Chương 4/15 · Dấu Xoắn Ốc Của Tham Vọng
Tác giả: Em Sâu
Hai giờ trước dạ tiệc.
Thẩm Tri Hạ siết chặt mảnh giấy nhàu nát trong lòng bàn tay.
Địa chỉ căn hộ an toàn vẫn còn vương mùi ẩm mốc của những bức tường cũ kỹ. Trên chiếc bàn gỗ ọp ẹp, một máy ghi âm siêu nhỏ nằm cạnh chiếc tai nghe in-ear lạnh lẽo và khẩu súng bắn điện màu đen. Ánh đèn vàng vọt hắt bóng cô lên tường – một đường cong căng cứng.
Tần Bắc Thâm đứng quay lưng, đôi tay thoăn thoắt kiểm tra từng đường chỉ trên bộ đồ bồi bàn. Bờ vai anh vững chãi, nhưng Thẩm Tri Hạ biết bên dưới lớp vải ấy là những vết sẹo của mười năm lẩn trốn. Mùi gỗ thông thoang thoảng, xộc vào mũi cô như một cơn đau ký ức.
“Em sẽ vào một mình.” Giọng cô sắc lạnh như lưỡi dao mổ, cắt ngang không gian im lặng. “Anh chỉ cần đứng ngoài, đừng can thiệp khi chưa có tín hiệu.”
Anh quay lại. Ánh mắt thâm trầm xoáy vào cô, nơi đáy mắt có bão tố cuộn trào. “Nếu hắn phát hiện…”
“Thì em sẽ tự xoay sở. Em không cần anh cứu.” Cô cắt ngang, giọng vẫn còn âm ỉ lửa giận từ cuộc gặp ở nhà kho đêm ấy. Mảnh giấy trong tay cô nhàu thêm một nếp.
Tần Bắc Thâm bước tới gần. Khoảng cách rút ngắn, mùi gỗ thông trộn lẫn mùi thuốc lá quen thuộc khiến tim cô nghẹn lại. “Tri Hạ, mười năm trước anh đã không bảo vệ được em. Lần này, để anh làm bia đỡ đạn.”
“Anh đừng có dùng quá khứ để biện minh.” Cô ngước nhìn thẳng vào mắt anh, nơi lớp băng vừa mới nứt ra lại đông cứng. “Chúng ta chỉ là đồng minh. Em sẽ ghi âm lời thú tội của Lục Trạch Nghiêu, lấy thẻ từ dữ liệu. Anh chỉ cần đảm bảo đường thoát.”
Anh im lặng. Ngón tay gõ nhẹ lên thành bàn ba tiếng – thói quen cũ mỗi khi anh đau lòng. Rồi anh đặt vào tay cô một con chip nhỏ như hạt gạo. “Nếu có bất trắc, phá chip này. Nó sẽ kích hoạt báo động toàn tòa nhà, đủ thời gian cho em chạy.”
Cô nhét chip vào túi váy, không nói cảm ơn. Khi cô bước ra cửa, giọng anh vọng theo, trầm khàn: “Tri Hạ, nhớ rằng… em không cô độc.”
Cô dừng bước, nhưng không quay đầu. “Vậy mà suốt mười năm em vẫn một mình.” Cánh cửa khép lại, tiếng giày cao gót gõ đều trên nền bê tông.
---
Ánh đèn pha lê trong phòng tiệc Tinh Huy đổ bóng xuống sàn đá cẩm thạch, kết thành những vũng sáng loang lổ.
Thẩm Tri Hạ trong bộ váy dạ hội đen ôm sát, cổ khoét sâu, mái tóc búi cao để lộ chiếc gáy thanh mảnh. Máy ghi âm siêu nhỏ được giấu sau lớp vải ở eo, sợi dây dẫn mỏng như sợi tóc khéo léo luồn lên cài vào tai nghe vô hình. Cô đứng trước tấm gương trong phòng vệ sinh, nhìn vào đôi mắt mình – nơi ngọn lửa đen đang âm ỉ cháy.
“Vì ông ngoại.” Cô thì thầm. “Vì tất cả những người đã chết.”
Cánh cửa phòng tiệc mở ra. Tiếng nhạc jazz du dương như lời ru của tử thần.
Lục Trạch Nghiêu bước tới từ phía quầy bar, ly rượu vang đỏ sóng sánh trên tay. Bộ vest xám bạc ôm lấy vóc dáng cao ráo, nhưng nụ cười trên môi hắn lại trịch thượng đến ghê tởm. Đôi mắt hắn lướt trên cơ thể cô, chậm rãi như một con rắn đang thôi miên con mồi.
“Cô Thẩm.” Hắn nâng ly. “Không ngờ cô lại quan tâm đến Tinh Huy đến vậy.”
“Lục tổng.” Cô đáp, giọng lạnh băng như mặt hồ tháng chạp. Ngón tay cô siết chặt ly champagne, nhưng khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc. “Tôi đến vì những người đã chết.”
Hắn cười khẩy, bước lại gần. Hơi thở nồng mùi rượu phả vào mặt cô khi hắn cúi xuống, thì thầm bên tai: “Tri Hạ, em vẫn ngây thơ như ngày nào. Đây không phải trò chơi sinh viên nữa.”
Âm thanh ấy như dao cứa vào sống lưng cô – cũng chính giọng nói này, cũng chính cái cách thì thầm này, mười năm trước trong phòng thí nghiệm ở nước ngoài, đã phản bội cô. Cô nhớ cái ngày hắn cười nhạt, tay ôm eo người phụ nữ khác: “Xin lỗi, Tri Hạ, nhưng sự nghiệp của anh quan trọng hơn.”
Bây giờ, cô không còn là cô sinh viên yếu đuối ấy nữa.
“Tôi không còn là sinh viên, và anh cũng không còn là người tôi từng quen.” Cô đáp trả, mắt không chớp. “Nhưng tôi có một đề nghị hợp tác. Vào phòng riêng nói chuyện chứ?”
Lục nhướng mày. Tia nghi ngờ thoáng qua trong đáy mắt, nhưng sự kiêu ngạo của kẻ quen thao túng nhanh chóng thắng thế. Hắn khoát tay: “Được, xem cô có gì đáng giá.”
---
Cánh cửa phòng VIP khép lại, cách âm hoàn hảo đến mức tiếng nhạc bên ngoài chìm hẳn.
Thẩm Tri Hạ điềm nhiên bước vào, ngón tay lướt nhẹ trên thành sofa da đắt tiền. Cô chọn vị trí đứng gần cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố hắt lên gương mặt sắc lạnh. Trong tai nghe, tiếng tĩnh lặng tuyệt đối – Tần vẫn đang theo dõi.
“Nói đi, cô Thẩm.” Lục ngồi xuống ghế bành, bắt chéo chân, xoay ly rượu trong tay.
Cô quay lại, nụ cười mỏng manh như sương sớm. “Tôi biết anh đã sửa báo cáo thử nghiệm XH-27. Tôi muốn có một phần trong phi vụ này – hoặc tôi sẽ công bố tất cả.”
Hắn bật cười, rót thêm rượu. Chất lỏng đỏ sánh sóng sánh trong ly pha lê. “Em vẫn giỏi đe dọa. Nhưng em nghĩ mình có thể chống lại cả một tập đoàn?” Hắn đứng dậy, bước đến gần, ngón tay lướt nhẹ lên cằm cô. Cảm giác lành lạnh khiến da cô nổi gai. “Hồi đó em đã thua, giờ cũng vậy.”
Cô không lùi. Thay vào đó, mắt cô chiếu thẳng vào hắn, sắc lạnh như lưỡi dao phẫu thuật. “Vậy sao anh không thừa nhận mình đã giết bao nhiêu bệnh nhân? Hay anh sợ dữ liệu trong máy chủ của anh sẽ bị rò rỉ?”
Lục sầm mặt. Bàn tay đang nâng cằm cô siết chặt. “Cô biết gì về máy chủ?”
“Tôi biết anh giấu báo cáo gốc ở đó, và chiếc thẻ từ trong túi anh có thể mở mọi cánh cửa.” Cô chỉ tay về phía túi áo vest của hắn.
Một tia hoảng hốt thoáng qua. Hắn nắm lấy cổ tay cô, kéo sát lại, đến mức cô có thể đếm từng mạch máu đập trên thái dương hắn. “Em dám gài bẫy anh?”
“Chỉ là một cuộc hợp tác thôi.” Cô nhếch môi, tay kia lén bấm nút ghi âm lần cuối. “Nếu anh thừa nhận tác dụng phụ, tôi sẽ giữ im lặng.”
Lục Trạch Nghiêu nhìn cô chằm chằm. Sự căng thẳng trong phòng đặc quánh như mật ong độc. Rồi hắn gằn từng tiếng qua kẽ răng, giọng thấp nhưng đầy uy hiếp: “Đúng, tao đã sửa số liệu. Vài mạng người thì sao? Thuốc đó kiếm hàng tỷ mỗi năm. Còn mày, chỉ là một con kiến dưới chân tao.”
Ba tiếng rung nhẹ trong tai nghe – tín hiệu đã ghi âm thành công.
Tim cô đập mạnh, nhưng khuôn mặt vẫn trơ như mặt nạ. Cô rụt tay về, nhưng khoảnh khắc đó, sợi dây siêu nhỏ lấp ló dưới lớp vải váy. Ánh mắt Lục trợn lên. Hắn giật mạnh cổ áo cô, phát hiện ra thiết bị ghi âm.
“Con khốn! Mày dám ghi âm!”
Bàn tay hắn như gọng kìm siết chặt cổ cô. Không khí bị chặn đứng, phổi cô bỏng rát. Cô cố cào vào tay hắn, nhưng lực quá mạnh. Trước mắt cô nhòe đi, những vì sao lấp lánh như ánh đèn pha lê ngoài phòng tiệc.
“Bắc… Thâm…” Cô thều thào vào tai nghe.
Cánh cửa bật mở.
Tần Bắc Thâm trong bộ đồ bồi bàn lao vào như một mũi tên đen. Không chút do dự, một cú đấm vào gáy khiến Lục loạng choạng. Hai người đàn ông vật lộn dữ dội, đồ đạc trong phòng đổ vỡ tan tành. Máu từ tay Tần thấm ướt tay áo trắng.
Thẩm Tri Hạ lảo đảo dựa vào tường, tay run rẩy rút khẩu súng bắn điện giấu dưới bắp đùi. Cô nhắm thẳng vào lưng Lục, bóp cò. Một tia lửa xẹt qua, cơ thể hắn đổ gục xuống sàn, co giật trong vài giây rồi bất động.
Tần thở dốc, lau máu trên trán. Cô lao đến, nhanh chóng lấy chiếc thẻ từ trong túi áo Lục, rồi tháo máy ghi âm. Nhưng khi cô ngước lên, qua ô cửa kính mờ của phòng VIP, tim cô chùng xuống.
Xa xa cuối hành lang, giữa những bóng người sang trọng, Cố Ngạn Đình đang đứng. Ánh mắt ông ta xuyên qua đám đông, khóa chặt vào cô. Không hoảng hốt, không tức giận – chỉ có sự tính toán lạnh lùng của một kẻ đã giăng bẫy từ lâu. Trên môi ông ta, một nụ cười nhàn nhạt, như thể đang nói: “Trò chơi vừa mới bắt đầu.”
---
Họ men theo cầu thang bộ thoát xuống tầng hầm.
Hành lang vắng tanh, camera đều đã bị Tần vô hiệu hóa từ trước. Nhưng khi đi qua khúc cua, một bảo vệ nằm gục bên cạnh bình chữa cháy – máu me đầy mặt, hơi thở yếu ớt. Đây không phải do họ đánh.
Có kẻ thứ ba đã can thiệp.
Thẩm Tri Hạ chùn bước, nhưng Tần nắm tay cô kéo đi. “Không kịp nữa rồi. Đi mau.”
Họ lao đến thang máy dịch vụ. Cửa kẹt mở đúng lúc, Tần đẩy cô vào trong, bấm nút đóng cửa gấp gáp. Cánh cửa khép lại, cắt đứt tiếng bước chân dồn dập từ xa.
Không gian thang máy chật hẹp, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt ướt mồ hôi của hai người. Tần Bắc Thâm cởi bỏ tạp dề, tay áo anh đẫm máu. Cô rút chiếc khăn từ túi, không nói tiếng nào, cầm lấy tay anh băng lại.
Anh để yên.
Đầu ngón tay cô run rẩy, nhưng động tác lại vô cùng dịu dàng. Sợi dây liên kết của quá khứ như sợi chỉ mỏng manh trong cơn gió. Cô nhớ những buổi chiều ở sân nhà cũ, khi anh bị ngã xe đạp, cô cũng ngồi băng bó cho anh như thế này. Chỉ khác là hồi đó cô không hận anh.
“Em không cần anh cứu.” Cô thì thầm, nhưng giọng run rẩy như lá mùa thu.
“Anh biết.” Anh đáp, mắt vẫn nhìn thẳng vào con số tầng đang nhảy. “Nhưng em chưa bao giờ cần phải một mình.”
Cô đột ngột rút tay về. Cảm giác yếu đuối và phẫn uất lại dâng lên như thủy triều. “Mười năm anh biến mất, giờ anh quay về như một vị cứu tinh? Anh nghĩ em dễ dàng tha thứ sao?”
“Anh không mong em tha thứ.” Tần quay sang, ánh mắt cuối cùng cũng chạm vào cô. Vết sẹo trên cổ tay anh thấp thoáng dưới ánh đèn. “Nhưng anh sẽ không để em chết. Dù em có hận anh cả đời.”
Cô cắn môi, bật lại đoạn ghi âm trên máy. Giọng Lục vang lên, xen lẫn tiếng ồn: “…kế hoạch của Cố… con cờ… bán khống…”
Tim cô như ngừng đập. Cô tua lại, nghe kỹ hơn. Đúng vậy, trong cơn phẫn nộ, Lục đã buột miệng nhắc đến kế hoạch của Cố Ngạn Đình. Hóa ra từ đầu, Cố đã biết tất cả. Ông ta không ngăn cản cô, vì ông ta muốn cô trở thành quân cờ để hạ bệ Tinh Huy, để kiếm lời từ việc bán khống cổ phiếu. Vậy còn ông ngoại cô? Bài báo vu khống năm xưa… liệu có phải chỉ là một phần trong kế hoạch lớn hơn?
Cô sững người. “Hắn nhắc đến Cố Ngạn Đình. Cố đã biết tất cả từ đầu.”
Tần nắm chặt vai cô, hơi ấm từ bàn tay anh xuyên qua lớp vải, kéo cô về thực tại. “Vậy thì để hắn biết, lần này hắn đã chọn sai con cờ.”
Cửa thang máy mở ra tầng hầm tối om. Tiếng còi báo động vang xa, đèn khẩn cấp nhấp nháy đỏ như máu. Mùi dầu máy và ẩm mốc xộc vào mũi. Cô siết chặt chiếc USB trong tay, dựa vào vách kim loại lạnh, thì thầm: “Cố Ngạn Đình đã chờ sẵn…”
Tần Bắc Thâm kéo cô đứng thẳng dậy. Lần này, cô không đẩy anh ra. Bàn tay anh nắm lấy tay cô, siết chặt. Cô không phản kháng. Nhưng trong lòng cô, sự giận dữ và hoài nghi vẫn cuộn sóng như vũ điệu trên lưỡi dao.
Bởi cô biết, phía trước không chỉ là một cuộc đào thoát. Đó là một cuộc chiến không khoan nhượng. Và con cờ của Cố Ngạn Đình, hôm nay, sẽ lật bàn cờ.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện