Chương 5/12 · Chồng tôi là Ác Quỷ
Tác giả: Tư Hạ
Cánh cổng sắt biệt thự họ Hạ mở ra bằng tiếng rít khô khốc. Nhạc giao hưởng từ bên trong ập ra, nuốt trọn tiếng bước chân cô trên lối đá cẩm thạch. Hạ Lăng không vội bước vào. Cô dừng lại một nhịp thở, tay phải trong túi áo khoác siết chặt cuốn sổ đen—từng đường chỉ khâu ráp hằn vào lòng bàn tay. Đầu ngón tay lạnh ngắt, móng tay cắm sâu vào bìa da đến trắng bệch. Ba nghìn vạn tệ hối lộ, mười năm ghi chép. Chưa đủ để thiêu rụi nơi này—nhưng đủ để bắt đầu.
Cô bước qua cổng. Biệt thự sáng rực như một sân khấu. Đèn pha lê treo trên trần đại sảnh—loại đèn nhập khẩu từ Venice, mẹ cô từng khoe mất 80 vạn tệ—hắt ánh vàng giả tạo lên ba mươi gương mặt đang cười nói. Khách khứa toàn quan chức Sở Y tế và phu nhân. Đàn ông vest tối màu, cài khuy tay vàng. Đàn bà lụa là, vòng tay ngọc bích leng keng mỗi lần nâng ly. Hạ Lăng mặc váy đen ôm sát. Màu tang. Cô đứng ở lối vào đủ lâu để vài ánh mắt bắt đầu liếc về phía mình. Rồi cô bước tiếp, gót giày nện chậm trên sàn gỗ sồi—tiếng động khô khốc, ngắt quãng, như nhịp tim ai đó đang đếm ngược.
"Hạ Lăng." Giọng Hạ Chính Đình vang lên từ phía bàn tiệc chính. Ông ta đứng dậy, tay nâng ly sâm panh, nụ cười được tập luyện hàng chục năm trong chốn quan trường: ấm áp, đúng mực, và hoàn toàn giả dối. "Con gái tôi, quý khách đều biết—phóng viên điều tra. Chậc, bận bịu quá nên giờ mới có mặt được." Tiếng cười rải rác. Hạ Lăng ngồi xuống ghế trống đối diện cha, không cười. Cô không chạm vào ly rượu đã được rót sẵn trước mặt. Không mở khăn ăn. Chỉ ngồi đó—thẳng lưng, tay vẫn trong túi áo, nơi cuốn sổ đen như một lời nhắc lạnh buốt.
"Nào, nâng ly." Hạ Chính Đình hắng giọng, hướng về phía khách. "Thay mặt gia đình, tôi cảm tạ quý vị đã đến chung vui. Hôm nay không chỉ là ngày tôi nhận chức Giám đốc Sở—mà còn là ngày tôi muốn chứng minh một điều: nhà họ Hạ chúng tôi, trên dưới một lòng." Ông ta liếc về phía con gái khi nhấn mạnh ba từ cuối. Hạ Lăng vẫn ngồi im.
"Một lòng?" Giọng nữ the thé vang lên từ phía bên trái. Phu nhân Trịnh—vợ của Phó giám đốc Sở mới về hưu—đặt ly rượu xuống, khóe môi nhếch lên đầy ẩn ý. Bà ta mặc sườn xám xanh lục, cổ quấn chuỗi ngọc trai Nam Dương giá không dưới 50 vạn tệ. "Tôi nghe nói con bé viết linh tinh rồi bị đuổi việc. Nhật báo Đô Thị phải không? Hay là tôi nhầm?" Cả bàn im bặt. Tiếng dao nĩa dừng lại. Một vài phu nhân đưa mắt nhìn nhau, môi mím chặt để ngăn nụ cười. Mấy vị quan chức cúi xuống bàn, giả vờ mải mê với món bào ngư hấp. Hạ Chính Đình cứng hàm. Tô Vãn—ngồi ở cuối bàn, cạnh chồng—đặt đũa xuống, ngón tay run nhẹ.
Nhưng trước khi Hạ Lăng kịp mở miệng— "Phu nhân nhầm rồi." Giọng đàn ông. Trầm. Nhẹ. Vang lên từ góc tối phía đông nam đại sảnh, nơi ánh đèn pha lê không chiếu tới. Lục Dĩ Thâm bước ra khỏi bóng râm như một mảnh đêm tự tách khỏi bức tường. Vest xám than, khuy tay áo bạc hình rắn, nụ cười dịu dàng như gió xuân. Nhưng đồng tử không cười. "Hạ tiểu thư là phóng viên xuất sắc nhất Thượng Hải." Hắn dừng lại sau lưng Hạ Lăng, bàn tay thon dài đặt nhẹ lên thành ghế cô—không chạm, nhưng đủ gần để hơi lạnh từ đầu ngón tay truyền qua lớp vải. "Cô ấy từ chức vì không muốn viết dối trá."
Cả bàn sững sờ. Phu nhân Trịnh há hốc miệng. Bào ngư suýt rơi khỏi đũa một vị trưởng phòng. Hạ Chính Đình quay ngoắt sang nhìn Lục Dĩ Thâm—ánh mắt không còn vẻ ấm áp giả tạo nữa. Đồng tử ông ta co lại như mắt rắn khi gặp kẻ xâm phạm lãnh địa. "Lục công tử." Hạ Chính Đình chậm rãi đặt ly rượu xuống. "Không ngờ cậu lại nhận lời mời. Tập đoàn Lục Thị và Sở Y tế chúng tôi... chưa có nhiều dịp hợp tác." "Bây giờ thì có rồi." Lục Dĩ Thâm mỉm cười. Hắn kéo ghế bên cạnh Hạ Lăng, ngồi xuống. Động tác chậm rãi, khoan thai—như một con trăn đang duỗi mình trên cành cây. Hắn không nhìn Hạ Chính Đình. Hắn nhìn Hạ Lăng. "Tôi đến vì Hạ tiểu thư."
Lời vừa dứt, Tô Vãn đánh rơi đũa. Tiếng ngà voi va vào sứ vang lên chói tai như một nốt nhạc lạc điệu giữa bản giao hưởng đang phát. "Mẹ không sao chứ?" Hạ Lăng lên tiếng—lần đầu tiên trong suốt bữa tiệc. Giọng cô đều đều, không quan tâm, không lo lắng. Chỉ là một câu hỏi lịch sự trống rỗng. "Không... không sao." Tô Vãn cúi xuống nhặt đũa, bàn tay run rẩy đến mức phải nắm chặt thành bàn để giữ thăng bằng. Hạ Chính Đình nhìn vợ, rồi nhìn Lục Dĩ Thâm, rồi nhìn con gái. Hàm ông ta nghiến chặt đến mức gân thái dương nổi lên.
"Mời mọi người tiếp tục dùng bữa." Ông ta nâng ly, giọng gượng ép. "Rượu này tôi đặt từ hầm rượu riêng ở Bordeaux, 15 năm—" "19 năm." Lục Dĩ Thâm cắt ngang, giọng vẫn nhẹ như bông. Hắn không nhìn ly rượu, không nhìn chủ nhà—vẫn đang nhìn Hạ Lăng. "Château Margaux 2005. Nhưng ông mua lô này năm 2010 với giá 1.200 tệ một chai. Giờ đã lên 8 vạn tệ. Tôi nhớ không nhầm." Hạ Chính Đình nuốt khan. "Cậu... rành thật." "Tôi phải rành. Dù sao cũng là ngành kinh doanh của gia đình." Hắn nói, rồi quay sang Hạ Lăng, hạ giọng—chỉ đủ một mình cô nghe: "Mẹ cô từng đến hầm rượu này năm 2019. Bà ấy mua bằng tiền mặt. 50 chai. Tổng cộng 60 vạn tệ. Cùng ngày với ngày đầu tiên cha cô nhận chuyển khoản từ Lục Thị."
Hạ Lăng siết chặt cuốn sổ đen trong túi áo đến mức gáy sách cứa vào lòng bàn tay. Cô không quay sang nhìn hắn. Nhưng hắn thấy—từ góc nghiêng, hắn thấy cơ cổ cô căng lên, một nhịp đập nhanh thoáng hiện dưới lớp da mỏng nơi xương quai xanh. "Tiếp đi." Cô nói, giọng khô khốc. "Sau tiệc. Trong vườn."
---
Bữa tiệc kéo dài thêm bốn mươi phút. Hạ Lăng không ăn. Cô ngồi đó, chứng kiến cha mình nâng ly hết lần này đến lần khác, chứng kiến mẹ cười gượng với các phu nhân, chứng kiến những vị quan chức kín đáo liếc nhìn Lục Dĩ Thâm bằng ánh mắt vừa tò mò vừa dè chừng. Khi món tráng miệng được dọn ra—bánh kem opera phủ vàng lá—cô đứng dậy. "Con ra vườn hít thở." Cô không xin phép. Cô thông báo. Hạ Chính Đình định nói gì đó, nhưng Lục Dĩ Thâm đã đứng dậy cùng lúc: "Tôi cũng muốn xem vườn nhà họ Hạ. Nghe nói hoa ngọc lan ở đây nổi tiếng nhất Thượng Hải."
Hai người bước ra ngoài. Gió đêm thổi qua hàng cây ngọc lan cổ thụ, mang theo mùi hương ngọt gắt. Dưới ánh trăng mờ, những cánh hoa trắng rơi lả tả trên lối đi đá cuội. Cách biệt thự chừng ba mươi mét, tiếng nhạc giao hưởng chỉ còn là tiếng vọng xa xăm.
"Đây." Lục Dĩ Thâm rút từ túi áo trong ra một chiếc USB—nhỏ, màu trắng ngà. Hắn đặt vào lòng bàn tay cô, ngón tay lạnh buốt chạm vào cổ tay. "Lần đầu tiên cô nhận được thứ này từ tôi. Và cũng là thứ cuối cùng cô cần." Hắn nói, như thể trả lời câu hỏi chưa thốt ra. "Danh sách mười hai quan chức nhận hối lộ từ Lục Thị. Số tiền. Ngày tháng. Số tài khoản. Tất cả."
Hạ Lăng cắm USB vào điện thoại. Màn hình sáng lên—danh sách hiện ra, từng dòng, từng cột, ngay ngắn như bảng kê khai thuế. Dòng thứ bảy. Hạ Chính Đình – 500 vạn tệ – 14/03/XXXX. Đúng một tuần trước khi bài báo điều tra của cô bị gỡ. "Còn dòng thứ mười hai..." Lục Dĩ Thâm nghiêng đầu, hơi thở phả vào tai cô. "Là cha tôi. Nhưng ông ta không nhận tiền. Ông ta là người chuyển."
Hạ Lăng rút USB ra, nắm chặt trong tay. Cô ngước lên nhìn hắn—đồng tử đen sâu hun hút, không đọc được gì. "Sao anh có những thứ này?" "Tôi đã nói rồi. Tôi muốn nhìn cha mình sụp đổ." "Và tôi là con dao." "Cô là con dao sắc nhất."
Gió lại thổi. Một cánh ngọc lan rơi xuống vai cô. Lục Dĩ Thâm đưa tay—chậm rãi, như thể đang tiếp cận một con thú hoang—nhặt cánh hoa lên, ngắm nghía một giây, rồi thả xuống đất. "Cô định dùng nó chứ?" "Đương nhiên." "Kể cả khi cha cô..." "Ông ta đã không còn là cha tôi từ đêm tôi phát hiện ra cuốn sổ đen."
Hắn im lặng một lúc. Rồi cúi sát hơn, giọng thì thầm như lưỡi dao lướt qua da: "Vậy thì... hãy hỏi mẹ cô về đêm 14 tháng 3 năm XXXX." Cô quay phắt lại. Nhưng hắn đã lùi ra, nụ cười dịu dàng trở lại trên môi, đồng tử lạnh như băng.
Ngay lúc đó—một tiếng động nhỏ sau lưng. Cả hai cùng quay đầu. Tô Vãn đứng ở cửa kính dẫn ra vườn, tay bám chặt khung cửa. Ánh đèn từ trong nhà hắt ngược, soi rõ gương mặt bà—không còn giọt máu. Môi bà mấp máy, nhưng không thành tiếng. "Chúc ngủ ngon, Hạ phu nhân." Lục Dĩ Thâm cúi đầu nhẹ về phía bà, rồi quay sang Hạ Lăng, giọng hạ thấp: "Đừng quên—hỏi mẹ cô. Về đêm đó." Hắn bước đi, bóng lưng dài lẫn vào màn đêm phía cổng vườn.
---
32 phút sau. Hạ Lăng ngồi trong taxi, cửa kính đóng kín, mùi thuốc lá cũ bám vào vải bọc ghế. Cô rút USB ra lần nữa, cắm vào điện thoại. Ngón tay lướt qua danh sách, kiểm tra từng dòng. Rồi một file ẩn bật ra. Không có tên. Chỉ là một chuỗi số: 1403. Cô bấm mở. Một bức ảnh hiện lên. Hạ Lăng—lúc mười tuổi—mặc váy trắng, đang cười tươi trong vòng tay Hạ Chính Đình. Ông ta cũng cười. Cả hai đứng trước cây ngọc lan cổ thụ trong chính khu vườn cô vừa đứng. Dưới bức ảnh, một dòng chữ. Nét chữ thanh thoát. Ngày này năm đó—em trai cô chết đuối. Nhưng trước khi nó chết, cha cô từng là một người cha biết cười.
Tim Hạ Lăng thắt lại. Ngón tay cô tự động bấm vào thuộc tính file. Ngày tạo: 14/03/XXXX. Cùng ngày cha cô nhận năm trăm vạn tệ. Cùng ngày mẹ cô mua năm mươi chai rượu Bordeaux. Cùng ngày em trai cô—tròn mười bảy năm ngày mất. Cô tắt điện thoại. Màn hình đen lại, phản chiếu gương mặt cô trong bóng tối—mắt khô, môi mím chặt, cổ họng nghẹn một tiếng nấc không thành tiếng. Tài xế liếc gương chiếu hậu: "Cô gái, cô ổn chứ?" "Ổn." Cô nhét USB vào túi áo, nơi cuốn sổ đen vẫn còn đó, và nhìn ra ngoài cửa kính. Thượng Hải về đêm trôi qua trong những vệt đèn vàng nhòe nhoẹt. Nhưng trong đầu cô chỉ có một câu hỏi. Chuyện gì đã xảy ra trong đêm đó—mà cả cha lẫn mẹ đều không dám nhắc đến?
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện