Chương 6/12 · Chồng tôi là Ác Quỷ
Tác giả: Tư Hạ
Bàn tay Hạ Lăng vẫn còn lạnh cóng dù đã rời khỏi taxi được mười lăm phút. Cô đứng trước cổng ngõ Hoàng Phố, nơi những tán cây ngô đồng trút lá vàng xuống lối đi đá xanh. Đồng hồ điểm 5 giờ 47 sáng. Sương mù còn vương trên mái ngói những căn nhà cổ, và mùi trà nhài thoang thoảng từ đâu đó khiến cổ họng cô thắt lại. Không phải vì hương trà. Mà vì ký ức.
Bà từng dẫn cô và em trai đến đây. Trước khi mọi thứ sụp đổ.
Cô rút điện thoại, bấm số của Tô Vãn. Hồi chuông thứ ba, giọng bà vang lên, ngái ngủ: "Ai đấy?"
"Con. Có mặt ở quán trà số 17 Hoàng Phố trong ba mươi phút."
Đầu dây im lặng. Rồi tiếng thở gấp. "Con... sao con biết chỗ đó?"
"Ba mươi phút."
Cô cúp máy, không cho bà cơ hội từ chối.
---
Quán trà nằm khuất sau một cây hòe cổ thụ, cửa gỗ mun khắc hình hoa lan đã phai màu theo năm tháng. Bên trong, ánh đèn lồng đỏ hắt ra thứ ánh sáng yếu ớt, đủ để thấy những vết nứt trên tường và lớp bụi mỏng trên kệ trà. Hạ Lăng ngồi xuống bàn sát cửa sổ—nơi mẹ cô luôn chọn mười tám năm trước. Cô gọi một ấm Long Tỉnh. 168 tệ. Ngón tay cô lướt trên mặt bàn gỗ, nơi có một vết khắc hình ngôi sao mà em trai cô từng dùng thìa vẽ.
Bà đến lúc 6 giờ 13. Áo lụa ngọc bích thêu chỉ bạc, cổ tay đeo vòng ngọc phỉ thúy loại A—ít nhất 200 vạn tệ. Mái tóc búi cao cầu kỳ, môi tô son đỏ Dunkel. Nhưng đôi mắt bà—đôi mắt ấy—đỏ hoe và sưng húp, dù phấn nền đã cố che giấu. Khi nhìn thấy cô ngồi ở bàn cũ, tay bà run lên, suýt đánh rơi túi Hermès.
"Con..."
"Ngồi xuống."
Bà ngồi. Lưng thẳng, tay đặt trên đùi, ngón tay bấu chặt vào da túi. Hạ Lăng rót trà vào hai chén. Chén của bà, cô đẩy nhẹ về phía trước.
"Đêm 14 tháng 3 năm 1999. Chuyện gì đã xảy ra với em trai con?"
Tô Vãn giật bắn. Chén trà suýt đổ. Bà vội vàng đưa tay đỡ, nước trà nóng bỏng ràn rụa trên mu bàn tay nhưng bà dường như không cảm thấy. "Con... sao con hỏi chuyện đó? Đã bao nhiêu năm rồi..."
"Con hỏi mẹ."
"Mẹ không biết gì cả. Hôm đó ba con lái xe... trời mưa... đường trơn..."
Hạ Lăng rút từ túi áo ra bản sao tờ sao kê. Đặt xuống bàn. 500 vạn tệ. Ngày 14 tháng 3 năm 2019. Rồi cô đặt tiếp ảnh chụp cuốn sổ đen của Hạ Chính Đình. Rồi đến bức ảnh cô lúc mười tuổi, cười trong vòng tay cha.
"Mẹ có muốn con đọc to không? Hay mẹ tự nói?"
Tô Vãn nhìn chằm chằm vào những thứ trên bàn, mặt trắng bệch như tờ giấy. Hơi thở bà gấp rút, ngực phập phồng dưới lớp lụa. "Con... con lấy những thứ này ở đâu?"
"Trong két của cha."
"Trời ơi..." Bà đưa tay ôm mặt. "Con không hiểu đâu... con không hiểu..."
"Vậy giải thích cho con hiểu."
Im lặng kéo dài. Tiếng nước sôi ùng ục từ bếp sau. Tiếng chim sẻ ríu rít ngoài cửa sổ. Và tiếng thở của Tô Vãn—như tiếng thở của một con thú bị dồn vào đường cùng.
"Hôm đó..." Bà bắt đầu, giọng vỡ vụn. "Hôm đó ba con đi tiếp khách. Quan chức sở trên... bọn họ ép rượu. Ông ấy uống rất nhiều. Khi về, mẹ đã nói để tài xế lái, nhưng ông ấy không chịu. Ông ấy nói... ông ấy ổn. Em con đang ngủ ở ghế sau..."
Bà ngừng lại. Nước mắt bắt đầu trào ra, làm nhòe lớp phấn nền.
"Ông ấy lao xuống sông. Đoạn sông Hoàng Phố khúc cua gần nhà máy cũ. Mẹ nhận được điện thoại lúc 1 giờ sáng. Khi đến nơi, xe đã chìm một nửa. Ông ấy bơi được vào bờ... nhưng thằng bé..."
"Nó chết đuối."
Tô Vãn gục đầu. "Mẹ xin lỗi... mẹ xin lỗi..."
Hạ Lăng không chớp mắt. Cổ họng cô nghẹn cứng, nhưng mắt cô khô rang. "Rồi sao nữa? Làm thế nào mà một tai nạn—một vụ tai nạn do say rượu lái xe—lại biến thành khởi nguồn của ba ngàn vạn tệ hối lộ?"
"Lục Chính Đình..." Bà thì thầm. "Ông ta biết chuyện. Ông ta cử người đến bệnh viện ngay trong đêm. Điều tra viên được cử đến hiện trường cũng là người của Lục Thị. Bọn họ nói... bọn họ có thể làm cho mọi chuyện biến mất. Như một vụ tai nạn thông thường. Không xét nghiệm nồng độ cồn. Không điều tra. Đổi lại..."
"Đổi lại cha con phải ký duyệt ba lô thuốc."
Bà không trả lời. Chỉ gật đầu.
"Và năm trăm vạn tệ đó là khoản đầu tiên."
"Ông ấy không cố ý giết em con..." Tô Vãn níu lấy tay cô, ngón tay lạnh ngắt. "Ông ấy chưa bao giờ cố ý. Nhưng từ đêm đó, ông ấy không còn là chính mình nữa. Mỗi lần nhận tiền, ông ấy lại uống rượu. Mỗi lần uống rượu, ông ấy lại đánh mẹ. Rồi ông ấy khóc. Ông ấy nói ông ấy đã bán linh hồn rồi... không còn đường quay lại..."
Hạ Lăng rút tay ra. "Còn mẹ? Mười lăm phần trăm cổ phần. Mẹ mua bằng tiền gì?"
"Mẹ... mẹ cũng nhận tiền. Mẹ không dám từ chối. Nếu mẹ từ chối, bọn họ sẽ tiết lộ sự thật. Gia đình mình sẽ tan nát. Ba con sẽ vào tù. Con và em... lúc đó con mới mười tuổi... mẹ không thể để con mất cả cha lẫn danh dự gia đình..."
"Nhưng con đã mất." Giọng Hạ Lăng đều đều, như lưỡi dao cùn cứa vào đá. "Con đã mất tất cả. Khi con bị đuổi việc, khi con bị vu oan là ngụy tạo bằng chứng, mẹ ở đâu? Cha ở đâu? Cả hai người đều biết con đúng. Nhưng cả hai đều im lặng. Để bảo vệ chính mình."
"Mẹ đã bảo vệ con!" Tô Vãn bật dậy, nước mắt lã chã. "Ba con muốn đưa con vào viện tâm thần năm đó! Ông ấy nói con bị hoang tưởng, cần điều trị! Mẹ đã đánh đổi mười phần trăm cổ phần để ông ấy để con yên! Mẹ đã bán linh hồn mình, con có biết không?"
Hạ Lăng sững người. Tim cô thót lên một nhịp, rồi chùng xuống như quả bóng bị rút hết hơi. Cô nhìn mẹ—người đàn bà trước mặt cô, áo lụa ngọc bích, vòng tay hai trăm vạn tệ, nước mắt làm nhòe hết son phấn, vai run lên từng hồi.
"Vậy mà mẹ vẫn để em trai con chết."
Cô đứng dậy. Rút tờ 200 tệ đặt lên bàn. "Tiền trà. 168 tệ. Còn lại là tiền boa."
"Con định làm gì?" Tô Vãn nắm lấy vạt áo cô, giọng hoảng loạn. "Con định làm gì với những bằng chứng đó?"
"Công bố tất cả."
"Con sẽ giết cha con!"
"Ông ta đã giết em con trước rồi."
Cô hất tay mẹ ra. Bước về phía cửa. Mỗi bước chân như dẫm lên thủy tinh vỡ. Nhưng cô không quay đầu.
"Con—" Tiếng Tô Vãn vỡ òa phía sau. "Con không được làm thế! Mẹ xin con! Mẹ van con!"
Hạ Lăng đẩy cửa bước ra ngoài. Sương sớm tan dần, nhường chỗ cho thứ ánh sáng xám lạnh của bình minh. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh buốt tràn vào phổi, như muốn đóng băng mọi cảm xúc vừa trào ra.
"Cô làm tốt lắm."
Giọng nói vang lên từ bóng tối bên trái. Trầm. Chậm. Ngọt như mật ong pha độc.
Lục Dĩ Thâm bước ra từ sau thân cây hòe cổ thụ. Áo khoác đen dài quá gối, cổ áo dựng cao che nửa khuôn mặt. Nhưng đôi mắt hắn—đôi mắt một mí sâu hun hút ấy—sáng lên trong bóng tối như hai mảnh thủy tinh đen.
Hắn đưa tay ra. Trong lòng bàn tay thon dài, trắng lạnh ấy là một chiếc máy ghi âm nhỏ. Đèn đỏ vẫn nhấp nháy.
"Đây là bản gốc." Hắn áp máy ghi âm vào tay cô. Ngón tay hắn chạm vào da cô—lạnh như xác chết. "Cô muốn tự tay hủy, hay để tôi giữ?"
Hạ Lăng siết chặt chiếc máy, kim loại lạnh buốt cắn vào lòng bàn tay. Cô ngước lên nhìn hắn. "Lục tiên sinh, Anh muốn gì?"
"Muốn cô sống."
Câu trả lời không do dự. Đồng tử hắn giãn ra một phần milimet—đủ để cô nhìn thấy thứ gì đó không còn là lớp băng vĩnh cửu.
"Để tôi còn có thứ để theo đuổi."
Cô không trả lời. Chỉ nhìn hắn. Gió sớm thổi qua, cuốn theo vài chiếc lá vàng rơi lên vai áo hắn. Hắn không phủi đi.
"Tôi biết tất cả." Hắn cúi sát tai cô, hơi thở lạnh buốt phả vào vành tai. "Nhưng tôi muốn nghe chính cô nói ra."
Cô không quay đầu. "Anh không có quyền bước vào quá khứ của tôi."
"Tôi đã ở đó từ lâu rồi."
Tiếng cười khe khẽ của hắn tan vào gió. Khi cô quay lại, hắn đã lùi vào bóng tối, chỉ còn đôi mắt sáng quắc như mắt rắn trong đêm.
"Giữ máy ghi âm. Tôi có bản sao." Hắn dừng một nhịp. "À, và câu hỏi của cô lúc nãy—chuyện gì đã xảy ra trong đêm đó mà cả cha lẫn mẹ đều không dám nhắc đến? Tôi có câu trả lời. Nhưng không phải hôm nay."
Hắn quay lưng. Bước về phía chiếc Maybach đen đỗ ở đầu ngõ.
"Khi nào?" Giọng cô vang lên, sắc lạnh.
Hắn dừng lại. Không quay đầu. "Khi cô sẵn sàng nghe phần còn lại của câu chuyện. Phần mà ngay cả mẹ cô cũng không biết."
Cửa xe đóng sầm. Động cơ gầm lên rồi lao đi, để lại Hạ Lăng đứng một mình giữa con ngõ đá xanh, trong tay nắm chặt chiếc máy ghi âm vẫn còn ấm hơi tay hắn. Xa xa, tiếng khóc của Tô Vãn vẫn vọng ra từ quán trà, mỏng manh như sợi tơ trước gió.
Cô nhìn xuống máy ghi âm. Đèn đỏ vẫn nhấp nháy.
Chưa tắt.
Hắn đã ghi âm toàn bộ cuộc nói chuyện. Từ lúc cô bước vào quán trà. Hoặc có thể... từ trước đó nữa.
Cô bấm nút tua lại. Tiếng của chính cô vang lên, méo mó qua loa nhỏ: "Đêm 14 tháng 3. Chuyện gì đã xảy ra với em trai con?"
Rồi tiếng mẹ cô. Run rẩy. Vỡ vụn.
Cô tắt máy. Ngước lên bầu trời xám trắng. Một cơn mưa nhỏ bắt đầu rơi, những hạt nước lạnh buốt đáp xuống mặt cô, trộn lẫn với thứ chất lỏng mằn mặn vừa tràn ra từ khóe mắt.
Cô đã khóc.
Lần đầu tiên sau ba năm.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện