Chương 9/12 · Chồng tôi là Ác Quỷ
Tác giả: Tư Hạ
Cánh cửa căn hộ Tân Thiên Địa mở ra trước khi Hạ Lăng kịp đưa tay bấm chuông.
Lục Dĩ Thâm đứng tựa khung cửa, không mặc vest. Áo sơ mi trắng bỏ ngoài quần, hai cúc trên cùng không cài. Ánh đèn vàng từ hành lang hắt lên xương quai xanh. Hắn nhìn cô ba giây—không chào, không cười—rồi bước lùi vào trong. Cửa vẫn mở.
Hạ Lăng bước qua ngưỡng. Con dao gấp trong túi áo trench coat siết vào lòng bàn tay. Cô đã quen với sức nặng của nó từ lúc rời căn hộ lúc chạng vạng.
Căn hộ không giống nơi ở. Không bàn ghế phòng khách—chỉ có tường. Tường bên trái là ảnh: một người phụ nữ mặc sườn xám cười buồn trước cửa sổ, hàng chục tấm chụp cùng một góc, cùng một ánh mắt. Tường bên phải là những gương mặt bị gạch chéo bằng bút đỏ—cô nhận ra Lục Chính Đình, vài gương mặt trong hội đồng quản trị. Chính giữa, từ trần đến sàn, là ảnh của cô. Hạ Lăng ba năm trước—bước ra khỏi tòa soạn, cúi đầu dưới mưa. Hạ Lăng hai năm trước—ngồi quán cà phê ven đường, tay cầm cốc giấy. Hạ Lăng một năm trước, sáu tháng trước, ba tuần trước—đi vào thư viện, đứng dưới cột đèn, bước xuống taxi. Hàng trăm tấm. Tất cả đều không có ánh mắt nhìn thẳng vào ống kính—trừ tấm cuối cùng, chụp tối nay, lúc cô vừa ra khỏi ga tàu điện ngầm, mắt nhìn thẳng về phía trước.
Cô dừng lại giữa phòng. Không quay đầu.
“Anh đã định giết tôi từ đầu—hay anh bắt đầu muốn giữ tôi lại từ lúc nào?”
Lục Dĩ Thâm đứng sau lưng cô. Cô nghe tiếng hắn thở ra—chậm, đều, có phần nhẹ nhõm. Như thể hắn đã đợi câu hỏi này.
“Cả hai. Định giết—nếu cô không đủ mạnh. Nhưng từ đêm đầu tiên cô bước vào Le Serpent muộn bốn phút, tôi đã biết mình không thể.”
Cô quay lại. Hắn vẫn đứng đó, cách hai bước chân.
“Email. Chu Minh Viễn. Ai đã giết?”
“Tôi không tự tay. Tôi để lộ vị trí của ông ta cho đối thủ của Lục Thị. Chúng tưởng Chu Minh Viễn có bằng chứng chống lại cha tôi. Chúng ra tay. Tôi không cản.”
“Anh gọi đó là gì?”
“Dàn dựng. Cùng một thuật ngữ cô dùng khi bố trí mật mã trong bài báo xin lỗi.”
Ngón tay Hạ Lăng siết lại quanh con dao. Cô cảm nhận được khớp ngón tay cọ vào lớp thép lạnh.
“Còn gia đình tôi? Bằng chứng về cha tôi—anh thu thập từ bao lâu?”
“Năm năm. Từ khi tôi phát hiện Tô Vãn là cổ đông ngầm. Tôi biết chuyện đêm 1999 từ báo cáo điều tra nội bộ cha tôi giữ trong két. Tôi chỉ đợi người có thể sử dụng chúng. Đợi cô.”
Im lặng kéo dài. Đèn đường bên ngoài hắt qua rèm cửa, cắt không gian thành những mảnh sáng tối.
“Vậy tôi là con cờ.” Giọng cô không lên cao, không run.
“Là quân cờ hoàn hảo.” Hắn bước thêm một bước. Ánh mắt hắn không rời mắt cô. “Nhưng thứ tôi không ngờ—là tôi lại thực sự muốn sở hữu cô.”
“Tình cảm của anh chỉ là ám ảnh. Anh không biết yêu.”
Lục Dĩ Thâm im lặng. Mười giây. Hai mươi giây. Đèn cảm ứng ngoài hành lang tự tắt, vệt sáng dưới khe cửa biến mất, nhấn chìm cả hai vào thứ ánh sáng lạnh duy nhất từ đèn bàn góc phòng.
Rồi hắn đưa tay lên—từng cúc áo sơ mi được tháo chậm. Vải trắng tách ra, để lộ vùng da dưới xương quai xanh. Vết sẹo dài, gồ ghề, chạy chéo từ ngực trái lên gần xương vai—màu hồng đậm trên nền da trắng lạnh.
“Đây là nơi cha tôi dí tàn thuốc năm tôi mười tuổi. Ông ta không chỉ dí—ông ta xoay. Hai mươi ba giây. Tôi đếm.”
Hắn rút từ túi quần một con dao gấp—con dao của Hạ Lăng. Cô không nghe thấy tiếng động, không biết hắn đã lấy ra khỏi túi cô từ lúc nào.
“Còn cô—cô có dám để lại dấu vết của mình không?
Hắn mở lưỡi dao, đặt cán vào tay cô. Những ngón tay thon dài, lạnh, khép quanh bàn tay cô, rồi kéo lên—áp sát lưỡi thép vào vết sẹo cũ. Da thịt dưới dao ấm hơn nhiệt độ ngón tay hắn.
Hạ Lăng nhìn thấy mạch máu đập nhẹ nơi cổ hắn. Đồng tử cô co rút.
“Tôi dám.”
Cô không run tay. Lưỡi dao di chuyển—chậm, đều, dọc theo đường sẹo cũ, rồi chếch lên, dừng lại ngay dưới xương hàm. Một đường rạch mỏng, vừa đủ để máu rỉ ra—từng giọt một, chảy xuống cổ, thấm vào cổ áo sơ mi trắng.
Lục Dĩ Thâm không nhắm mắt. Đồng tử hắn giãn ra, khóa chặt vào ánh nhìn của cô. Hơi thở hắn vỡ ra—không phải vì đau.
Cô rút dao lại. Vết máu còn ấm trên lưỡi thép, lan vào ngón tay cô. Cô gập lưỡi dao lại, nhét vào túi.
“Ngày mai, tôi sẽ kể tất cả—kể cả chuyện đêm nay.”
Cô quay lưng, bước về phía cửa. Ánh đèn từ hành lang bên ngoài hắt vào khi cánh cửa mở.
“Hạ Lăng.”
Cô không dừng bước.
“Nhớ mang theo dao.” Giọng hắn thì thầm, nhưng rõ từng từ. “Tôi không muốn cô bị thương bởi bất kỳ ai khác ngoài tôi.”
Cô bước ra, đóng cửa. Hành lang dài hun hút, đèn cảm ứng bật sáng từng đoạn theo bước chân cô. Trong túi áo, con dao vẫn ấm. Vết máu từ cổ hắn chưa khô trên lưỡi thép.
Cô siết chặt cán dao đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Thang máy mở ra. Cô bước vào, dựa lưng vào tường gỗ, thở ra—một hơi dài, sâu, như thể cô vừa nín thở suốt hai mươi ba giây.
Gương trong thang máy phản chiếu bàn tay cô—lòng bàn tay hằn đỏ vì siết dao. Và ở khóe môi, thứ gì đó không phải son.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện