Chương 4/12 · Chồng tôi là Ác Quỷ
Tác giả: Tư Hạ
Bàn tay Hạ Lăng dừng lại trên tập tài liệu ố vàng.
Ngón trỏ đặt ngay dưới dòng chữ "Người phê duyệt: Hạ Chính Đình". Con dấu đỏ bên cạnh—màu của máu khô trên nền giấy ngả màu thuốc lá. Đèn đọc trong thư viện thành phố hắt xuống quầng sáng vàng vọt, đủ để cô thấy từng nét chữ ký của cha mình không hề run. Nét mực đậm, dứt khoát. Ông ta đã ký ba lô thuốc—mỗi lô trị giá hơn hai mươi vạn tệ—vào các ngày 12 tháng 3, 18 tháng 3, và 25 tháng 3 năm XXXX.
Hạ Lăng không chớp mắt.
Cô lật trang tiếp theo. Tờ sao kê được kẹp gọn giữa hai lớp giấy than, mép giấy hơi quăn vì ẩm. Dòng giao dịch in đậm: "Tô Vãn – 500 vạn tệ – ngày 14/03/XXXX".
Ngón tay cô siết lại. Đầu ngón tay trắng bệch trên nền giấy xám. Tim đập chậm lại—không phải vì sốc, mà vì mọi thứ bỗng khớp vào nhau như những mảnh vỡ cô đã nhặt suốt ba năm qua. Mẹ cô. Cổ đông ngầm. Mười lăm phần trăm. Năm trăm vạn tệ chảy vào tài khoản đúng một tuần trước khi bài báo của cô bị gỡ.
Cô rút điện thoại. Ngón cái lướt đến số của Tô Vãn. Ấn gọi.
Đổ chuông lần một.
Lần hai.
Lần ba.
"Alô?" Giọng bà nhẹ, hơi ngạc nhiên, như thể không ngờ con gái lại gọi vào sáng thứ Bảy.
"Mẹ biết về cổ phần Lục Thị từ khi nào?"
Đầu dây im lặng. Không phải kiểu im lặng của người đang nghĩ cách trả lời—mà là thứ im lặng của người vừa bị tát thẳng vào mặt. Tám giây. Hạ Lăng đếm từng giây qua nhịp thở nặng dần ở đầu bên kia.
Rồi cúp.
Tút. Tút. Tút.
Cô hạ điện thoại xuống. Ngón tay vẫn siết chặt đến mức khớp xương kêu răng rắc. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình tối đen, thấy bóng mình phản chiếu trong đó—gương mặt không biểu cảm. Nhưng đồng tử thì co rút. Nhịp thở đông cứng trong lồng ngực.
Cô gập tập tài liệu lại. Nhét vào túi vải. Đứng dậy. Ghế gỗ kêu lên một tiếng khô khốc trong không gian vắng lặng của thư viện. Bà thủ thư ngước lên nhìn, rồi lại cúi xuống. Hạ Lăng bước ra ngoài, vào ánh nắng nhạt của buổi sáng cuối thu.
---
Đêm xuống.
Biệt thự nhà họ Hạ nằm khuất sau hàng rào sắt cao ba mét, khu dân cư yên tĩnh phía tây Thượng Hải. Gara riêng biệt, cửa cuốn tự động. Hạ Lăng biết mã số—bà giúp việc đã không đổi nó suốt mười năm qua. Cô đứng ngoài cổng, áo khoác đen kéo kín, tay đeo găng cao su mỏng. Đồng hồ chỉ 23:15.
Cô ấn mã. Cửa cuốn lách cách kéo lên, âm thanh vang trong đêm yên tĩnh như tiếng cưa xé. Cô lách vào, hạ cửa xuống, bật đèn pin nhỏ.
Gara rộng, hai chiếc xe—một Audi đen của cha, một BMW trắng của mẹ. Mùi xăng pha lẫn mùi bê tông ẩm. Cô đi thẳng đến góc trong cùng, nơi có chiếc két sắt phụ màu xám đặt sau chồng lốp xe. Mã số? Cô thử ngày sinh của em trai—14 tháng 3. Không mở. Ngày sinh của mẹ. Không mở. Ngày cưới của họ. Không mở.
Cô dừng lại. Rồi bấm ngày 14 tháng 3 năm XXXX — ngày trên tờ sao kê.
Khóa bật.
Bên trong: một cuốn sổ bìa đen, khổ A5, bìa da đã sờn góc. Cô rút ra, lật trang đầu. Nét chữ của cha—nhỏ, đều, tỉ mỉ đến lạnh người. Từng dòng ghi ngày tháng, số tiền, tên người nhận. Lục Thị xuất hiện đều đặn mỗi quý: 50 vạn, 80 vạn, 120 vạn... Cô lật nhanh. Trang cuối cùng ghi tổng: 3.000 vạn tệ trong mười năm.
Cô rút điện thoại, chụp từng trang. Tách. Tách. Tách. Âm thanh chụp ảnh vang lên đều đặn.
Trang cuối cùng. Cô vừa ấn nút chụp thì cửa gara bật mở.
Ánh đèn pin hắt thẳng vào mặt cô.
"Mày đang tìm cái gì trong đó?"
Giọng Hạ Chính Đình. Không phải giọng của một người cha vừa thức giấc—mà là giọng của một kẻ đã chờ sẵn. Ông mặc đồ ngủ bằng lụa xám, tay nắm chặt gậy bóng chày. Ánh đèn pin trong tay trái chiếu thẳng vào mắt cô, không chớp.
Hạ Lăng không che mắt. Cô đứng thẳng, tay vẫn cầm cuốn sổ đen.
"Mày đã thấy gì?" Ông bước vào, cửa cuốn từ từ hạ xuống sau lưng. Tiếng động cơ rền rĩ như tiếng thú gầm.
"Tất cả."
Ông dừng lại. Khoảng cách giữa họ chưa đến ba mét. Ánh đèn pin vẫn không rời khỏi mặt cô. Gậy bóng chày trong tay ông kéo lê trên nền bê tông—tiếng ken két sắc lạnh.
"Mày không nên quay về đây."
"Con không quay về." Hạ Lăng nhét cuốn sổ vào túi áo khoác. "Con đến lấy bằng chứng."
"Bằng chứng?" Ông cười khẽ, không phải cười—chỉ là hơi thở bật ra khỏi mũi. "Mày định làm gì? Lại viết báo? Lại muốn làm anh hùng?"
"Không." Cô nhìn thẳng vào mắt ông, qua lưỡi đèn chói lóa. "Con chỉ muốn biết tại sao."
"Tại sao cái gì?"
"Tại sao cha ký duyệt thuốc giả."
Im lặng. Gậy bóng chày ngừng kéo lê. Ông không trả lời ngay—hàm răng nghiến chặt, cơ thái dương giật nhẹ.
"Mày không hiểu."
"Vậy giải thích đi."
"Mày nghĩ tao muốn à?" Giọng ông đột ngột cao lên, rồi hạ xuống ngay lập tức, như thể chính ông cũng sợ hàng xóm nghe thấy. "Mày nghĩ tao có lựa chọn? Năm đó..."
"Năm đó cha say rượu lái xe." Hạ Lăng cắt ngang. Giọng cô đều đều, không run. "Đêm 14 tháng 3 năm 1999. Xe lao xuống sông. Em trai con chết đuối. Cha thoát được. Rồi cha nhận khoản tiền đầu tiên từ Lục Thị để bịt miệng điều tra viên."
Đèn pin trong tay ông run lên—chỉ một cái, rất nhẹ.
"Ai nói với mày?"
"Không ai nói hết." Cô bước lên một bước. "Con tự tra ra. Từ hồ sơ thư viện. Từ sao kê ngân hàng của mẹ. Từ chính cuốn sổ này."
"Mẹ mày..."
"Mẹ nhận 500 vạn tệ ngày 14 tháng 3 năm XXXX. Đúng một tuần trước khi bài báo của con bị gỡ. Trùng hợp không?"
Ông không trả lời. Gậy bóng chày trong tay ông nâng lên, từ từ, như thể chính ông cũng không nhận ra mình đang làm gì.
"Mày không thể rời khỏi đây."
Hạ Lăng nhìn gậy bóng chày. Rồi nhìn lại mặt cha. Bà giúp việc đã kể—ông từng chơi bóng chày hồi đại học. Tay đánh rất khỏe.
Cô rút điện thoại ra. Màn hình sáng—dãy số 110 đã được bấm sẵn từ lúc cô bước vào gara. Ngón cái đặt lên nút gọi.
"Đừng bước nữa." Giọng cô vẫn đều đều. "Hoặc tất cả cùng chấm dứt ngay tại đây."
Hạ Chính Đình khựng lại. Ánh đèn pin rơi khỏi tay ông, lăn trên nền bê tông, quét một vệt sáng loang lổ lên tường. Trong ánh sáng chập chờn đó, Hạ Lăng thấy mắt ông—lần đầu tiên trong hai mươi tám năm, cô thấy cha mình run.
Không phải run vì sợ. Mà run vì nhận ra con gái mình không còn là đứa trẻ từng nép sau lưng mẹ mỗi khi ông nổi giận.
"Mày..."
"Con sẽ không gọi." Cô hạ điện thoại xuống, nhưng ngón tay vẫn để trên nút. "Nếu cha trả lời một câu."
Ông im lặng.
"Ngày đó—khi bài báo của con bị gỡ—cha có biết không?"
Gậy bóng chày rơi xuống. Tiếng kim loại va vào bê tông khô khốc, vang vọng trong gara tối.
"Biết."
Một từ. Duy nhất một từ.
Hạ Lăng gật đầu. Cô nhét điện thoại vào túi, xoay người, bước về phía cửa cuốn. Tay ấn nút mở. Cửa từ từ kéo lên, để lộ màn đêm bên ngoài—lạnh, ẩm, và trống rỗng.
"Hạ Lăng."
Cô dừng lại, không quay đầu.
"Mày định làm gì với cuốn sổ đó?"
"Con sẽ dùng nó."
"Để làm gì?"
Cô quay đầu lại, chỉ một chút—đủ để ông thấy nửa gương mặt nghiêng dưới ánh trăng mờ.
"Để nhắc chính con rằng con không phải là người duy nhất trong gia đình này phản bội."
Cô bước ra ngoài. Cửa cuốn hạ xuống sau lưng, cắt đứt ánh đèn vàng vọt trong gara. Tiếng động cơ rền rĩ rồi im bặt.
Bên ngoài, gió đêm thổi qua hàng cây ngọc lan trước sân. Hạ Lăng đứng đó một lúc lâu, tay siết chặt cuốn sổ đen trong túi áo. Điện thoại trong tay kia vẫn sáng màn hình—dãy số 110 vẫn chưa bị xóa.
Cô không gọi.
Nhưng cô cũng không tắt màn hình.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện