Chương 9/15 · Dấu Xoắn Ốc Của Tham Vọng
Tác giả: Em Sâu
Điện thoại rung liên hồi. 3 giờ sáng. Màn hình sáng lên một video.
Lục Trạch Nghiêu, mặt hốc hác, cười man dại, phía sau là dãy giường bệnh. Đồng hồ đếm ngược màu đỏ chói: 02:59:59.
Giọng hắn rè rè:
"Tri Hạ, tới một mình. Nhà máy cũ Tinh Huy. Trễ một giây, bệnh viện nổ tung. Đây là món quà chia tay của tao."
Video tắt. Cô bóp chặt điện thoại, máu dồn lên thái dương.
Cô lao vào phòng Tần Bắc Thâm. Anh đang thay băng, vết thương ở chương trước còn chưa lành. Cô đưa điện thoại. Anh xem, sắc mặt tối sầm.
"Không được. Đây là cái bẫy. Gọi cảnh sát."
"Không kịp! Còn chưa đầy ba tiếng. Hắn sẽ làm thật." Cô nắm tay anh, giọng khẩn trương. "Em phải đi. Đây là cơ hội cuối cùng bắt hắn."
"Anh sẽ đi cùng."
"Không. Hắn yêu cầu một mình em."
Họ tranh cãi gay gắt. Cuối cùng, Tần cắn răng, lấy ra một thiết bị nhỏ xíu.
"Đeo cái này. Đó là máy định vị. Anh sẽ dẫn đặc nhiệm theo sau, giữ khoảng cách 500 mét. Nếu có bất trắc, em đập vỡ bảng điều khiển ở tủ điện chính – nó sẽ cắt nguồn kích nổ."
Cô gật đầu, nhét thiết bị vào túi. Trước khi ra cửa, anh nắm vai cô:
"Nhớ, câu giờ cho bọn anh."
---
Bình minh xám xịt. Nhà máy Tinh Huy nằm heo hút giữa khu công nghiệp vô chủ. Cánh cổng sắt rỉ sét mở hé. Cô đi vào, mùi dầu mỡ và kim loại hăng nồng. Đèn khẩn cấp duy nhất hắt ánh vàng úa lên dãy hành lang dài hun hút. Mỗi bước chân vọng lại khe khẽ. Ở cuối, một cánh cửa sắt. Cô đẩy.
Trong căn phòng lớn, Lục Trạch Nghiêu đứng cạnh một dãy thùng phi xếp chồng. Trên tay hắn là một thiết bị điều khiển. Xung quanh, vô số dây điện chằng chịt. Màn hình nhỏ đếm ngược: 01:43:21. Hắn mặc comple nhàu nát, mắt đỏ ngầu, nhưng giọng nhẹ nhàng gần như trìu mến:
"Cuối cùng em cũng tới. Anh biết em sẽ không bỏ rơi anh mà."
"Lục Trạch Nghiêu, dừng lại đi. Mày đã thua rồi."
"Còn khuya." Hắn cười khẩy. "Ngồi xuống. Hôm nay, anh sẽ kể em nghe một câu chuyện."
Hắn chỉ vào đống thùng phi.
"Bom C4. Đủ sức san phẳng nửa cái thành phố. Còn bệnh viện... em muốn xem không?" Hắn lắc lắc máy, màn hình chuyển cảnh bệnh viện, bom đồng bộ. "Ấn một cái, tất cả cùng đi."
Cô siết tay, nhưng giọng cố giữ bình tĩnh.
"Sao mày lại làm vậy? Mọi chuyện không phải lỗi của những người vô tội."
Hắn bật cười the thé:
"Vô tội? Tao từ nhỏ đã vô tội, mà ai thương? Mày – Thẩm Tri Hạ, sinh ra đã ngậm thìa vàng. Còn tao, phải bò qua từng kẽ đá để sống. Mày có biết cảm giác bị người ta khinh rẻ không?"
Hắn kể lể tuổi thơ cơ cực, lòng đố kỵ với thành công của cô ngày du học. Giọng hắn lúc dịu dàng lúc gào thét, như diễn viên độc thoại trên sân khấu cuối cùng.
Cô lắng nghe, lòng quặn thắt nhưng vẫn tìm cách kéo dài.
"Em đã từng yêu anh, Lục Trạch Nghiêu. Nhưng chính anh đã phản bội em trước."
"Yêu? Đừng lừa dối nữa!" Hắn gầm lên. "Mày chỉ thương hại tao! Như tất cả bọn chúng."
Đúng lúc đó, thiết bị trong túi cô rung nhẹ – tín hiệu của Tần: đã vào vị trí. Cô nuốt khan, cố giữ nét mặt. Nhưng Lục liếc thấy ánh mắt cô khẽ đảo, hắn nheo mắt:
"Mày đang câu giờ."
Hắn bước tới, giật mạnh túi cô. Thiết bị định vị rơi ra. Mặt hắn méo mó:
"Đê tiện! Tất cả chết đi!"
Ngón tay hắn bấm nút.
Cùng lúc, cửa sắt bật tung. Tần Bắc Thâm từ trên cao nhảy xuống, đạp thẳng vào người Lục. Hai người lăn xả xuống sàn. Thiết bị điều khiển văng ra xa. Đèn pha của đặc nhiệm quét qua ô cửa sổ vỡ.
"Bắc Thâm!" Cô lao tới định nhặt điều khiển, nhưng Lục đã vùng dậy, tay rút một mảnh kim loại sắc lẻm đâm thẳng vào vai Tần. Máu bắn ra. Tần rú lên, nhưng vẫn ghì chặt tay Lục.
"Chạy đi! Cắt nguồn!" Anh hét.
Cô chợt nhớ. Tủ điện chính – ở góc phòng. Cô lao đến, nắm lấy bình cứu hỏa, dồn hết sức đập vỡ tấm kính. Dây điện lòi ra, cô giật mạnh. Đèn vụt tắt. Tiếng bíp bíp trên màn hình đếm ngược ngưng bặt. Bóng tối bao trùm.
Tiếng thở dốc, tiếng chân đặc nhiệm ập vào. Đèn pin bật sáng. Lục Trạch Nghiêu bị khống chế, mặt hằn học. Tần nằm trên vũng máu, tay vẫn ôm vai.
Xe cấp cứu rú còi xé toang thinh lặng. Thẩm Tri Hạ quỳ bên cáng, tay ấn chặt miếng gạc vào vai Tần. Máu thấm đỏ cả tay cô. Mắt anh lim dim.
"Đừng ngủ! Anh nhìn em này!" Cô hét, nước mắt rơi lã chã. "Anh đã hứa không bỏ em!"
Anh khó nhọc mở mắt, nở nụ cười yếu ớt:
"Anh... xin lỗi."
Bên ngoài, Lục Trạch Nghiêu bị áp giải lên xe cảnh sát. Hắn ngoái lại, gào to:
"Tao sẽ ra tù và tìm mày! Chờ đấy, Thẩm Tri Hạ!"
Giọng hắn lạc đi trong tiếng còi.
Trong xe, máy theo dõi nhịp tim kêu chói tai, đường biểu đồ chao đảo. Cô hoảng loạn:
"Bác sĩ! Làm gì đi!"
Tần bỗng nắm lấy tay cô, lực yếu ớt:
"Tri Hạ... cưới anh đi. Nếu anh sống."
Cô bàng hoàng. Đầu óc trống rỗng. Nhưng trước ánh mắt van lơn của anh, mọi phòng thủ sụp đổ. Cô gục đầu vào ngực anh, nước mắt hòa máu:
"Em đồng ý... chỉ cần anh sống."
Đèn pha xe cứu thương quét qua khuôn mặt tái nhợt của anh. Bàn tay cô siết chặt, như thể níu giữ sợi dây mong manh nối hai thế giới. Máy theo dõi vẫn kêu từng hồi, nhưng đường biểu đồ chậm rãi nhích lên.
Xe lao vút trong bình minh đỏ như máu.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện