Chương 5/15 · Dấu Xoắn Ốc Của Tham Vọng
Tác giả: Em Sâu
Ánh bình minh đầu đông len lỏi qua khe rèm mỏng, nhuộm màu hổ phách lên những tập tài liệu vương vãi trên mặt bàn gỗ cũ kỹ. Thẩm Tri Hạ dụi mắt, cố xua đi cơn đau đầu âm ỉ sau một đêm trắng trở mình trên chiếc ghế sô-pha ọp ẹp. Không khí trong căn hộ an toàn lạnh lẽo và nồng mùi ẩm mốc, nhưng tệ hơn là mùi máu khô từ vết thương của Tần Bắc Thâm vẫn còn phảng phất.
Trước mặt cô, màn hình laptop hiển thị một biểu đồ giao dịch chằng chịt những đường gấp khúc đỏ đen – dữ liệu cổ phiếu Tinh Huy mà Tần đã tải về từ lúc nửa đêm. Những đường zigzag ấy trông như lũ rắn độc đang cuộn mình, chực chờ vồ mồi.
“Hắn đang bán khống 40% vốn hóa.”
Giọng Tần Bắc Thâm vang lên từ phía cửa sổ, trầm đều và lạnh lẽo như được lọc qua một lớp băng mỏng. Anh vẫn đứng đó, lưng hướng về phía cô, đôi vai rộng hơi còng xuống. Vết thương ở cánh tay trái anh vẫn rỉ máu qua lớp băng gạc quấn vội từ đêm qua, từng vệt đỏ thẫm loang ra như những cánh hoa úa tàn.
“Chỉ cần chúng ta tung bài báo, giá cổ phiếu sẽ lao dốc không phanh. Hắn sẽ thu về khoản lời khổng lồ từ cú sập đó.”
Thẩm Tri Hạ siết chặt nắm tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay đau nhói.
“Vậy tại sao không công khai ngay?” Cô đập tay xuống mặt bàn, cốc cà phê nguội ngắt khẽ rung lên. “Mỗi phút chúng ta chần chừ là thêm một bệnh nhân phải uống loại thuốc chết tiệt đó! Em có thể viết xong bài trong hai giờ, đăng lên mọi mặt báo—”
“Rồi sau đó?”
Anh quay lại. Ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao cắt ngang lời cô.
“Cố Ngạn Đình sẽ lập tức bắt tay với truyền thông, biến em thành kẻ đầu cơ, thành con tốt thí mạng trong ván cờ của chính hắn. Bằng chứng chúng ta có vẫn chưa đủ để buộc tội hắn trước pháp luật. Hắn sẽ trượt đi như lươn, còn em sẽ bị nghiền nát.”
Lời anh như gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng cô. Cô nhớ lại dòng email trong chương hai: “Cố Ngạn Đình đã bán cô.” Cảm giác bị thao túng, bị lợi dụng như một con rối trong tay kẻ thù khiến lòng cô quặn thắt.
“Anh lúc nào cũng muốn kiểm soát mọi thứ!” Cô bật dậy, giọng run lên vì phẫn uất. “Giống như mười năm trước anh tự ý biến mất không một lời giải thích! Anh nghĩ anh là ai? Anh có quyền gì quyết định thay em?”
Tần Bắc Thâm thoáng khựng lại. Bàn tay lành lặn của anh siết chặt thành nắm đấm, các khớp ngón tay trắng bệch. Rồi anh từ từ đưa cánh tay bị thương ra trước mặt cô, lớp băng đã thấm đẫm máu tươi.
“Em nghĩ anh muốn kiểm soát ư?” Giọng anh khản đặc. “Anh chỉ muốn em sống sót.”
Máu thấm đỏ tấm băng trắng. Thẩm Tri Hạ im lặng, lồng ngực như bị bóp nghẹt. Cô chậm rãi với lấy hộp cứu thương trên bàn, mở nắp, lấy ra lọ cồn sát trùng và cuộn băng mới.
“Ngồi xuống.” Cô ra lệnh, giọng đã dịu đi một nửa.
Anh do dự một thoáng rồi ngồi xuống mép bàn. Cô gỡ lớp băng cũ, từng thao tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Vết cắt sâu hoắm lộ ra, da thịt nham nhở, máu vẫn rỉ ra từng giọt. Những ngón tay cô run nhẹ khi chạm vào làn da lành lạnh của anh. Cồn sát trùng thấm vào miếng bông, cô lau nhẹ xung quanh vết thương, cảm nhận cơ bắp anh căng cứng dưới từng cái chạm.
Không gian như co lại, chỉ còn tiếng hơi thở nhè nhẹ và mùi cồn cay xè. Tần Bắc Thâm nhìn cô chằm chằm, yết hầu chuyển động. Mái tóc mai rũ xuống che đi nửa khuôn mặt.
“Cảm ơn,” anh thì thầm, gần như không thành tiếng.
Cô không đáp, nhưng khi quấn lớp băng mới, động tác dịu dàng hơn hẳn. Những ngón tay cô lướt nhẹ lên băng gạc, vuốt phẳng từng nếp gấp.
Điện thoại reo vang, xé tan khoảnh khắc mong manh ấy.
Màn hình hiển thị cái tên: Trần Anh Kiệt.
Thẩm Tri Hạ khựng tay, liếc nhìn Tần. Anh lắc đầu, ánh mắt lạnh tanh: “Đừng nghe. Anh ta là gián điệp của Cố.”
Nhưng cô đã bắt máy. Giọng Kiệt hốt hoảng vang lên, lạc hẳn nhịp thở:
“Tiểu Hạ… anh phải gặp em. Anh có thứ này cần đưa tận tay.”
“Anh đang ở đâu? Có chuyện gì—”
“Quán cũ, trưa nay. Làm ơn! Đừng nói với ai, kể cả gã đàn ông đi cùng em.”
Máy ngắt. Tiếng tút tút vang lên đều đều như nhịp đập của một quả tim sắp vỡ.
Thẩm Tri Hạ cắn chặt môi. “Em sẽ đến.”
“Đó là bẫy.” Tần chặn trước cửa, đôi mắt tối sẫm.
“Có thể. Nhưng nhỡ anh ta thực sự muốn chuộc lỗi? Em phải biết.” Cô đứng dậy, nhét máy ghi âm và điện thoại vào túi áo khoác. “Đừng đi theo em.”
“Để anh đi thay em.”
“Không.” Ánh mắt cô kiên định như thép. “Đây là chuyện của em với cậu ta. Vả lại, anh đang bị thương.” Cô đẩy anh sang một bên, sải bước ra ngoài.
Tần Bắc Thâm nhìn theo bóng cô khuất sau cánh cửa. Anh lặng lẽ rút điện thoại, nhắn một dòng lệnh. Rồi khoác vội chiếc áo đen, lần theo lối thoát hiểm phía sau.
---
Quán cà phê cũ kỹ nằm khuất sâu trong con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo. Lớp sơn tường bong tróc từng mảng, để lộ lớp gạch đỏ sẫm như những vết thương chưa lành. Cây đàn piano phủ bụi vẫn đứng lặng lẽ ở góc phòng, những phím ngà ố vàng như hàm răng của một cụ già sắp lìa đời. Nó là chứng nhân câm lặng cho biết bao cuộc gặp gỡ và chia ly thời đại học của cô và Kiệt.
Thẩm Tri Hạ đẩy cửa, tiếng chuông gió rung lên lạc lõng trong không gian tĩnh mịch. Mùi cà phê cũ và bụi bặm xộc vào mũi.
Trần Anh Kiệt đã ngồi sẵn trong góc tối, khuôn mặt hốc hác như vừa trải qua một trận ốm thập tử nhất sinh. Bàn tay hắn run run ôm cốc cà phê nguội ngắt, những ngón tay gầy guộc nổi đầy gân xanh.
“Anh biết em sẽ đến mà.” Hắn cười méo mó, nụ cười không chạm tới đáy mắt. “Anh xin lỗi, Tiểu Hạ. Cố ép anh theo dõi em ngay từ đầu. Nhưng anh không thể… Anh không thể tiếp tục làm con rối cho hắn.”
Hắn rút từ trong áo khoác ra một chiếc USB nhỏ xíu, ánh kim loại lóe lên yếu ớt.
“Đây là bằng chứng hắn dùng quỹ đen để thao túng thị trường. Tài khoản ma, giao dịch nội gián… Tất cả. Đưa em đây…”
Nhưng trước khi chiếc USB kịp trao tay, cánh cửa quán bật tung.
Ba gã đàn ông áo đen xông vào, dao găm sáng loáng trên tay.
“Phản bội ông Cố, mày chết rồi!” Một gã gào lên.
Trần Anh Kiệt hất đổ chiếc bàn, nước cà phê bắn tung tóe. Hắn gào lên: “Chạy đi, Tri Hạ!” rồi lao thẳng vào đường dao.
Âm thanh lưỡi thép xuyên qua da thịt vang lên ghê rợn, lạnh lẽo và sắc ngọt như tiếng xé lụa.
Máu bắn lên phím đàn.
Những giọt đỏ thẫm long lanh dưới ánh đèn vàng vọt, chậm rãi len vào từng khe phím ngà, nhuộm đỏ cả một quãng đời tươi đẹp đã qua. Cây đàn như bừng tỉnh sau giấc ngủ dài, cất lên một hợp âm câm lặng bằng màu của tử huyệt.
Thẩm Tri Hạ sững người. Hai chân cô như đông cứng trên nền gạch lạnh.
Trần Anh Kiệt gục xuống, máu từ ngực trái trào ra ồng ộc. Đôi môi hắn mấp máy, hơi thở yếu ớt:
“Đừng… để thầy ta thắng…”
Rồi mắt hắn trợn trừng, đồng tử giãn ra vô hồn.
Cô không kịp phản ứng. Một bóng đen khác lao vào từ cửa sau, những đòn đánh chính xác như máy giáng xuống hai gã áo đen. Xương cốt gãy vụn, tiếng rú đau đớn vang lên. Tần Bắc Thâm!
Anh nắm lấy tay cô, kéo cô chạy qua dãy hành lang tối om ẩm mốc. Mùi máu tanh và mồ hôi quyện vào nhau. Cửa sau bật mở, con hẻm nhỏ ngập trong nắng trưa chói chang.
Tiếng còi xe cảnh sát vọng xa dần.
“Đừng nhìn lại.” Giọng anh khản đặc, như mệnh lệnh, như van nài.
Họ leo lên một chiếc xe tải cũ đỗ sẵn đầu hẻm. Động cơ gầm lên, lao vào màn đêm đang buông xuống vội vã.
---
Trong bóng tối chập chờn của cabin xe, Thẩm Tri Hạ ngồi co ro ở ghế phụ, toàn thân run bần bật. Vết máu trên tay cô đã khô, tạo thành những đường vân nâu sẫm như mạng nhện chết chóc.
“Kiệt chết rồi…” Cô lẩm bẩm, giọng vỡ vụn. “Anh ấy đã muốn làm điều đúng đắn… Vậy mà em đã không tin anh ấy. Em đã nghi ngờ anh ấy ngay từ đầu…”
Tần Bắc Thâm không đáp. Anh chỉ siết chặt vô lăng, đốt ngón tay trắng bệch, đôi mắt đăm đắm nhìn con đường tối om phía trước.
Xe dừng lại trước một căn nhà nhỏ biệt lập ở ngoại ô. Cây dâu da cổ thụ trước sân trút lá xuống lối đi đầy những mảnh vàng úa. Tần tắt máy, bước xuống, mở cửa xe phía cô.
Anh không nói gì, chỉ kéo cô vào lòng.
Thẩm Tri Hạ vùng vẫy một thoáng, hai tay đấm thùm thụp vào ngực anh. Rồi cô gục đầu vào vai anh, bật khóc nức nở.
Những tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa trong đêm tối.
“Em sợ…” Cô thổn thức, từng từ như cứa vào tim. “Em sợ lại mất thêm người thân. Ông ngoại, rồi bây giờ là Kiệt… Nếu anh cũng bỏ em mà đi… Em không thể chịu nổi nữa…”
“Anh không chết được.”
Giọng Tần trầm xuống, ấm áp lạ thường giữa màn đêm lạnh lẽo. Bàn tay lành lặn của anh vuốt nhẹ lên mái tóc rối bời của cô.
“Mười năm qua, anh đã sống như một bóng ma. Không tên, không quá khứ, không tương lai. Cả thế giới ruồng bỏ anh, coi anh là kẻ trộm, kẻ phản bội. Nhưng khi gặp lại em, anh biết mình còn một lý do để tồn tại. Anh sẽ không để em một mình. Không bao giờ.”
Anh kể cho cô nghe về những năm tháng ẩn dật, về nỗi ám ảnh bị cả giới công nghệ truy lùng, về những đêm trắng một mình thu thập chứng cứ chỉ với hy vọng mong manh rằng một ngày nào đó sự thật sẽ được phơi bày. Và về cô – hình bóng duy nhất anh giữ lại từ quá khứ, là ngọn lửa sưởi ấm trái tim đã hóa băng giá.
Trong căn phòng tối, cô tựa đầu vào vai anh, nước mắt lặng lẽ thấm ướt áo. Hơi ấm từ anh như một chiếc neo giữ cô lại giữa biển khơi tuyệt vọng.
Một lúc lâu, cô khẽ cựa mình. Giọng cô khàn đặc nhưng kiên định lạ thường:
“Em sẽ viết bài báo này bằng máu của những người đã chết. Nhưng trước hết, chúng ta cần bằng chứng gốc. Cố Ngạn Đình muốn dùng em để thao túng dư luận. Vậy em sẽ biến âm mưu đó thành tự sát.”
Tần Bắc Thâm hơi siết vai cô. Ánh mắt anh lóe lên trong bóng tối.
“Đêm mai, anh sẽ đưa em vào tận trung tâm dữ liệu của Tinh Huy. Ở đó có mọi thứ chúng ta cần.”
Cô ngước lên nhìn anh. Lần đầu tiên sau cơn ác mộng, ánh mắt cô lóe lên một tia lửa quyết tâm – thứ lửa có thể thiêu rụi mọi dối trá.
“Được. Nhưng lần này, chúng ta cùng đi.” Cô nắm lấy tay anh, những ngón tay đan chặt. “Không ai ở lại.”
Anh khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt. Trong bóng tối, hai bàn tay họ đan vào nhau – lời thề không lời cho một cuộc chiến sinh tử.
Ngoài kia, gió đêm gào thét qua những tán cây trơ trụi. Nhưng trong căn nhà nhỏ, lần đầu tiên sau mười năm, bóng ma cô độc và người con gái mang trái tim đầy thương tổn tìm thấy một điểm tựa.
Một điểm tựa bằng máu, nước mắt, và niềm tin vừa được hàn gắn.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện