Chương 7/12 · Chồng tôi là Ác Quỷ
Tác giả: Tư Hạ
Hạt mưa cuối cùng trên mái ngói quán trà rơi xuống vai áo Hạ Lăng lúc 5:47 sáng. Cô vẫn đứng đó. Máy ghi âm trong tay đã nguội lạnh, nhưng vết hằn của nó vẫn in hằn lên lòng bàn tay như một vết bỏng không hình. Tiếng khóc của Tô Vãn đã tắt từ lâu. Con ngõ đá xanh chìm trong màn sương sớm dày đặc, mùi ẩm mốc bốc lên từ những phiến đá nứt nẻ. Cô không quay lại nhìn quán trà. Cô không còn muốn nghe thêm bất kỳ lời nào từ người đàn bà đó nữa.
Nhưng câu nói của Lục Dĩ Thâm vẫn chưa rời khỏi đầu cô.
"Khi cô sẵn sàng nghe phần còn lại của câu chuyện. Phần mà ngay cả mẹ cô cũng không biết."
Cô bước ra khỏi ngõ Hoàng Phố, bắt một chiếc taxi về căn hộ 30m² ở Phố Đông. Trên đường, cô mở máy ghi âm một lần nữa. Lần này, cô tua đến đoạn cuối cùng—đoạn mà hắn thì thầm vào tai cô trước khi cửa xe đóng sầm. Tiếng hắn vang lên qua loa nhỏ, rõ ràng đến đáng sợ: "Tôi biết tất cả. Nhưng tôi muốn nghe chính cô nói ra." Rồi im lặng. Rồi tiếng bước chân cô lùi lại. Rồi tiếng cửa xe.
Cô tắt máy.
Bàn tay cầm điện thoại của cô run nhẹ—không phải vì lạnh.
---
Sáng thứ Sáu, 9:30.
Tòa soạn Nhật báo Đô Thị nằm trên đường Nam Kinh Tây, tầng 18 tòa nhà kính xám. Khi Hạ Lăng đẩy cửa kính bước vào, mùi giấy in và mực hòa lẫn với mùi cà phê rẻ tiền ập vào mặt cô như một cú đấm từ quá khứ. Ba năm. Mọi thứ vẫn không thay đổi—hàng chục bàn làm việc xếp san sát, tiếng lách cách của bàn phím, tiếng điện thoại reo không ngớt, và ánh đèn huỳnh quang trắng xóa khiến mọi khuôn mặt đều trông xanh xao như xác chết.
Nhưng khi họ nhìn thấy cô, mọi thứ dừng lại.
Tiếng bàn phím tắt dần. Những ánh mắt ngước lên, rồi đông cứng. Một phóng viên trẻ đánh rơi cốc cà phê—chất lỏng nâu sánh loang ra trên chồng bản thảo, nhưng không ai buồn nhặt. Họ nhìn cô như nhìn một bóng ma vừa bước ra từ trang báo cũ.
Tổng biên tập Chu Thành—người đàn ông 55 tuổi với mái tóc bạc trắng và đôi mắt hõm sâu—đứng chết trân ở cửa phòng làm việc. Ông ta cầm tách trà trên tay, nhưng ngón tay run bắn khiến nước trà sóng sánh ra ngoài.
"Hạ... Hạ Lăng?" Giọng ông ta khàn đặc. "Cô đến đây làm gì?"
Cô bước đến trước mặt ông ta, đặt một tập giấy A4 dày 20 trang xuống bàn. "Tôi cần đăng một bài. Trên trang nhất. Số ra ngày mai."
Chu Thành liếc xuống tập giấy, rồi lại nhìn cô. Đồng tử ông ta giãn ra. "Cô điên rồi sao? Cô nghĩ mình còn tư cách gì để bước vào đây? Sau tất cả những gì đã xảy ra?"
"Tôi không cần ông nhắc lại chuyện cũ." Giọng cô đều đều, không lên xuống. "Đây là bài xin lỗi chính thức gửi Tập đoàn Dược phẩm Lục Thị. Tôi muốn nó được đăng vào sáng mai."
Chu Thành cầm tập giấy lên, lật nhanh. Mặt ông ta từ trắng bệch chuyển sang đỏ bừng. "Cô xin lỗi Lục Thị? Cô—người đã dành ba năm để chứng minh họ là tội phạm—giờ muốn xin lỗi họ?"
"Đúng."
"Tại sao?"
"Lý do cá nhân."
Chu Thành nhìn cô chằm chằm. Ông ta đã làm báo 30 năm, đã gặp đủ loại người, nhưng chưa từng thấy ai đứng trước mặt mình với đôi mắt trống rỗng như của cô lúc này. Đó không phải là sự bình tĩnh. Đó là một bức tường băng—thứ mà nếu chạm vào, ngón tay sẽ bị cứa rách.
"Được." Ông ta thở dài, hạ giọng. "Nhưng tôi phải đọc kỹ. Nếu có bất kỳ từ ngữ nào gây rắc rối..."
"Không có." Cô quay lưng bước đi, nhưng dừng lại ở cửa. "À, nhân tiện—gửi lời hỏi thăm của tôi đến Lâm Khiết. Nói với cô ấy... bài này rất quan trọng."
Cô không ngoái lại. Nhưng cô biết Chu Thành sẽ không hiểu tại sao cô lại nhắc tên Lâm Khiết. Chỉ có Lâm Khiết mới hiểu.
Chữ cái đầu tiên của mỗi đoạn trong bài báo—nếu đọc theo chiều dọc—sẽ ghép thành mười ba chữ: "Điều tra lại. Có nội gián. Tìm tôi."
Đó là mật mã mà cô và Lâm Khiết—đồng nghiệp cũ, người duy nhất còn giữ liên lạc với cô sau ba năm—đã từng dùng trong những vụ điều tra nhạy cảm. Nếu Lâm Khiết vẫn còn đọc bài kỹ như trước đây, cô ấy sẽ nhận ra.
---
Chiều cùng ngày, 14:30.
Trụ sở Tập đoàn Dược phẩm Lục Thị sừng sững giữa lòng Phố Đông như một tảng đá đen khổng lồ. Tòa tháp kính 48 tầng phản chiếu bầu trời xám xịt, những đường nét kiến trúc sắc lạnh như những lưỡi dao dựng đứng.
Hạ Lăng bước qua cửa xoay bằng kính, giày cao gót nện lên sàn đá cẩm thạch trắng. Cô mặc một bộ vest đen bó sát—cùng bộ đồ cô đã mặc trong buổi gặp đầu tiên với Lục Dĩ Thâm ở tầng 92. Cố ý. Mỗi chi tiết trên người cô hôm nay đều là một tuyên bố.
Tiếp tân nhìn cô với ánh mắt dò xét, nhưng trước khi kịp mở miệng, một giọng nói từ phía sau vang lên:
"Hạ tiểu thư. Đúng giờ."
Lục Dĩ Thâm bước ra từ thang máy riêng. Hắn mặc vest xám than, cài khuy tay bạc hình rắn. Nụ cười dịu dàng như gió xuân, nhưng đôi mắt một mí sâu hun hút không hề cười. Hắn đưa tay về phía cô—bàn tay thon dài, đầu ngón tay trắng lạnh.
Cô không bắt tay. "Tôi không đến để xã giao."
"Tôi biết." Hắn thu tay lại, không hề tỏ ra mất tự nhiên. "Nhưng trước khi vào cuộc họp, tôi muốn cô biết một điều."
Hắn bước đến gần, đứng sát sau lưng cô. Hơi thở hắn phả vào gáy cô, lạnh buốt. "Cô biết tại sao tôi chọn cô không? Vì cô là người duy nhất dám nhìn thẳng vào mắt tôi mà không run."
Cô không quay đầu. "Anh nhầm rồi. Tôi run. Nhưng không phải vì sợ anh."
"Vậy vì điều gì?"
"Vì tôi đang kiềm chế."
Hắn im lặng ba giây. Rồi bật cười—một tiếng cười khô khốc, không chút ấm áp. "Tốt. Giữ lấy cảm giác đó. Cô sẽ cần nó."
Thang máy riêng mở ra. Hắn đặt tay lên lưng cô—một cái chạm nhẹ như lông vũ nhưng mang sức nặng của một mệnh lệnh—dẫn cô vào trong. Khi cửa thang máy khép lại, không gian thu nhỏ chỉ còn hai người. Hắn đứng sau cô, không nói gì. Nhưng cô có thể cảm nhận được ánh mắt hắn đang đốt cháy gáy mình.
Tầng 48.
Cánh cửa thang máy mở ra, để lộ một hành lang dài phủ thảm đỏ sẫm. Cuối hành lang là cánh cửa gỗ lim đồ sộ với tấm biển đồng: "Phòng Họp Hội Đồng Quản Trị."
Lục Dĩ Thâm đẩy cửa. Trước khi cô kịp bước vào, hắn bất ngờ kéo cô sát vào người mình, tay ghì chặt eo cô. Cử chỉ nhanh như cắt, không cho cô thời gian phản kháng.
Và rồi giọng nói như sắt nguội chém ngang không gian:
"Mày dám đưa con đàn bà này vào đây?"
Lục Chính Đình—chủ tịch Tập đoàn Dược phẩm Lục Thị—ngồi ở đầu bàn họp hình bầu dục. Ông ta khoảng 60 tuổi, tóc bạc cắt sát, khuôn mặt vuông vức với quai hàm nghiến chặt. Đôi mắt ông ta—đôi mắt mà Lục Dĩ Thâm thừa hưởng—không hề có chút ấm áp nào. Chỉ có sự lạnh lẽo của thép nguội.
Xung quanh bàn, 8 thành viên hội đồng quản trị—tất cả đều trên 50 tuổi, vest đen, cà vạt sẫm màu—nhìn Hạ Lăng với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa khinh miệt.
Nhưng Lục Dĩ Thâm không buông tay khỏi eo cô. Hắn siết chặt hơn, kéo cô sát vào lồng ngực mình, rồi nhìn thẳng vào mắt cha:
"Giới thiệu với ngài—vợ tương lai của con."
Không khí trong phòng đông cứng.
Một thành viên hội đồng quản trị đánh rơi bút. Tiếng bút lăn trên mặt bàn gỗ vang lên như tiếng sấm trong không gian im lặng tuyệt đối.
Lục Chính Đình bật dậy khỏi ghế, hai tay chống lên mặt bàn. Các khớp ngón tay ông ta trắng bệch. "Mày... mày bị điên rồi sao? Con đàn bà này—nó là kẻ đã viết bài báo suýt phá hủy tập đoàn này! Nó là kẻ thù của Lục Thị!"
"Không." Lục Dĩ Thâm buông Hạ Lăng ra, bước lên một bước, đứng giữa cô và cha mình. Giọng hắn nhẹ nhàng như đang nói về thời tiết. "Cô ấy là người sẽ cứu tập đoàn này. Ngày mai, cô ấy sẽ công khai xin lỗi Lục Thị trên Nhật báo Đô Thị, thừa nhận bài báo ba năm trước là sai sự thật. Cô ấy sẽ rửa sạch vết nhơ mà chính ngài đã tạo ra khi quyết định sản xuất lô thuốc giả đó."
"Mày..." Lục Chính Đình nghẹn họng. Mặt ông ta từ đỏ bừng chuyển sang tái mét.
"Đừng lo." Lục Dĩ Thâm mỉm cười, đồng tử vẫn không hề lay động. "Con chỉ đang bảo vệ tập đoàn theo cách của mình. Giống như ngài đã dạy con—dùng mọi thủ đoạn cần thiết."
Hạ Lăng đứng im, quan sát.
Cô nhìn thấy những đường gân nổi lên trên thái dương Lục Chính Đình. Cô nhìn thấy bàn tay Lục Dĩ Thâm—bàn tay vừa buông cô ra—đang nắm chặt sau lưng, các khớp ngón tay trắng bệch y hệt cha mình. Cô nhìn thấy nụ cười trên môi hắn, dịu dàng như gió xuân, nhưng ánh mắt thì không.
Đó không phải là ánh mắt của một đứa con muốn lật đổ cha.
Đó là ánh mắt của một kẻ muốn hủy diệt.
Hoàn toàn. Không một chút khoan nhượng.
Cuộc đối đầu kéo dài ba phút—nhưng với Hạ Lăng, nó dài như ba năm. Cuối cùng, Lục Chính Đình ngồi xuống. Ông ta không nói gì thêm. Chỉ nhìn con trai mình với ánh mắt mà Hạ Lăng không thể đọc được—lẫn lộn giữa căm hận, sợ hãi, và một thứ gì đó giống như... công nhận.
"Được." Giọng ông ta khàn đặc. "Nhưng nếu chuyện này thất bại, tao sẽ tự tay hủy hoại mày."
"Tất nhiên rồi." Lục Dĩ Thâm cúi đầu nhẹ, như một diễn viên vừa kết thúc một màn kịch. "Con không mong đợi gì khác."
---
Khi thang máy đưa họ xuống sảnh, Hạ Lăng lên tiếng, không nhìn hắn:
"Anh không chỉ muốn lật đổ ông ta."
"Ồ?"
"Anh muốn ông ta nhìn thấy mình bị hủy diệt bởi chính thứ ông ta tạo ra. Anh muốn ông ta biết rằng con trai mình còn tàn nhẫn hơn cả ông ta."
Lục Dĩ Thâm im lặng một lúc lâu. Khi thang máy mở ra ở tầng trệt, hắn nắm lấy cổ tay cô—không mạnh, nhưng đủ để cô không rút ra được.
"Cô đọc được tôi." Hắn thì thầm, giọng pha lẫn thứ gì đó giữa thán phục và nguy hiểm. "Đó là điều khiến cô trở nên quý giá. Và cũng là điều khiến cô trở nên nguy hiểm."
Cô gỡ tay hắn ra, từng ngón một. "Tôi không phải của anh. Tôi chỉ là con dao anh mượn tạm. Và dao thì không phân biệt được tay ai đang cầm nó."
Cô bước ra khỏi tòa nhà. Gió tháng Mười tạt vào mặt cô, lạnh buốt. Cô rút điện thoại ra, định gọi taxi—
Nhưng màn hình sáng lên trước.
Một tin nhắn từ số của Lâm Khiết:
"Mật mã đã giải. Kẻ bán đứng cô ba năm trước là Trịnh Hồng Văn—thư ký cũ của tổng biên tập. Nhưng Hạ Lăng, người ra lệnh không phải Lục Chính Đình."
Kèm theo tin nhắn là một file ghi âm. Cô bấm mở, áp điện thoại vào tai.
Tiếng nói vang lên—méo mó vì nhiễu, nhưng rõ ràng từng chữ:
"Chu Minh Viễn đã biết quá nhiều. Xử lý hắn trước khi hắn tìm được Hạ Lăng. Tôi không muốn cô ấy biết sự thật trước khi tôi sẵn sàng."
Tim cô đập chậm lại.
Giọng nói đó.
Giọng nói mà cô vừa nghe cách đây năm phút trong phòng họp tầng 48.
Một bàn tay lạnh ngắt đặt lên cổ cô từ phía sau.
Hơi thở phả vào gáy.
"Đọc gì mà chăm chú thế?"
Màn hình điện thoại vẫn sáng, hiển thị dòng cuối cùng của Lâm Khiết:
"Người ra lệnh là con trai chủ tịch."
Lục Dĩ Thâm cúi xuống, mắt hắn lướt qua màn hình. Hơi thở hắn chậm lại. Các ngón tay trên cổ cô siết chặt hơn—không đủ để đau, nhưng đủ để cô biết rằng mình không thể chạy.
"Thì ra là vậy." Giọng hắn thì thầm, nhẹ như lông vũ, nhưng mang sức nặng của một lưỡi dao vừa rút khỏi vỏ. "Cô biết rồi."
Cô không quay đầu.
Nhưng ngón tay cô—ngón tay đang cầm điện thoại—đã lướt đến biểu tượng chiếc USB trong túi áo. USB mà cô đã sao chép toàn bộ cuộc trò chuyện trong phòng họp.
Nếu đây là ván cờ cuối cùng, cô sẽ không để mình là con tốt bị hy sinh.
"Tôi biết." Cô nói, giọng đều đều. "Nhưng câu hỏi là—anh định làm gì tiếp theo?"
Im lặng.
Rồi hắn cười—một tiếng cười khô khốc, không chút ấm áp, vang lên giữa cơn gió tháng Mười lạnh buốt.
"Cô muốn biết sao?"
Hắn xoay người cô lại, đối diện với mình. Bàn tay vẫn đặt trên cổ cô, ngón cái lướt nhẹ trên xương quai xanh. Ánh đèn đường vàng vọt hắt lên khuôn mặt hắn, khiến nụ cười dịu dàng thường ngày trở nên méo mó—như một bức chân dung bị xé rách.
"Tôi sẽ không làm gì cả. Vì cô sẽ không nói cho ai biết. Cô cần tôi—cũng như tôi cần cô. Và bây giờ, chúng ta cùng biết bí mật của nhau. Điều đó khiến trò chơi càng thêm... thú vị."
Hắn thả cô ra, lùi một bước. Nụ cười trở lại—dịu dàng, hoàn hảo.
"Tối mai, 8 giờ. Căn hộ của tôi ở Tân Thiên Địa. Tôi sẽ kể nốt phần còn lại của câu chuyện. Phần mà ngay cả mẹ cô cũng không biết."
Hắn quay lưng, bước về phía chiếc Maybach đen. Nhưng trước khi cửa xe đóng lại, hắn ngoái nhìn cô lần cuối:
"À, Hạ Lăng—mật mã trong bài báo hôm nay. Rất thông minh. Nhưng tiếc là... tôi cũng đã liên lạc với Lâm Khiết."
Cửa xe đóng sầm.
Động cơ gầm lên.
Và Hạ Lăng đứng đó, giữa cơn gió tháng Mười, với chiếc điện thoại vẫn sáng đèn trong tay, với chiếc USB vẫn ấm trong túi áo, và với nhịp tim vừa chậm lại—nhưng không phải vì sợ hãi.
Mà vì cô vừa nhận ra một điều.
Con dao mà cô đang cầm—nó không chỉ cắt được kẻ thù.
Nó cũng cắt được kẻ đã trao nó cho cô.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện