Chương 8/12 · Chồng tôi là Ác Quỷ
Tác giả: Tư Hạ
2:14 sáng.
Đèn bàn vẫn sáng trong căn hộ 30 mét vuông ở Phố Đông cũ. Hạ Lăng ngồi bất động trước màn hình laptop, mắt dán vào tin nhắn từ Lâm Khiết gửi đến lúc 23:47.
“Kẻ bán đứng cô là Trịnh Hồng Văn. Nhưng người ra lệnh không phải Lục Chính Đình.”
File ghi âm đính kèm dài 38 giây. Giọng méo mó, rè rĩ—nhưng cô nhận ra ngay. Nhịp nói chậm rãi, từng chữ buông ra như những giọt nước lạnh rơi trên mặt hồ phẳng lặng. Không phải Lục Chính Đình. Đó là Lục Dĩ Thâm.
Cô mở lại file ghi âm. Lần thứ ba. Lần thứ bảy. Mỗi lần, một mảnh ghép khớp vào vị trí.
Email nặc danh gửi đến lúc 23:47—ai biết cô đang chờ đợi vào đúng thời khắc đó? Chỉ có kẻ đã quan sát cô đủ lâu. Cái chết của Chu Minh Viễn—ai đủ quyền lực để dàn dựng một “tai nạn” ngay trước mắt cô? Giao dịch trên tầng 92—ai có lợi nhất khi cô trở thành con dao trong tay hắn? Bằng chứng về cha mẹ cô—ai đã thu thập chúng từ trước khi cô biết sự thật?
Tất cả. Đều quy về hắn.
Cô bật dậy. Đầu ngón tay lạnh buốt khi lần tìm địa chỉ trong tập hồ sơ cũ. Sổ tay điều tra từ ba năm trước, trang 47: “Chu Minh Viễn – nhà kho số 7, đường Phú Cường, khu Tân Hải.” Nơi người chết từng ẩn náu trước khi bị “tai nạn”.
5:30 sáng. Cô mặc áo trench coat đen, nhét con dao gấp vào túi trong, bắt taxi đến khu Tân Hải.
*
Nhà kho số 7 nằm cuối con đường đất lầy lội, khuất sau dãy container cũ. Cánh cửa sắt hoen rỉ khép hờ, ổ khóa đã bị cắt từ lâu. Mùi ẩm mốc, mùi sắt gỉ, mùi của thời gian bị bỏ quên.
Hạ Lăng bật đèn pin điện thoại. Ánh sáng quét qua những thùng carton mục nát, một tấm nệm bẩn dưới góc tường, vài vỏ mì tôm vương vãi. Ai đó đã sống ở đây—và đã chết.
Cô lần theo những ghi chép trong sổ tay của Chu Minh Viễn mà Lâm Khiết đã gửi kèm. “Khe tường phía đông, sau tấm lịch cũ.”
Tấm lịch năm 2019—năm bài báo của cô bị gỡ. Cô giật nó xuống. Khe tường hẹp, vừa đủ hai ngón tay luồn vào. Đầu ngón tay chạm phải thứ gì đó lạnh, cứng.
Một chiếc USB bọc trong túi nilon.
Cô rút nó ra. Nhựa đen, không nhãn mác, chỉ có một vết xước nhỏ ở mặt sau. Tim cô đập chậm lại—không phải vì sợ, mà vì cô biết mình vừa chạm vào thứ mà ai đó đã phải chết để giấu đi.
Cô cắm USB vào điện thoại qua đầu chuyển đổi. File duy nhất: “Nhật ký.docx.” Dung lượng: 2.3MB.
Cô mở ra.
Từng dòng chữ hiện lên. Ngày tháng. Địa điểm. Tên người. Số tiền. Từng giao dịch giữa Lục Thị và các quan chức—nhưng chi tiết hơn bất cứ thứ gì cô từng thấy. Những cuộc gặp bí mật. Những lần chuyển tiền qua tài khoản thứ ba. Và một cái tên lặp đi lặp lại: Lục Dĩ Thâm.
Không phải Lục Chính Đình.
Là con trai.
Dòng cuối cùng của nhật ký, viết vào ngày 28 tháng 9—ba ngày trước khi Chu Minh Viễn chết:
“Hắn ta không phải đồng minh. Hắn là kẻ giật dây. Tôi sắp bị giết. Hãy tìm Hạ Lăng. Cô ấy là người duy nhất dám—”
Dòng chữ ngắt giữa chừng. Không có dấu chấm câu.
Hơi thở của Hạ Lăng đông cứng trong lồng ngực. Ngón tay cô siết chặt điện thoại đến mức các khớp xương trắng bệch.
Và ngay lúc đó, cô nghe thấy nó.
Tiếng thở gấp sau lưng.
Một bàn tay lạnh ngắt bóp chặt cổ tay cô—những ngón tay thon dài, đầu ngón lạnh như xác chết, siết đủ mạnh để cô không thể rút về nhưng cũng đủ nhẹ để không làm gãy xương.
“Tìm thấy gì không—Hạ tiểu thư?”
Hơi thở của Lục Dĩ Thâm phả vào tai cô. Giọng hắn thì thầm, mềm mại như lụa, nhưng mỗi âm tiết đều sắc như lưỡi dao lướt trên da.
Cô không quay đầu. Cơ thể cô cứng đờ, nhưng giọng nói thì không run: “Anh theo dõi tôi từ lúc nào?”
“Từ lúc em rời căn hộ.” Hắn siết chặt hơn một chút. “Tôi đã nói rồi—đừng cố rời khỏi tầm mắt tôi.”
Cô xoay người. Hắn đứng sát sau lưng cô, khoảng cách chưa đến một gang tay. Trong ánh sáng yếu ớt từ đèn pin điện thoại, khuôn mặt hắn hiện lên—vẫn nụ cười dịu dàng đó, nhưng đồng tử thì co rút, đen ngòm như hai hố sâu không đáy.
“Buông ra.”
“Không.”
Tay hắn kéo cô sát vào lồng ngực. Cô cảm nhận được nhịp tim của hắn—chậm, đều, hoàn toàn bình tĩnh. Trong khi tim cô đập như trống trận.
“Bây giờ cô đã biết hết,” hắn nói, giọng vẫn thì thầm. “Lựa chọn của cô là gì? Tiếp tục làm dao của tôi, hay trở thành kẻ thù?”
Hạ Lăng nhìn thẳng vào mắt hắn. Lần đầu tiên trong suốt những tuần qua, cô không còn thấy sợ đôi mắt đó nữa. Bởi vì bây giờ cô đã hiểu—nỗi sợ của cô chưa bao giờ là về hắn. Mà là về việc cô không biết hắn là ai.
Bây giờ cô đã biết.
“Cả hai.”
Lời cô buông ra nhẹ như tro bụi, nhưng sắc như dao cạo.
“Tôi sẽ dùng chính con dao của anh để cắt cổ anh.”
Im lặng.
Ba giây.
Năm giây.
Rồi Lục Dĩ Thâm cười. Nhưng lần này, nụ cười không còn dịu dàng nữa. Khóe môi hắn vẫn cong lên, nhưng ánh mắt thì không che giấu được thứ gì đó—không phải giận dữ, cũng không phải đe dọa. Mà là một vệt sáng kỳ lạ, mong manh như thủy tinh sắp vỡ.
Tuyệt vọng.
“Được.” Hắn gật đầu, chậm rãi. “Tôi chờ.”
Hắn thả cổ tay cô ra. Vết hằn đỏ in trên da, nhưng cô không cúi xuống nhìn. Cô vẫn nhìn thẳng vào hắn.
Hắn thò tay vào túi áo vest, rút ra một tấm danh thiếp. Lần này không phải danh thiếp đen mạ bạc—mà là một tấm danh thiếp trắng, đơn giản, chỉ in một dòng địa chỉ.
“Luật sư của tôi,” hắn nói, đặt tấm danh thiếp vào lòng bàn tay cô. Những ngón tay hắn chạm vào da cô—vẫn lạnh. “Nếu cô định giết tôi, hãy làm cho gọn. Còn nếu không, tối mai 8 giờ, đến đây—tôi sẽ đưa cô bằng chứng cuối cùng.”
Hắn quay lưng. Bước về phía cửa nhà kho, nơi ánh sáng yếu ớt của bình minh đang len qua khe hở.
Nhưng trước khi bước ra, hắn dừng lại.
Ngoái đầu.
“À, Hạ Lăng—”
Giọng hắn nhẹ bẫng, như thể vừa nhớ ra một điều thú vị.
“Mật mã trong bài báo hôm qua. Rất thông minh. ‘Điều tra lại – Có nội gián – Tìm tôi.’ Tôi mất đến ba tiếng mới giải được đấy.”
Tim cô thắt lại.
“Nhưng tiếc là…” Hắn mỉm cười. Lần này, nụ cười lạnh hơn một chút. “Lâm Khiết của cô—tôi cũng đã liên lạc. Cô ấy sẽ không trả lời tin nhắn của cô trong vài ngày tới đâu. Đừng lo—tôi không làm gì cô ấy. Chỉ là… một cuộc trò chuyện nhỏ giữa những người bạn.”
Cánh cửa sắt đóng sầm.
Tiếng bước chân lùi dần trên nền đất.
Tiếng động cơ xe khởi động.
Và Hạ Lăng đứng đó, trong nhà kho tối om, với chiếc USB trong túi áo, với tấm danh thiếp trắng trong lòng bàn tay, và với nhịp tim vừa chậm lại—nhưng không phải vì sợ hãi.
Mà vì cô vừa nhận ra một điều.
Hắn đã biết cô sẽ tìm đến đây. Hắn đã biết cô sẽ tìm thấy USB. Hắn đã biết tất cả—và hắn vẫn để cô làm điều đó.
Tại sao?
Cô mở điện thoại. Ánh sáng màn hình hắt lên khuôn mặt cô. Cô nhìn chằm chằm vào tấm danh thiếp trắng trong tay.
Không phải địa chỉ luật sư.
Là một địa chỉ khác. Một căn hộ ở Tân Thiên Địa.
Và ở mặt sau tấm danh thiếp, nét chữ thanh thoát của hắn:
“Tôi không muốn cô bị thương bởi bất kỳ ai khác ngoài tôi.”
Cô gấp đôi tấm danh thiếp. Nhét vào túi áo—nơi từng có mảnh giấy của Chu Minh Viễn.
Rồi cô lấy điện thoại, mở danh bạ. Ngón tay cô lướt đến tên “Lâm Khiết.”
Gọi.
Thuê bao.
Gọi lại.
Vẫn thuê bao.
Cô hít một hơi sâu. Không khí trong nhà kho lạnh buốt, mang theo mùi ẩm mốc và mùi của những bí mật đã chết.
Cô bước ra ngoài. Bình minh đã lên, nhuộm hồng những dãy container cũ kỹ. Gió tháng Mười thổi qua, mang theo hơi lạnh từ sông Hoàng Phố.
Cô đứng đó một lúc lâu, nhìn về phía thành phố đang thức giấc, với bàn tay vẫn siết chặt chiếc USB—thứ duy nhất còn sót lại của một người đàn ông đã chết vì dám nói ra sự thật.
Chu Minh Viễn đã viết: “Hãy tìm Hạ Lăng. Cô ấy là người duy nhất dám—”
Dám làm gì?
Cô không biết. Nhưng cô biết một điều: đêm mai, 8 giờ, cô sẽ có mặt ở địa chỉ trên tấm danh thiếp trắng.
Và cô sẽ mang theo con dao.
Không phải để tự vệ.
Mà để hỏi hắn một câu: “Anh đã định giết tôi từ đầu—hay anh bắt đầu muốn giữ tôi lại từ lúc nào?”
Cô không biết câu trả lời.
Nhưng cô biết hắn sẽ nói thật.
Bởi vì trong khoảnh khắc ở nhà kho, khi nụ cười của hắn vỡ ra để lộ vệt tuyệt vọng bên trong—cô đã thấy một thứ mà cô chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác.
Một kẻ thao túng bậc thầy. Một kẻ giết người máu lạnh. Nhưng cũng là một con người đã chứng kiến mẹ mình chết, đã mang vết sẹo trên ngực trái từ năm 10 tuổi, và đã dành cả đời để lên kế hoạch trả thù.
Cô không tha thứ cho hắn.
Nhưng cô hiểu.
Và chính sự thấu hiểu đó—chứ không phải bất cứ thứ gì khác—mới là thứ vũ khí nguy hiểm nhất mà cô có.
Bởi vì để giết một con rắn, bạn không cần phải ghét nó.
Bạn chỉ cần biết nó sẽ tấn công từ hướng nào.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện