Chương 7/15 · Dấu Xoắn Ốc Của Tham Vọng
Tác giả: Em Sâu
Ánh sáng ban mai yếu ớt len qua những tòa nhà cao tầng, Thẩm Tri Hạ dừng chân trước cửa Tạp chí Tài Kinh Quan Sát, ngước mắt nhìn tấm biển quen thuộc. Hơi lạnh sớm mai cào nhẹ lên gò má, nhưng trong lồng ngực cô là một ngọn lửa âm ỉ. Đêm qua, trong nhà kho chật hẹp, hơi thở của Tần Bắc Thâm trên vai cô, mùi máu tanh nồng, và ánh mắt anh trước khi rời đi – tất cả như những mũi kim đâm thức tỉnh từng tế bào.
Cô chỉnh lại gọng kính, nơi Chu Mẫn Nhi đã tỉ mỉ gắn chiếc camera siêu nhỏ, rồi đẩy cửa bước vào. Hành lang vắng lặng, tiếng giày cao gót nện lên sàn đá cẩm thạch vang lên từng nhịp dứt khoát. Cánh cửa phòng tổng biên tập bằng gỗ gụ nặng nề khép lại sau lưng cô, nhốt cả hai vào một không gian sang trọng đến lạnh lẽo. Mùi thuốc lá pha lẫn hương nước hoa đắt tiền xộc vào khứu giác, quấn quýt như dây leo độc.
Cố Ngạn Đình ngồi sau chiếc bàn lớn, tay chậm rãi lau cặp kính gọng vàng. Nụ cười trên môi ông ta nhân hậu như thể được đúc sẵn từ khuôn mẫu của những kẻ thao túng kiệt xuất.
“Tiểu Hạ, con có biết bài báo hay nhất là bài được viết bởi chính nạn nhân không?”
Giọng ông ta chậm rãi, như lưỡi dao cùn cứa vào tim.
Thẩm Tri Hạ siết chặt bàn tay sau lưng, móng tay bấm vào da thịt để cơn đau giữ cho mình tỉnh táo. Cô giả vờ cúi đầu, giọng bối rối:
“Thầy dạy con nhớ rất rõ, nhưng con không hiểu ý thầy hôm nay…”
“Ngồi xuống. Ta cần nói chuyện về chuyên đề XH-27 của con.”
Ánh mắt ông ta đảo qua cô, ấm áp nhưng ẩn sau là sắc lạnh thấu xương.
“Con đã đi quá xa rồi. Nhưng không sao, thầy sẽ giúp con sửa lại hướng đi.”
Cô kéo ghế ngồi đối diện, ép buộc từng nhịp thở đều đặn. Trong gọng kính, chiếc camera vẫn đang tắt – cô phải chọn đúng thời điểm. Hình ảnh Tần Bắc Thâm đêm qua chợt ùa về: vai đẫm máu, gương mặt kiệt sức nhưng vẫn nở nụ cười trấn an cô.
“Tin anh, Hạ. Kế hoạch giả bắt sẽ khiến chúng mất cảnh giác. Em chỉ cần sống sót qua ngày mai.”
Cô hít một hơi thật sâu. Phải thành công, không chỉ vì ông ngoại, mà còn vì anh.
“Con biết Tinh Huy có thể kiện tạp chí vì tội vu khống không? Nhưng nếu con phối hợp, ta có thể biến nó thành một cú hit truyền thông.”
Cố Ngạn Đình đứng dậy, chậm rãi bước đến tủ sách, rút ra một tập hồ sơ dày cộp.
“Ông con, Thẩm Hoài Nam, từng là một người rất tài năng. Nhưng tiếc thay, ông ấy lại chọn cách chống lại Tinh Huy. Ta đã cố giúp, nhưng không thể cứu được danh dự của ông ấy.”
Thẩm Tri Hạ nhìn tập hồ sơ trên bàn, nơi cái tên ông ngoại cô được in đậm như một vết nhơ. Cô nuốt nghẹn, ép mình run giọng:
“Thầy có thể kể cho con nghe sự thật về ông không? Con chỉ muốn biết điều gì đã xảy ra ngày ấy.”
Cố Ngạn Đình xoay người, ánh mắt đầy thương cảm giả tạo:
“Sự thật à? Sự thật là ông con đã bán linh hồn cho những kẻ muốn phá hoại Tinh Huy. Bài báo năm ấy, ta ký tên, nhưng là để minh oan cho ngành dược. Ông con là nạn nhân của chính sự cố chấp.”
Cô cúi gằm mặt, để những ngón tay run run như thật.
“Con không ngờ… vậy mà con cứ nghĩ ông bị hại. Cả chiếc USB kia nữa… có lẽ con nên tiêu hủy nó.”
Cô ngước lên, mắt cố ngấn nước.
“Cảm ơn thầy đã cho con biết sự thật, dù đau đớn.”
Cố Ngạn Đình bước lại gần, bàn tay đặt lên vai cô – cử chỉ thân thiết nhưng lạnh như băng.
“Con làm đúng. Giờ thì đưa tất cả bằng chứng con có cho thầy. Chúng ta sẽ cùng viết một bài báo đúng nghĩa.”
Ngay khoảnh khắc ấy, một tia giận dữ lóe lên trong lồng ngực cô. Nhưng Thẩm Tri Hạ kìm lại, giọng vẫn ngây thơ:
“Thầy cho con một ngày để sắp xếp lại tư liệu được không? Con muốn tự tay viết bài này.”
Ánh mắt Cố Ngạn Đình sắc như dao cạo, quét qua mặt cô.
“Một ngày? Được thôi. Nhưng nhớ rằng, bạn trai con – Zero ấy – đang chờ đợi tin tốt từ con.”
Hắn bấm nút trên bàn, màn hình TV treo tường bật sáng.
Thẩm Tri Hạ nghẹn thở. Đoạn video hiện lên: Tần Bắc Thâm bị trói trong một căn phòng tối, mặt bầm tím, khóe miệng rỉ máu, nhưng ánh mắt anh bình thản nhìn thẳng vào camera. Dường như xuyên qua màn hình, cô đọc được lời anh: Đừng lo cho anh. Cô biết rõ đó là kế hoạch hôm qua họ đã bàn – Tần giả bị bắt để đánh lạc hướng – nhưng nhìn anh như vậy, trái tim cô vẫn muốn vỡ ra.
“24 giờ. Con viết bài theo ý ta, hoặc cậu ta chết.” Cố Ngạn Đình cười lạnh, đẩy cô ra khỏi phòng. “Cứ ở lại phòng làm việc của con, mọi thứ cần thiết đều có sẵn. Đừng gọi cho ai.”
Cánh cửa phòng làm việc của cô khóa lại sau lưng. Thẩm Tri Hạ đứng lặng giữa căn phòng quen thuộc, nhưng giờ đây nó là một chiếc lồng son. Cô quét mắt một vòng: trên giá sách, dưới đèn bàn, trong chậu cây – ít nhất ba camera mới và một máy nghe lén tí hon. Nỗi tuyệt vọng dâng lên cổ họng, nhưng cô tự nhủ: Bình tĩnh, Hạ. Mày đã lường trước điều này.
Cô ngồi vào bàn, mở laptop, những ngón tay giả vờ lướt trên bàn phím. Dòng chữ vô nghĩa hiện lên màn hình:
“Tinh Huy Dược Nghiệp – ánh sáng của ngành y dược…”
Nhưng tâm trí cô đang ở nơi khác. Tay trái lén lút thao tác một ứng dụng ẩn, kích hoạt camera trong gọng kính. Đèn xanh nhấp nháy báo hiệu nó đã bắt đầu truyền trực tiếp đến máy chủ của Tần. Cô thở ra một hơi thật khẽ. Giờ thì mọi hành động của cô đều được ghi lại, như một chiếc phao cứu sinh.
Cần câu giờ. Cần tạo cơ hội để Tần thoát ra và giải mã những dữ liệu cuối cùng. Nhưng cảm giác bị giam cầm, bị theo dõi bóp nghẹt lồng ngực cô. Cô nhớ lại lời ông ngoại từng nói, giọng trầm ấm trong ký ức:
“Sự thật luôn tìm cách lộ diện, nhưng con phải đủ mạnh để đón nhận nó.”
Bất giác, ánh mắt cô lướt qua ngăn kéo bàn hơi nhô ra – ngăn kéo bí mật mà cô đã phát hiện từ những ngày đầu làm việc ở đây, nơi thỉnh thoảng cô cất những thứ cá nhân như một lời nhắc nhở về con người thật của mình. Tim cô đập thình thịch. Liệu camera có quét được góc khuất này không? Cô giả vờ cúi xuống nhặt bút, ngón tay run run mở ngăn kéo.
Bên trong, dưới lớp giấy vụn, là cuốn nhật ký cũ của ông ngoại. Bìa da sờn cũ, từng trang giấy ố vàng, nhưng với cô, nó quý giá hơn vàng ròng. Cô đã giấu nó ở đây từ ngày đầu tiên đi làm, như một lời thề ngầm. Cô mở nhanh đến trang cuối, dòng chữ nghiêm khắc của ông hiện ra:
“Cố Ngạn Đình – kẻ bán rẻ lương tâm.”
Nhưng ngay dưới chân trang, một dãy số và ký hiệu kỳ lạ được viết bằng mực mờ – mật mã mà ông từng dạy cô giải khi còn nhỏ.
Nước mắt chực trào ra, nhưng cô chớp mắt để giữ giọt lệ không rơi. Những buổi chiều trong sân nhà cũ, ông ngồi bên hiên, tay phe phẩy quạt nan, dạy cô cách mã hóa bằng thơ Đường:
“Một chữ là một câu, một câu là một bước đi…”
Cô thì thầm, chỉ đủ mình nghe:
“Cảm ơn ông đã để lại con đường cuối cùng.”
Ngón tay cô lần theo dãy số, ký ức ùa về như thước phim quay chậm. Từng ký hiệu được giải mã bằng những bài thơ ông yêu thích. Dần dần, một thông điệp hiện ra:
“Liên hệ Lâm bác sĩ – Bệnh viện số 1 – ẩn danh – có lối thoát cho kế hoạch công khai.”
Mắt cô sáng rực lên trong bóng tối. Thì ra ông ngoại đã lường trước tất cả. Người bác sĩ năm xưa dám đứng lên tố cáo Tinh Huy vẫn còn sống, và ông ta có thể giúp cô công bố sự thật một cách an toàn, không gây hỗn loạn thị trường. Kế hoạch phản công bắt đầu thành hình. Cô cần sống sót qua 24 giờ này, tìm cách liên lạc với bác sĩ Lâm, và sau đó – tại buổi ra mắt sách của Cố Ngạn Đình vào tối mai – cô sẽ cho cả thế giới thấy bộ mặt thật của kẻ mà cô từng gọi là thầy.
Cô ngồi thẳng lưng, giả vờ tập trung vào màn hình, nhưng tâm trí đã vạch rõ từng bước. Bàn tay phải vẫn gõ những dòng ca ngợi Tinh Huy, còn tay trái lần đến chiếc điện thoại cục gạch giấu trong túi áo khoác – thứ mà Tần đã đưa cho cô từ trước, chỉ dùng cho những tình huống sống còn. Cô biết trong nhà vệ sinh có một điểm mù camera, chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi.
Ngoài kia, thành phố vẫn ồn ào, nhưng trong căn phòng này, thời gian như đông đặc. Thẩm Tri Hạ tự nhủ: 24 giờ. Đủ để một con tốt lật ngược ván cờ. Và khi màn đêm buông xuống, cô sẽ không còn là quân cờ nữa.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện