Chương 3/12 · Chồng tôi là Ác Quỷ
Tác giả: Tư Hạ
Thang máy mở ra ở tầng 92. Hạ Lăng bước vào không gian chìm trong ánh vàng mờ. Ở cuối phòng, người đàn ông mặc vest xám than đứng tựa cửa kính, giọng vọng ra lạnh lẽo:
"Cô đến muộn 4 phút. Tôi đang định nhờ người đón cô."
Cô không dừng bước. Gót giày nện trên sàn đá cẩm thạch đen, mỗi bước đều đặn như nhịp tim cô lúc này—chậm, nặng, và cố tình không vội. Trần nhà là một tấm gương khổng lồ phản chiếu bóng cô và hắn như hai quân cờ trên bàn cờ ánh sáng. Đèn tường tỏa ra thứ ánh sáng màu hổ phách, nhuộm cả không gian thành một khối hổ phách lỏng. Mùi gỗ đàn hương thoảng nhẹ, lạnh và khô như mùi của tiền cũ.
Lục Dĩ Thâm vẫn không quay lại. Hắn đứng trước tấm kính suốt từ trần đến sàn, bên ngoài là Thượng Hải về đêm—hàng triệu ánh đèn như những mảnh thủy tinh vỡ trôi nổi trong bóng tối. Bộ vest xám than ôm vừa vặn bờ vai rộng, bàn tay trái đút trong túi quần, tay phải cầm ly rượu vang đỏ—chất lỏng trong ly gần như không động đậy.
Hạ Lăng dừng lại cách hắn ba mét.
"Tôi không có thói quen đến sớm khi chưa biết mình đang bước vào đâu."
Hắn xoay người. Chậm rãi. Như một con dao được rút khỏi vỏ bọc lụa.
Nụ cười của hắn xuất hiện trước khi cả gương mặt quay hẳn về phía cô—dịu dàng, ấm áp, như gió xuân lướt qua mặt hồ. Nhưng khi đồng tử hắn bắt kịp ánh sáng, Hạ Lăng thấy rõ: chúng không cười. Chúng đứng yên, lạnh và sâu như hai hố băng đen.
"Hạ tiểu thư cẩn trọng quá." Hắn bước tới, tay trái rút khỏi túi quần, kéo chiếc ghế bọc nhung đỏ thẫm đối diện bàn. "Nhưng tôi đánh giá cao điều đó. Người cẩn trọng sống lâu hơn."
Hắn đợi. Không thúc giục. Chỉ đứng đó, tay vẫn đặt trên lưng ghế, tư thế mời khách hoàn hảo đến từng milimet.
Cô ngồi xuống. Lưng thẳng. Hai tay đặt lên bàn—bàn tay trái úp xuống, bàn tay phải nắm hờ.
Trên bàn là hai ly rượu vang đỏ. Một ly đã rót sẵn, đặt trước chỗ cô. Ly kia trong tay hắn.
Hạ Lăng không chạm vào ly.
Cô rút từ túi áo vest một chiếc máy ghi âm nhỏ, đặt lên mặt bàn. Ngón tay ấn nút "Record". Đèn đỏ bật sáng.
"Không phiền chứ?"
Lục Dĩ Thâm nhìn chiếc máy ghi âm. Nụ cười không đổi. Hắn ngồi xuống đối diện, đặt ly rượu của mình xuống bàn—chất lỏng trong ly vẫn phẳng lặng như mặt gương.
"Cô cẩn thận." Hắn gật nhẹ. "Tốt."
Một khoảng lặng. Bên ngoài cửa kính, một dải mây mỏng trôi qua tòa tháp, che khuất vài giây ánh đèn thành phố.
"Tôi không có nhiều thời gian." Hạ Lăng lên tiếng trước. Giọng cô đều, không gấp. "Lục tiên sinh muốn gì?"
"Trực tiếp vậy sao?" Hắn nghiêng đầu, ngón trỏ gõ nhẹ lên thành ly. "Được. Tôi sẽ cung cấp cho cô toàn bộ bằng chứng nội bộ về đường dây thuốc giả của Lục Thị. Sổ sách, email, báo cáo thí nghiệm bị làm giả, danh sách người liên quan. Tất cả."
"Đổi lại?"
"Cô sẽ tổ chức một buổi họp báo. Công khai xin lỗi Tập đoàn Lục Thị vì bài báo 'sai sự thật' ba năm trước."
Ngón tay Hạ Lăng siết chặt trên mặt bàn—một phản xạ gần như vô thức, rồi thả lỏng ngay lập tức.
"Xin lỗi?"
"Đúng vậy." Hắn nhấp một ngụm rượu nhỏ—gần như chỉ làm ướt môi. "Một lời xin lỗi công khai, chân thành, trước truyền thông. Cô sẽ nói rằng cô đã vội vàng, thiếu kiểm chứng, và gửi lời xin lỗi đến tập đoàn cũng như các cổ đông."
"Để làm gì?"
"Để tạo niềm tin." Hắn đặt ly xuống, đầu ngón tay lướt nhẹ trên chân ly. "Khi cô đã công khai cúi đầu, hội đồng quản trị sẽ nghĩ rằng cô đã bị mua chuộc—hoặc bị khuất phục. Họ sẽ mất cảnh giác. Và khi đó, bằng chứng cô tung ra sẽ có sức công phá gấp mười lần."
"Tôi hỏi lại." Hạ Lăng nhìn thẳng vào đồng tử không cười của hắn. "Để làm gì? Anh là con trai chủ tịch. Anh đang đề nghị tôi hủy hoại chính tập đoàn của gia đình anh. Tại sao?"
Lục Dĩ Thâm im lặng ba giây.
Khi hắn trả lời, giọng hắn vẫn nhẹ nhàng như cũ. Nhưng có thứ gì đó bên dưới lớp bề mặt ấy—một tần số rung động thấp, gần như không nghe thấy, nhưng đủ để khiến không khí quanh bàn trở nên đặc quánh.
"Vì tôi muốn nhìn cha mình sụp đổ."
Hắn nói câu đó như đọc một dòng trong báo cáo tài chính.
"Và tôi cần một con dao đủ sắc. Cô là con dao đó."
Tim Hạ Lăng thắt lại—nhưng khuôn mặt cô không đổi. Cô đã tập phản xạ này suốt ba năm: biểu cảm là thứ xa xỉ, và cô không còn đủ vốn liếng để tiêu xài nó.
"Tôi không phải dao của ai."
Cô đứng dậy. Chiếc ghế bọc nhung đỏ lùi ra sau, phát ra âm thanh trầm đục trên sàn đá.
"Cảm ơn vì bữa tối. Tôi tự tìm đường xuống."
Cô quay lưng. Bước đi. Một bước. Hai bước. Ba bước—
"Mẹ cô."
Giọng hắn vang lên sau lưng, nhẹ như một sợi tơ rơi xuống mặt nước.
"Tô Vãn—nắm 15% cổ phần Lục Thị. Cô có muốn biết bà ấy mua chúng bằng tiền của ai không?"
Vai Hạ Lăng cứng đờ.
Cô dừng bước.
Bên ngoài cửa kính, một chiếc trực thăng tin tức bay ngang qua tòa tháp, đèn nhấp nháy đỏ-xanh như nhịp đập của một trái tim máy móc. Ánh sáng quét qua lưng cô—rồi tắt.
"15%." Hạ Lăng không quay đầu. "Con số đó không nhỏ."
"Không hề." Hắn vẫn ngồi. "Đủ để có ghế trong hội đồng quản trị. Đủ để biết mọi quyết định lớn của tập đoàn trước khi chúng được công bố. Đủ để—" hắn ngừng một nhịp "—biết trước bài báo của cô sẽ bị gỡ, ba năm trước."
Cô xoay người.
Chậm rãi.
Đôi mắt đen của cô lúc này không còn là đá—chúng là thủy tinh đang nứt, những vết rạn lan ra từ đồng tử, nhưng vẫn chưa vỡ.
"Bà ấy mua bằng tiền của ai?"
Lục Dĩ Thâm không trả lời ngay. Hắn cầm ly rượu của mình lên—vẫn chưa uống—và xoay nhẹ cổ tay. Chất lỏng đỏ sẫm sóng sánh trong ly, bám vào thành thủy tinh rồi chảy xuống chậm như máu.
"Ngồi xuống đã, Hạ tiểu thư."
Cô không ngồi.
"Trả lời tôi."
"Ngồi xuống." Giọng hắn không lớn hơn, nhưng lần này từ "ngồi" mang trọng âm rơi xuống như một quân cờ được đặt xuống bàn. "Và uống đi. Rượu ngon để nguội thì phí."
Ba giây.
Hạ Lăng quay lại bàn. Ngồi xuống. Cầm ly rượu trước mặt—ly đã rót sẵn từ khi cô bước vào—và uống cạn một hơi.
Rượu lạnh. Chát nhẹ. Hậu vị có chút gì đó như hạnh nhân đắng.
Cô đặt ly xuống, đáy ly chạm mặt bàn phát ra tiếng "cạch" khô khốc.
"Được. Nhưng tôi có điều kiện."
Lục Dĩ Thâm nhìn ly rượu trống không của cô. Rồi nhìn ly của mình—vẫn đầy, chưa hề suy suyển. Hắn nâng ly về phía cô, một cử chỉ nâng ly không có tiếng chạm.
"Tôi đang nghe."
"Thứ nhất: mọi bằng chứng anh đưa, tôi sẽ tự kiểm chứng. Không qua trung gian. Không qua bất kỳ ai khác."
"Đương nhiên."
"Thứ hai: buổi họp báo sẽ diễn ra khi tôi quyết định đã đủ bằng chứng. Không phải khi anh quyết định."
"Hợp lý."
"Thứ ba." Cô dừng lại. Ngón tay cái bấm vào cạnh bàn—một thói quen cũ từ thời còn ở tòa soạn, mỗi khi chuẩn bị đặt câu hỏi cuối cùng, câu hỏi sẽ quyết định mọi thứ. "Tôi muốn biết: Chu Minh Viễn chết như thế nào?"
Nụ cười của Lục Dĩ Thâm không đổi.
Nhưng đồng tử hắn co lại—một phần triệu giây, gần như không thể nhận thấy nếu cô không nhìn thẳng vào mắt hắn suốt mười lăm phút qua.
"Tai nạn." Hắn đáp. "Tôi đã nói rồi. Rất tiếc vì sự bất tiện."
"Anh có mặt ở đó."
"Tôi có mặt ở rất nhiều nơi. Đó là công việc của tôi."
"Công việc gì?"
"Quan sát." Hắn đặt ly rượu xuống, lần đầu tiên trong buổi tối, ly rượu của hắn vơi đi một ngụm nhỏ. "Và chờ đợi. Tôi đã chờ cô ba năm, Hạ tiểu thư. Bốn phút không là gì cả."
Cô không đáp.
Im lặng kéo dài—thứ im lặng đặc quánh, chỉ bị cắt ngang bởi tiếng điều hòa thổi luồng khí lạnh qua khe cửa và tiếng ồn trắng từ thành phố bên dưới, xa xôi như tiếng thở của một con thú khổng lồ đang ngủ.
"Tôi sẽ liên lạc." Hạ Lăng đứng dậy. Lần này chậm hơn, như để kiểm soát từng chuyển động. "Khi tôi đã kiểm tra xong những gì anh nói."
"Tất nhiên." Hắn cũng đứng dậy. "Để tôi tiễn cô xuống."
"Không cần."
"Cần chứ."
Hắn đi trước, bước về phía thang máy. Những ngón tay thon dài ấn nút gọi. Cửa mở ra không một tiếng động.
Hạ Lăng bước vào. Quay người đối diện với hắn.
Cửa thang máy bắt đầu khép.
Và ngay khi khe hở chỉ còn mười centimet, Lục Dĩ Thâm cúi xuống—một chuyển động nhanh, mượt, như rắn trườn qua khe đá. Hơi thở hắn lạnh buốt phả vào tai cô qua khe cửa:
"Từ giây phút cô uống ly rượu đó, cô đã thuộc về tôi. Chúc ngủ ngon, Hạ Lăng—và đừng tìm cách rời khỏi tầm mắt tôi."
Cửa đóng.
Thang máy lao xuống.
Trong tấm gương bọc thép bóng loáng của cabin, Hạ Lăng nhìn thấy chính mình: vest đen thẳng nếp, lưng thẳng, mắt khô. Nhưng khóe môi cô—ngay khóe môi trái—một vệt rượu đỏ vẫn còn dính, không đủ nhiều để gọi là vết bẩn, nhưng dưới ánh đèn LED trắng lạnh của thang máy, nó ánh lên như một vết máu tươi chưa kịp khô.
Cô đưa tay quệt đi. Mạnh. Đầu ngón tay run.
Nhưng vệt đỏ không sạch hẳn—nó loang ra, mờ đi, như thể đã thấm vào da từ lúc nào.
Tầng 1.
Cửa mở.
Sảnh trống rỗng. Bảo vệ gật đầu chào. Cô bước ra ngoài, vào màn đêm Thượng Hải ẩm ướt hơi sương. Gió lạnh táp vào mặt.
Cô rút điện thoại. Mở thư mục ẩn "Chứng cứ số 0". File ghi âm dài mười bảy phút bốn mươi ba giây vẫn đang chạy.
Cô ấn "Lưu".
Rồi cô gõ một dòng ghi chú mới, bên dưới ảnh chụp tấm danh thiếp đen mạ bạc:
"Lục Dĩ Thâm. Tầng 92. 20:04-20:31. Rượu vang. Mẹ nắm 15%. Ly của hắn không uống."
Cô dừng tay. Rồi thêm một dòng nữa:
"Hắn biết về đêm 14/03."
Xóa.
Gõ lại:
"Hắn biết về em trai tôi."
Lưu.
Tắt màn hình.
Bóng cô đổ dài trên vỉa hè, hòa vào bóng của tòa tháp cao nhất thành phố—tòa tháp mà ở tầng 92, một người đàn ông vẫn đang đứng tựa cửa kính, ly rượu vẫn đầy, nụ cười vẫn dịu dàng, và đồng tử vẫn không hề cười.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện