Chương 3/15 · Dấu Xoắn Ốc Của Tham Vọng
Tác giả: Em Sâu
Chiếc xe không biển số dừng lại đột ngột, bụi đất mịt mù trong ánh đèn pha vàng vọt. Thẩm Tri Hạ suýt đập mặt vào lưng ghế trước. Cánh cửa bên phụ bật mở, gió lạnh ập vào như địa ngục mở toang.
Zero không nói một lời. Dáng người khoác áo đen vẫn lặng lẽ trước vô lăng, bàn tay đeo găng đen gõ nhịp nhẹ lên bảng đồng hồ. Như đếm ngược.
Cô bước xuống, đôi giày vải mỏng lún trong lớp bụi than. Trước mắt cô là một nhà kho bỏ hoang sừng sững giữa khu công nghiệp hoang tàn, khung thép hoen gỉ vươn lên như xương sườn của quái vật. Không một ánh đèn, không một tiếng động. Chỉ có tiếng gió rít qua những tấm tôn rách nát.
Cánh cửa xe khép lại sau lưng cô một tiếng “cạch” khô khốc. Rồi chiếc xe lao đi, nuốt chửng ánh đèn đỏ vào màn đêm, để mặc cô đứng chơ vơ giữa sự im lặng thăm thẳm.
Cô siết chặt dây đeo túi xách. Những ngón tay tê cứng vì lạnh, nhưng lý trí vẫn tỉnh táo lạ thường. Zero đã cho cô thời gian và địa điểm. Nếu muốn cô chết, hắn đã chẳng phí công cứu cô hai lần. Cô bước về phía cánh cửa sắt hoen gỉ khép hờ, lòng bàn tay ướt mồ hôi dù gió rét cắt da.
Cánh cửa kêu lên một tiếng rợn người, thanh âm kim loại ma sát vang xa trong đêm vắng. Cô nín thở, lách mình vào trong.
Bên trong còn tối hơn. Chỉ có một ngọn đèn khẩn cấp trắng bệch gắn trên tường lấp lánh, tạo ra những vệt sáng loang lổ trên sàn xi măng nứt nẻ. Mùi ẩm mốc, mùi dầu nhớt cũ, và một thứ mùi gì đó ngai ngái như máu khô. Cô rùng mình, đưa tay bịt mũi.
“Tôi ở đây.”
Giọng nói vang lên từ phía sau những giá hàng xiêu vẹo. Trầm và khàn, như tiếng đá mài vào gỗ. Không giống giọng qua điện thoại đã qua xử lý biến âm. Giọng thật này còn đáng sợ hơn, vì nó chứa đầy những vết sẹo vô hình.
Một bóng đen từ từ bước ra. Dáng người cao gầy trong chiếc áo hoodie đen, mũ trùm kín đầu. Khuôn mặt gần như bị nuốt chửng bởi bóng tối, chỉ có một vệt sáng duy nhất rọi từ bên hông, soi rõ đường sẹo dài từ đuôi mày trái kéo xuống tận quai hàm. Vết sẹo lồi lõm, nhăn nhúm như con rết khổng lồ bám trên mặt người. Cô hít một hơi lạnh, bàn chân vô thức lùi nửa bước.
“Nhà báo Thẩm. Tôi là Zero.” Hắn dừng lại cách cô chừng ba mét. Khoảng cách vừa đủ để cô không nhìn rõ ánh mắt dưới vành mũ. “Tôi nợ ông ngoại cô một mạng.”
Cổ họng cô thắt lại. Nhưng nghề phóng viên đã rèn cho cô chiếc lồng sắt bọc quanh cảm xúc. Cô đứng thẳng, giọng lạnh tanh:
“Tôi dựa vào đâu để tin anh?”
Hắn không đáp. Chỉ cúi xuống, rồi ném một túi giấy kraft dày cộp về phía cô. Túi rơi “bịch” dưới chân, tung ra một góc tài liệu phô tô. Cô ngồi thụp xuống, run rẩy nhặt lên.
Từng tờ, từng tờ một. Như mở ra một địa ngục được chụp ảnh thành văn bản.
Bài báo năm đó mà Cố Ngạn Đình ký tên, tựa đề “Nhà nghiên cứu gian dối: Phía sau những bản thử nghiệm bị bẻ cong”, in trên giấy báo đã ngả vàng. Từng câu từ đâm vào mắt cô như kim châm. Kế bên, bản sao kê tài khoản ngân hàng với những con số chuyển vào đều đặn, cùng dòng ghi chú viết tay: “Phí xử lý truyền thông – XH-27”. Tim cô như bị bóp nghẹt.
Rồi đến tập hồ sơ dày hơn. Góc trên cùng có logo của Tinh Huy Dược Nghiệp. Lục Trạch Nghiêu, cái tên cô từng khắc sâu trong tim và cũng từng dùng dao cạo đi, giờ hiện lên dưới mỗi dấu mộc. Dữ liệu thử nghiệm lâm sàng XH-27: bản gốc – tỷ lệ tử vong 3,8%, tác dụng phụ nghiêm trọng trên gan và thận; bản đã chỉnh sửa – tỷ lệ tử vong 0,1%, “dung nạp tốt, an toàn cao”. Những dấu gạch xóa, những mũi tên chỉnh sửa, nét chữ nghiêng vội vã của hắn ta ở lề giấy.
Cô lật trang cuối cùng. Một tờ giấy note nhỏ bằng lòng bàn tay, ố vàng vì thời gian. Dòng chữ run run nhưng cứng cỏi của ông ngoại: “Dữ liệu XN-27 có sai sót, nhất định phải thử lại!” Nhưng phía dưới, một nét mực đỏ gạch ngang sổ thẳng, thô bạo. Như một lời kết tội không cần xét xử.
Cô không còn nghe thấy gì nữa. Tiếng gió ngoài kia tắt lịm. Tiếng tim đập của chính mình cũng như nghẹt lại. Chỉ còn tiếng của tờ giấy bị ngón tay cô bấu chặt đến nhàu nát. Nước mắt rơi lộp bộp xuống mặt giấy, làm nhòe dòng chữ đỏ.
“Tại sao?” Giọng cô vỡ ra thành tiếng thét câm lặng. Ngước mắt lên nhìn bóng đen trước mặt, cô không kiềm được sự run rẩy lan ra toàn thân. “Tại sao anh đưa cho tôi những thứ này? Anh là ai? Tại sao anh biết tất cả?”
“Bởi vì không thể có thêm người chết.” Giọng hắn vẫn đều và lạnh, nhưng cô nhận ra một khoảnh khắc ngập ngừng. Hắn hơi nghiêng mặt, như thể vết sẹo kia khiến hắn không muốn để cô nhìn thẳng. “Cô có quyền được biết sự thật.”
Cô đứng bật dậy. Máu trong người sôi lên, xô đổ mọi bức tường lý trí. Cô bước tới, đôi mắt long lên sòng sọc:
“Quyền? Anh nói với tôi về quyền? Vậy ai cho anh quyền biến mất mười năm? Ai cho anh quyền giấu tôi mọi thứ? Anh nghĩ chỉ cần đưa tôi mấy tờ giấy này là xong sao?”
Hắn lùi lại. Một bước, rồi bước nữa. Gót giày bất ngờ vướng vào thanh gỗ mục dưới sàn, cả người khựng lại. Theo phản xạ, cô lao tới, tay nắm lấy cổ tay hắn để giữ thăng bằng.
Và thế giới dừng lại.
Ánh đèn trắng rọi thẳng vào cánh tay hắn, nơi ống tay áo bị kéo lên trong cú va chạm. Một vết sẹo xoắn ốc dài ngoằn ngoèo từ cổ tay lên khuỷu tay, lớp da thịt chằng chịt như bị lửa thiêu rồi liền lại thô ráp. Vết sẹo mà cô đã dùng đầu ngón tay mình vẽ đi vẽ lại hàng ngàn lần trong cơn ác mộng suốt mười năm qua.
Ký ức ùa về như thác đổ.
Ngày hè năm cô lên bảy. Cây bàng cổ thụ trong sân viện nghiên cứu của ông. Cô trèo lên hái quả, cành gãy, người rơi. Nhưng thay vì nền đất, đầu cô đập vào một cánh tay ấm nóng, bọc lấy cô trong vòng tay gầy guộc của cậu bé mười ba tuổi nhà bên. Chính cánh tay ấy bị cành cây gãy xiên qua, máu chảy thành dòng. Cậu cắn răng, không rên một tiếng, chỉ cười với cô: “Không sao, đừng khóc.”
“Bắc Thâm…” Đôi môi cô mấp máy, âm thanh thoát ra nhẹ như hồn ma. “Tần Bắc Thâm… có phải anh không?”
Cơ thể người trước mặt chấn động dữ dội. Hắn giật tay về, nhưng cô đã nắm chặt hơn, móng tay găm vào da hắn qua lớp áo. Cái giật mạnh làm chiếc mũ trùm đầu trượt xuống, để lộ toàn bộ khuôn mặt.
Ánh sáng phũ phàng tạt vào nó.
Vẫn là đôi lông mày rậm ấy, dù giờ vắt ngang một vết sẹo. Vẫn là đôi mắt sâu thẳm ấy, nhưng giờ chất chứa cả một bầu trời đau đớn và xa cách. Gò má cao hơn, quai hàm sắc hơn, làn da rám nắng sạm màu phong sương. Nhưng đó vẫn là nó. Vẫn là khuôn mặt đã in vào từng tế bào thần kinh của cô từ thuở ấu thơ.
“Phải.” Hắn – không, anh – buông tha mọi phòng bị. Đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi run rẩy. “Là anh.”
Chát!
Cú tát đầu tiên giáng xuống má trái, nóng bừng và tê dại. Anh không né, chỉ khẽ lảo đảo. Yên lặng nhận.
“Tần Bắc Thâm!” Cô gào lên, nước mắt đầm đìa, tay lại vung lên. “Đồ khốn! Sao anh không chết luôn đi? Sao anh không chết thật đi cho tôi khỏi phải sống những ngày tháng địa ngục vừa qua?!”
Cô đấm thùm thụp vào ngực anh, mỗi cú đấm là một câu chất vấn, một lời oán trách, một nỗi nhớ đã thành vết thương mưng mủ. Anh đứng im như tượng đá, mặc cho cơn cuồng phong của cô tàn phá.
Rồi đột ngột, anh vươn tay, túm lấy cổ tay cô, kéo mạnh. Cả cơ thể cô đổ ập vào lồng ngực rắn chắc ấy. Vòng tay anh siết chặt, siết đến nghẹt thở, như muốn bọc cô vào trong da thịt mình.
“Xin lỗi…” Giọng anh vỡ vụn trong cổ họng, còn khàn đục hơn cả lúc nãy. Hơi thở nóng hổi phả vào tóc cô. “Xin lỗi… Anh buộc phải chết. Nếu không, chúng sẽ giết chúng ta. Cả hai ta. Anh đã ở trong bóng tối suốt mười năm, tìm từng mảnh chứng cứ, chỉ để có ngày hôm nay… trả lại sự trong sạch cho ông ngoại.”
Cô vùng vẫy trong vòng tay anh, đạp, cào, cắn. Nhưng mọi phản kháng đều vô vọng trước sức mạnh tuyệt vọng ấy. Cho đến khi sức cùng lực kiệt, cô gục đầu vào vai anh, khóc nức nở như đứa trẻ lên bảy năm nào. Từng tiếng nấc xé toang lồng ngực, bao nhiêu tủi hờn, sợ hãi, nhớ nhung của mười năm dồn nén theo dòng nước mắt thấm ướt áo anh.
Bàn tay to lớn, thô ráp của anh run run vuốt dọc sống lưng cô, lặp đi lặp lại một động tác vỗ về xa xưa. Cái cách mà mỗi lần cô khóc vì bị ngã, anh vẫn làm.
Bao lâu trôi qua, cô không biết. Chỉ biết khi tỉnh táo trở lại, cô đã tự đẩy mình ra khỏi vòng tay anh. Bước lùi một bước. Lau nước mắt bằng mu bàn tay còn lấm lem vết máu do móng tay cắm vào lòng bàn tay mình.
Khi ngước lên, ánh mắt cô đã khô khốc đến tàn nhẫn. Giọng nói đều đều như đọc một bản tin:
“Tôi chấp nhận hợp tác. Nhưng chỉ giới hạn trong phạm vi điều tra. Đừng hòng tôi tha thứ cho anh.”
Ánh sáng trong mắt anh vụt tắt. Một tia đau đớn chạy qua rồi chìm vào vực sâu. Anh khẽ gật đầu, rồi rút từ túi áo ra một mảnh giấy trắng đơn sơ, dúi vào tay cô.
“Địa chỉ này an toàn. Muốn điều tra gì thì đến đó.” Anh ngừng một nhịp, giọng lạnh đi vài phần. “Còn nữa. Trần Anh Kiệt ở tòa soạn cô là tai mắt của Cố Ngạn Đình. Đề phòng hắn.”
Cô nhận mảnh giấy, không liếc nhìn. Chỉ cúi gằm mặt, nhìn chằm chằm vào chóp mũi giày mình.
Anh im lặng đội mũ lên, kéo vành thấp che khuất vết sẹo. Bước chân xoay về phía cánh cửa sắt. Những thanh sắt rên rỉ lần nữa khi anh kéo nó mở ra. Gió đêm lạnh cắt da tạt vào, cuốn theo bụi đường và mùi tanh của sông nước xa xăm.
Bóng anh cao gầy in lên ngưỡng cửa ánh trăng mờ.
“Bắc Thâm.”
Giọng cô gọi với theo, run rẩy trong gió. Anh khựng lại, nhưng không quay đầu. Chỉ thấy đôi vai gầy khẽ nhô lên.
“Sao anh không chết hẳn đi? Ít nhất… như thế, tôi sẽ không hận anh đến mức này.” Lời nói nghẹn ứ, cô cắn môi đến bật máu, nước mắt lại trào ra, rơi lộp độp xuống mảnh giấy trong tay, làm nhòe nét mực đen. “Tôi hận anh. Tôi hận vì anh vẫn còn sống… và tôi vẫn còn đau.”
Anh không đáp. Bàn tay đặt trên cánh cửa siết chặt đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Rồi anh bước qua ngưỡng cửa. Cánh cửa sắt từ từ khép lại, nuốt chửng bóng hình anh vào bóng tối.
Tiếng bước chân xa dần. Xa hẳn.
Thẩm Tri Hạ đứng một mình trong nhà kho lạnh lẽo, ôm chặt mảnh giấy vào ngực. Những ngón tay nắm chặt đến mức các cạnh giấy cứa vào da thịt. Cô nghe rõ từng nhịp tim mình. Mỗi nhịp là một câu hỏi vô vọng: Anh sẽ đi đâu? Có còn quay lại? Hay lại biến mất thêm một lần nữa, lần này là vĩnh viễn?
Cô không sợ hận. Cô đã quen với hận thù rồi. Nhưng nỗi sợ lớn nhất, cái cảm giác như dao cứa vào lòng khi cánh cửa sắt kia đóng sầm lại, chính là: nỗi sợ mất anh một lần nữa.
Bởi vì sống trong thù hận còn dễ chịu hơn là sống trong một thế giới không có Tần Bắc Thâm.
Cô từ từ ngồi thụp xuống sàn, tựa lưng vào bức tường xi măng lạnh buốt. Mở bàn tay, mảnh giấy nhàu nát, nhưng địa chỉ vẫn đọc được. Cô nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Mùi của anh vẫn còn vương vất trong không khí. Mùi gỗ thông và khói thuốc, như ngày xưa.
Cuộc chiến này, cô sẽ tiếp tục. Không phải vì anh, mà vì ông ngoại. Và vì chính cô.
Nhưng khi đứng dậy, bước ra khỏi nhà kho, cô biết một điều: dù có nói bao nhiêu lời tàn nhẫn, thì khoảnh khắc cô nhận ra anh vẫn còn sống, trái tim cô đã phản bội mọi lý trí.
Bóng đêm nuốt chửng cô. Phía xa, một ánh đèn đường le lói như ánh sao cuối cùng trước bình minh.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện