô dừng một nhịp. “Bốn mươi tám giờ sau, bài báo bị gỡ. Tôi bị sa thải. Bằng chứng biến mất.”
Tiếng xì xào nổi lên từ khu vực báo chí. Vài ống kính quay sang Lục Chính Đình—ông ta không có mặt ở đây, nhưng cái tên Lục Thị đủ sức nặng để khiến cả hội trường nín thở.
“Họ nói tôi ngụy tạo bằng chứng.” Cô tiếp tục, giọng đều đều. “Họ nói tôi bịa đặt. Họ nói một phóng viên hai mươi lăm tuổi không thể nào tiếp cận được tài liệu mật của tập đoàn dược phẩm lớn nhất miền Đông Trung Quốc.”
Cô nhấn nút trên bàn. Màn hình lớn phía sau sáng lên.
Dòng đầu tiên: Lô thuốc số 8847-C—sản xuất tháng 3 năm XXXX — thành phần chứa melamine công nghiệp.
“Đây là bản scan tài liệu gốc từ phòng thí nghiệm Lục Thị.” Cô không quay lại nhìn màn hình. “Người ký duyệt: Lục Chính Đình. Ngày ký: 12 tháng 3.”
Một tiếng thở gấp từ hàng ghế đầu. Không phải Lục Dĩ Thâm. Là Hạ Chính Đình.
Cô bấm tiếp. Trang thứ hai: danh sách 47 bệnh nhân tử vong do suy thận cấp. Trang thứ ba: 128 trường hợp biến chứng nặng—chạy thận nhân tạo, ghép thận, tử vong trẻ sơ sinh. Trang thứ tư: tổng thiệt hại ước tính 2 ức tệ từ các vụ kiện bị bưng bít.
“Bốn mươi bảy người.” Giọng cô trầm xuống. “Không phải con số. Là bốn mươi bảy con người. Có người để lại con nhỏ. Có người là trụ cột gia đình. Có người chưa kịp bước qua tuổi ba mươi.”
Hội trường chết lặng.
Ánh đèn flash không còn bùng lên nữa. Các phóng viên ngừng chụp ảnh. Họ đang ghi âm—từng câu, từng chữ.
Hạ Lăng chuyển slide.
“Tiếp theo, tôi xin công bố danh sách mười hai quan chức Sở Y tế và Cục Quản lý Dược phẩm đã nhận hối lộ từ Lục Thị trong giai đoạn 2015 đến 2023.”
Hạ Chính Đình bật dậy.
Ghế ông ta đổ ngửa ra sau, va vào đầu gối Tô Vãn. Bà giật mình, ngước lên—lần đầu tiên kể từ khi bước vào hội trường, bà nhìn con gái.
“Hạ Lăng!” Giọng ông ta không lớn, nhưng đủ để micro trên bàn thu lại. “Mày…”
“Thưa ông Hạ Chính Đình.” Cô ngắt lời, giọng lạnh băng. “Ông có quyền giữ im lặng. Những gì ông nói có thể được sử dụng làm bằng chứng trước tòa.”
Đó là câu thoại chuẩn của cảnh sát. Cô cố ý nói ra—không phải để đe dọa, mà để nhắc ông ta rằng mọi thứ đang được truyền hình trực tiếp.
Hai nhân viên an ninh áo đen xuất hiện từ hai bên lối đi. Họ không chạm vào Hạ Chính Đình—chỉ đứng đó, hai bên, như những bức tượng.
Ông ta từ từ ngồi xuống. Mặt ông ta không còn vẻ uy nghi của một quan chức cấp cao. Chỉ còn là một ông già sáu mươi tuổi với hai bàn tay run rẩy.
Tô Vãn ngất.
Bà đổ gục sang bên, đầu va vào tay vịn. Tiếng kêu thất thanh của ai đó từ hàng ghế sau. Một người phụ nữ lao lên đỡ bà, nhưng Hạ Lăng không dừng lại.
Cô nhìn mẹ mình—người đàn bà đã bán linh hồn để bảo vệ chồng, đã để con trai chết đuối, đã đứng nhìn con gái bị nghiền nát—và cô không dừng lại.
Ngón tay cô bấm nút tiếp theo.
Slide cuối cùng.
Ảnh chụp màn hình email nặc danh. Ảnh chụp tin nhắn từ Lâm Khiết. Ảnh chụp nhật ký của Chu Minh Viễn. Và một file ghi âm—giọng nói không thể nhầm lẫn.
Cô bật lên.
“Cô ta là con dao. Sắc, sạch, và không có gì để mất. Để cô ta làm việc. Khi xong việc, xử lý như những người khác.”
Giọng Lục Dĩ Thâm.
Hội trường nổ tung.
Tiếng bàn tán, tiếng ghế kéo lê, tiếng máy ảnh bấm liên hồi. Tất cả các ống kính đồng loạt quay sang hàng ghế đầu—nơi Lục Dĩ Thâm vẫn ngồi yên.
Hắn không nhúc nhích.
Nụ cười trên môi hắn vỡ ra—không phải biến mất, mà là vỡ vụn. Như một tấm gương bị đập từ bên trong. Từng mảnh nhỏ rơi xuống, để lộ ra bên dưới thứ mà hắn đã giấu suốt ba mươi năm: một cậu bé mười hai tuổi đứng bên xác mẹ, run rẩy, và thề sẽ giết tất cả.
“Người đàn ông này.” Hạ Lăng chỉ thẳng về phía hắn, ngón tay cô không run. “Đã gửi email nặc danh cho tôi. Đã sắp đặt cái chết của Chu Minh Viễn. Đã thao túng tôi suốt ba tháng qua. Hắn không phải người tố giác—hắn là kẻ giật dây. Hắn dựng lên toàn bộ vở kịch này để mượn tay tôi lật đổ cha mình và thâu tóm tập đoàn.”
Cô hạ tay xuống.
“Nhưng hắn đã nhầm.”
Lục Dĩ Thâm ngước lên nhìn cô. Lần đầu tiên, mắt hắn không còn lớp kính lạnh lùng thường ngày. Chỉ còn là một vực sâu tối om—nơi giận dữ, tuyệt vọng, và thứ gì đó giống như… khao khát.
“Tôi không thuộc về anh.” Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng lạnh băng. “Tôi chỉ thuộc về sự thật.”
Cô bước xuống bục.
Không ai ngăn cô. Hội trường tách ra làm đôi như biển Đỏ trong kinh thánh—những nhà báo, những quan chức, những người xa lạ đều lùi lại, nhường lối. Cô bước qua họ, không nhìn ai, không dừng lại.
Phía sau, cảnh sát tiến vào từ ba lối cửa. Lục Dĩ Thâm đứng dậy—chậm rãi, như thể hắn có tất cả thời gian trên thế giới. Hắn đưa tay ra, để một sĩ quan còng lại, nhưng mắt hắn vẫn dán vào bóng lưng cô.
Khi cô khuất sau cánh cửa hông, hắn thì thầm.
“Chưa kết thúc đâu.”
Giọng hắn nhẹ như bông, nhưng mỗi từ như một mũi kim ghim vào im lặng. Vài phóng viên gần đó quay lại—nhưng hắn đã cúi đầu, để bóng tối nuốt trọn khuôn mặt.
Ngoài kia, mưa.
Mưa Thượng Hải tháng Mười—không ồn ào, không gió, chỉ là những sợi nước dày và lạnh như kim châm. Hạ Lăng đứng dưới mái hiên khách sạn Hilton, nhìn dòng xe cộ nối đuôi nhau trên đường Thế Kỷ. Đèn pha vàng vọt loang trong nước. Cô đứng đó—một phút, hai phút, năm phút.
Rồi cô rút điện thoại ra.
Ngón tay cô lướt qua danh bạ: Lâm Khiết—xóa. Lục Dĩ Thâm—xóa. Tổng biên tập Chu—xóa. Từng số liên lạc với cha, với mẹ, với những người từng là đồng nghiệp—xóa.
Cô mở thư viện ảnh. Ảnh chụp tài liệu, ảnh chụp màn hình tin nhắn, ảnh chụp nhật ký—xóa. Ảnh chụp Lục Dĩ Thâm từ camera an ninh, ảnh chụp căn hộ Tân Thiên Địa, ảnh chụp vết sẹo trên ngực hắn—xóa.
Ngón tay cô dừng lại ở một bức ảnh cũ kỹ, mép ảnh đã ố vàng. Một đứa bé gái ba tuổi, tóc buộc hai bên, cười toe toét trong vòng tay người đàn ông mặc vest xanh. Phía sau, một người phụ nữ áo dài tím đang nhìn họ, mắt cong như vầng trăng non.
Cô không xóa.
Ngón cái cô lướt trên màn hình, chạm vào nút “Lưu vào thư mục ẩn”—nhưng trước khi kịp bấm, điện thoại rung lên.
Một tin nhắn từ số lạ.
“Em khóc rồi.”
Tim cô ngừng đập.
“Lần đầu tiên tôi thấy em khóc. Đừng lo—tôi vẫn ở đây, sau cánh cửa này.”
Cô quay phắt lại.
Cánh cửa khách sạn hé mở—chỉ một khe nhỏ, vừa đủ để một bóng đen lùi vào màn mưa. Cao, gầy, dáng đi chậm rãi như thể có tất cả thời gian trên thế giới.
Cô siết chặt điện thoại trong tay. Nước mưa tạt vào mặt, lạnh buốt, hòa lẫn với thứ gì đó mặn chát trên môi.
Cô không đuổi theo.
Nhưng cô cũng không quay đi.
Mưa trút nước. Bóng đen khuất dần sau màn nước dày đặc. Cô đứng đó, một mình, dưới mái hiên khách sạn Hilton—và lần đầu tiên sau bốn năm, cô không cảm thấy sợ hãi nữa.
Chỉ còn là trống rỗng.
Và một tia lửa nhỏ xíu, âm ỉ cháy trong lồng ngực.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện