Chương 6/15 · Dấu Xoắn Ốc Của Tham Vọng
Tác giả: Em Sâu
Đêm phủ đen đặc quánh như nhựa đường chảy tràn từ mái tòa nhà Tinh Huy Dược Nghiệp. Chiếc xe tải cũ kỹ đỗ im lìm sau lưng tòa nhà, nơi ánh đèn neon từ sảnh chính không thể rọi tới. Trong khoang xe chật hẹp, không khí ngột ngạt mùi dầu máy và mồ hôi.
Thẩm Tri Hạ run run kiểm tra lại bộ đồng phục nhân viên vệ sinh lần thứ ba. Lớp vải thô ráp cọ vào da, tim cô đập nhanh hơn sau mỗi nhịp thở. Cạnh cô, Tần Bắc Thâm mặc áo kỹ thuật viên IT, đôi tay lướt trên laptop với vẻ tập trung đến lạnh lùng. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên gương mặt anh những đường nét sắc cạnh.
"Camera tầng hầm đã bị khóa. Chúng ta có mười lăm phút trước khi hệ thống khởi động lại." Giọng anh đều đều, không cảm xúc.
Cô nhìn anh, nỗi ám ảnh từ cái chết của Trần Anh Kiệt vẫn còn tươi nguyên trong đáy mắt. Máu của anh ấy đã loang trên mặt bàn quán cà phê, và giờ đây cô lại sắp lao vào một cuộc chơi sinh tử khác. "Anh chắc chứ? Nếu có biến..."
"Sẽ có biến." Tần ngắt lời, mắt vẫn dán vào màn hình. "Nhưng em cần bản gốc dữ liệu, và anh cần em sống để viết bài." Anh đưa cho cô chiếc thẻ từ lấy được từ Lục Trạch Nghiêu. Ngón tay anh chạm vào tay cô, lạnh buốt nhưng ẩn chứa một điều gì đó run rẩy. Ánh mắt anh sắc lạnh, nhưng trong khoảnh khắc, cô thấy thấp thoáng nỗi lo sợ.
Cô nắm chặt tấm thẻ, gật đầu. "Không ai ở lại."
---
Hai giờ sáng. Họ len vào tòa nhà qua lối thoát hiểm. Cánh cửa sắt kêu lên một tiếng khe khẽ rồi im bặt. Hành lang chìm trong ánh sáng xanh mờ của đèn khẩn cấp, những bức tường bê tông lạnh toát hắt ra hơi ẩm. Tần dẫn đường, từng bước chân nhẹ như mèo trên nền gạch. Thẩm bám sát phía sau, tay siết chặt cây lau nhà như một thứ vũ khí duy nhất. Mỗi khi bóng tối chập chờn, tim cô lại thót lên.
Gần thang máy, bất ngờ một bóng bảo vệ xuất hiện từ khúc quanh. Ánh đèn pin quét ngang, suýt rọi vào mặt cô. Thẩm đông cứng, hơi thở nghẹn lại. Nhưng Tần đã nhanh như chớp đẩy cô vào hốc tường, thân anh che chắn trọn vẹn. Rồi anh bình thản bước ra, chỉ tay vào ổ điện trên tường: "Tôi đến sửa đường dây mạng. Anh kiểm tra giúp tầng dưới nhé."
Giọng anh chắc nịch, tự tin đến mức tên bảo vệ chỉ lầm bầm câu gì đó rồi quay gót. Tiếng bước chân xa dần. Thẩm thở phào, tim vẫn đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Tần quay lại, ánh mắt trấn an. Bàn tay anh khẽ chạm vào vai cô – một cái chạm nhẹ như lời hứa, rồi vội rụt đi.
Họ tiếp tục lên tầng. Những bậc cầu thang dường như dài vô tận.
---
Cửa phòng máy chủ sừng sững trước mặt. Tần quẹt thẻ, ngón tay anh múa trên bàn phím điều khiển. Một tiếng "tách" khô khốc, cánh cửa trượt ra không tiếng động. Bên trong, tiếng máy móc vo ve như tổ ong khổng lồ. Hàng trăm dãy đèn LED nhấp nháy, hắt ra thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo.
Thẩm nhanh chóng nối ổ cứng di động vào máy chủ chính. Màn hình hiện lên thanh tiến trình. 5%... 10%... Mồ hôi túa ra trên trán cô. Thời gian như đặc quánh lại.
Cô liếc đồng hồ, rồi bất chợt thấy vết máu loang trên tay áo Tần. Máu tươi đang rỉ ra, thấm qua lớp vải. "Anh bị thương từ bao giờ?" Cô thì thầm, giọng run lên.
Anh kéo áo che đi, lắc đầu: "Chỉ xước da. Đừng để ý."
Nhưng cô nhận ra sắc mặt anh tái nhợt. Ánh đèn LED hắt lên gò má anh, lộ rõ những giọt mồ hôi lạnh. Cô định hỏi thêm thì đèn báo động đỏ rực khắp phòng. Còi hú vang dội, xé toang bầu không khí tĩnh mịch. "Có kẻ xâm nhập!" – tiếng loa thông báo vang lên, lạnh như nước đá.
80%...
Tần quát: "Còn hai phút!"
Anh lao ra cửa, đóng sập lại, gài chốt tạm. Bên ngoài, tiếng chân dồn dập mỗi lúc một gần. Thẩm mắt dán vào màn hình, tay siết chặt như muốn bóp nát thời gian.
90%... 95%...
Cánh cửa rung lên vì những cú đập mạnh. Tiếng kim loại va chạm chát chúa.
100%.
Cô rút ổ cứng, nhét vào túi áo. Ngay lúc đó, cửa phòng bật tung. Tần quay sang cô, mắt anh sáng quắc. Anh rút từ trong áo ra một vật nhỏ bằng nắm tay, nhét vào tay cô. Quả bom tự chế với ngòi nổ đã được kích hoạt.
"Nếu năm phút nữa anh không ra, em phải cho nổ tung nơi này."
"Không! Em không đi một mình!" Cô níu áo anh, giọng nghẹn lại. Nước mắt cô giàn giụa.
Anh gỡ từng ngón tay cô ra, thì thầm: "Tiểu Hạ, tin anh. Chạy đi." Rồi anh đẩy mạnh cô về phía ống thông gió. Cô nghiến răng, nước mắt mặn chát trên môi. Cô chui vào đường ống chật hẹp, kim loại lạnh buốt cọ vào da. Phía sau, tiếng đánh đấm, tiếng la hét vọng lại. Cô không dám ngoái nhìn. Lòng cô như có lửa đốt.
Cô bò trong bóng tối, những tiếng động mỗi lúc một xa. Rồi cô lết ra ngoài, rơi xuống bãi đỗ xe. Cú rơi khiến cô choáng váng. Chiếc xe tải chờ sẵn nổ máy, người tài xế – một đồng minh của Tần – kéo cô lên và phóng đi.
Trong thùng xe tối om, cô ôm đầu, khóc nức nở. "Anh ấy... anh ấy..." Cô nhìn quả bom trong tay, toàn thân run rẩy. Lời Tần dặn như dao cứa vào tim. Cô định quay lại, nhưng tài xế ngăn: "Anh ấy đã dặn, bằng mọi giá phải đưa cô đến nơi an toàn." Cô gục xuống, cảm giác tuyệt vọng như bàn tay bóp nghẹt tim.
---
Xe dừng ở một nhà kho vắng. Cô bước xuống, loạng choạng, rồi ngã quỵ. Điện thoại rơi ra, màn hình vẫn sáng tên "Bắc Thâm" mà không hồi âm. Thời gian trôi qua như nhát cắt. Cô ngồi bệt dưới đất, tay vẫn nắm quả bom đã tắt ngúm từ lâu.
Nửa giờ sau, có tiếng động ngoài cửa. Một bóng người lảo đảo bước vào, áo rách tả tơi, vai đẫm máu. Thẩm lao tới, ôm chầm lấy anh. "Anh... đồ ngốc!" Cô vừa đấm vừa khóc.
Tần Bắc Thâm gượng cười, giọng yếu ớt: "Anh bảo rồi... sẽ không bỏ em."
Cô vội vàng lấy bông băng trong túi cứu thương, run run quấn quanh vết thương trên vai anh. Máu vẫn rỉ ra, thấm đỏ cả băng. "Lần sau, nếu anh còn liều mạng, em sẽ tự mình làm nổ tung tất cả."
Anh nắm lấy tay cô, ánh mắt mệt mỏi nhưng ấm áp: "Vậy thì để anh ở bên cạnh mà canh chừng em."
Họ ngồi tựa vào nhau trong ánh đèn le lói của nhà kho. Hơi ấm từ cơ thể anh lan sang cô, xua tan đi cái lạnh của đêm. Cô mở laptop, kết nối ổ cứng. Dữ liệu hiện lên: danh sách bệnh nhân bị mua chuộc, số tiền chi trả, và dòng chữ lạnh lùng: "Người ký duyệt chi tiền bịt miệng: Cố Ngạn Đình."
Cô siết tay, mắt long lên. Trận chiến chưa kết thúc.
Nhưng lúc này, hơi thở của anh bên tai cô là thứ duy nhất có thật. Ngoài kia, bình minh còn xa, nhưng trong bóng tối, lòng cô đã nhen lên một tia lửa. Tia lửa của sự thật, và của niềm tin vừa được hàn gắn.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện