Chương 8/15 · Dấu Xoắn Ốc Của Tham Vọng
Tác giả: Em Sâu
Ánh đèn pha lê trút xuống sảnh tiệc dát vàng từng giọt. Thẩm Tri Hạ dừng lại trước cửa kính, hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại chiếc vòng cổ bạc trên cổ. Món trang sức đó chứa một máy phát sóng nhỏ xíu – món quà cuối cùng Tần Bắc Thâm dúi vào tay cô trước khi bị bắt giam mười bốn giờ trước.
Trong túi áo, chiếc điện thoại cục gạch vẫn im lìm. Còn USB chứa báo cáo gốc và đoạn ghi âm – những lời Cố Ngạn Đình thú nhận tại dạ tiệc Tinh Huy – cô đã cài cẩn thận dưới lớp vải lót váy.
Tất cả đều đã sẵn sàng.
Chỉ còn chờ khoảnh khắc bùng nổ.
"Tiểu Hạ!"
Giọng Cố Ngạn Đình vang lên đầy thân mật.
Ông ta tiến tới trong bộ vest xám cắt may hoàn hảo, nụ cười tươi rói nhưng đôi mắt đằng sau cặp kính gọng vàng lạnh tanh như dao cạo.
"Nhìn xem, đây chính là cô học trò xuất sắc nhất của tôi – phóng viên sẽ chấn động làng báo chí đêm nay."
Bàn tay ông ta nhẹ nhàng khoác lên khuỷu tay cô, siết chặt đến mức móng tay hằn lên da thịt.
Thẩm Tri Hạ nở một nụ cười gượng gạo.
"Cảm ơn sư phụ. Tôi sẽ không để ngài thất vọng."
"Tốt."
Hơi thở ông ta phả vào tai cô, nóng hổi và độc địa.
"Nhớ lấy, mạng thằng Tần đang nằm trong tay tôi. Chỉ cần một câu sai, cô sẽ vĩnh viễn không gặp lại hắn."
Tim cô thắt lại.
Nhưng đôi môi vẫn cong lên, giả vờ ngoan ngoãn.
"Tôi hiểu rồi."
Giữa dòng người sang trọng, một vệt đỏ rực chuyển động.
Chu Mẫn Nhi.
Cô gái kiêu sa trong chiếc đầm dạ hội đỏ rượu vang đang nâng ly sâm panh, kín đáo nháy mắt ba lần – tín hiệu ám chỉ toàn bộ đường truyền, camera và liên lạc nội bộ đã bị kiểm soát.
Thẩm Tri Hạ khẽ gật đầu, rồi để mặc Cố Ngạn Đình dắt tay tiến về phía sân khấu.
Đôi gót cao gõ nhịp chậm rãi trên sàn đá cẩm thạch, từng bước như đếm ngược thời khắc phán quyết.
---
Những tràng pháo tay vang lên như sấm dậy khi Cố Ngạn Đình bước lên bục.
Ông ta giới thiệu vài lời hoa mỹ về "tài năng trẻ mà tôi tự hào nâng đỡ", rồi lui vào cánh gà, khoanh tay đứng nhìn với vẻ mãn nguyện.
Thẩm Tri Hạ tiến ra ánh đèn, bàn tay lạnh ngắt siết chặt tập giấy.
Dưới hàng ghế, những gương mặt quen thuộc của giới truyền thông, doanh nhân, nhà đầu tư – tất cả đều dán mắt lên cô.
"Kính thưa quý vị..."
Giọng cô cất lên đều đều, như một cỗ máy được lập trình sẵn.
"Hôm nay, tôi muốn chia sẻ về sứ mệnh cao cả của Tinh Huy Dược Nghiệp..."
Cô đọc từng dòng ca ngợi sự vĩ đại của tập đoàn, những đóng góp cho nền y học, đạo đức kinh doanh mẫu mực.
Cố Ngạn Đình khẽ gật đầu tán thưởng.
Nhưng đến đoạn thứ ba, ngón tay cô chạm nhẹ vào mặt dây chuyền bạc.
Hơi ấm của kim loại khiến nhịp tim cô chậm lại.
"Nhưng thưa quý vị..."
Cô ngừng lời.
Đôi mắt chậm rãi lướt một vòng toàn trường, long lanh dưới ánh đèn, nhưng không còn chút sợ hãi nào.
"Tôi đến đây để kể một câu chuyện khác."
Cố Ngạn Đình khựng lại.
Nụ cười trên môi ông ta đông cứng.
"Cách đây hai mươi năm, một nhà nghiên cứu già đã phát hiện sự thật về XH-27. Thuốc chưa đủ an toàn, dữ liệu thử nghiệm bị làm giả, hàng loạt bệnh nhân tử vong vì tác dụng phụ không được công bố."
Căn phòng bỗng chốc im phăng phắc.
"Ông ấy muốn nói ra sự thật, nhưng bị chính đồng nghiệp hãm hại – bằng một bài báo vu khống khiến danh dự sụp đổ, đẩy ông vào cái chết oan ức."
Thẩm Tri Hạ xoay người, cánh tay chỉ thẳng về phía Cố Ngạn Đình.
"Người ký bài báo năm đó... chính là quý ngài đang đứng đây – Tổng biên tập Cố Ngạn Đình."
Tức thì, cô nhấn nút ẩn trên mặt dây chuyền.
Màn hình LED khổng lồ phía sau bùng sáng.
Từng dòng tài liệu mật cuộn lên: báo cáo thử nghiệm thật của XH-27, danh sách bệnh nhân tử vong kèm nguyên nhân, chứng từ chuyển tiền mua chuộc bác sĩ.
Rồi đoạn ghi âm vang lên: giọng Cố Ngạn Đình, cùng Lục Trạch Nghiêu, bàn bạc về việc bán khống cổ phiếu và thao túng dư luận.
"Không... không thể nào!"
Tiếng hét thất thanh của Cố Ngạn Đình bị nhấn chìm trong cơn bão hỗn loạn.
Phóng viên lao lên phía trước.
Nhà đầu tư hoảng hốt rút điện thoại gọi môi giới.
Tiếng xì xào, tiếng đổ vỡ, tiếng ghế va vào nhau loảng xoảng.
"Tắt nó đi! Vệ sĩ! Vệ sĩ đâu!"
Cố Ngạn Đình gào lên, mặt đỏ bừng vì giận dữ.
Nhưng chẳng có tên vệ sĩ nào xuất hiện.
Chu Mẫn Nhi đã kịp khóa mọi tần số liên lạc ngay từ đầu đêm.
---
"Mày dám phản tao, con khốn!"
Trong cơn cuồng nộ, Cố Ngạn Đình rút từ trong áo ra một khẩu súng lục nhỏ.
Họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào Thẩm Tri Hạ.
Không khí như đông đặc.
Vài tiếng thét thất thanh vụt tắt.
Ông ta bước tới, từng bước gõ trên sàn.
"Mày nghĩ mày thắng sao, Tiểu Hạ? Mày và thằng Tần đều sẽ chết như con kiến thôi!"
Thẩm Tri Hạ đứng im, tay vẫn giữ chặt chiếc vòng cổ.
Tim cô đập điên cuồng, nhưng cô biết: nếu chết ở đây, ít nhất sự thật cũng đã phơi bày.
Nhưng rồi –
Một bóng đỏ lao vút từ hàng ghế khán giả.
"Cẩn thận!"
Chu Mẫn Nhi phóng người, đẩy mạnh Thẩm Tri Hạ sang một bên.
Tiếng súng chát chúa xé toang không gian.
Mùi thuốc súng khét lẹt.
Máu.
Những giọt đỏ bắn lên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo.
Chu Mẫn Nhi ngã xuống, tay ôm chặt cánh tay rỉ máu, nhưng trên môi vẫn nở nụ cười yếu ớt: "Chị... chị Hạ... em đỡ được rồi..."
"Mẫn Nhi!"
Thẩm Tri Hạ hoảng hốt quỳ sụp, ôm lấy cô gái trẻ.
Máu thấm ướt chiếc váy dạ hội đỏ, nay càng thêm đỏ.
Nhưng đúng lúc đó, cửa chính bật tung.
Dàn đặc nhiệm mặc giáp đen tràn vào, vũ khí lăm lăm.
"Tất cả đứng im! Buông súng!"
Họ đến kịp nhờ tín hiệu khẩn cấp Chu Mẫn Nhi đã gửi qua kênh mã hóa trước khi lao ra đỡ đạn.
Khẩu súng của Cố Ngạn Đình rơi xuống sàn.
Ông ta bị khống chế, tay bị bẻ quặt ra sau.
Nhưng trước khi bị lôi đi, ông ta ngẩng đầu, ánh mắt điên dại nhìn thẳng vào Thẩm Tri Hạ.
"Mày tưởng mày thắng sao? Còn một quân cờ cuối cùng... nó sẽ chôn vùi tất cả! Mày và thằng chó Tần đều sẽ trả giá!"
Tiếng cười man rợ của ông ta vang vọng khắp sảnh tiệc.
Thẩm Tri Hạ giao Chu Mẫn Nhi cho đội y tế, rồi đứng lên.
Toàn thân cô run rẩy, nhưng đôi chân vẫn dẫn cô chạy về phía cửa chính.
---
Sảnh ngoài hỗn độn.
Cảnh sát phong tỏa, đèn nháy nhấp nháy, tiếng còi hú từ xa vọng tới.
Và giữa dòng người, cô nhìn thấy anh.
Tần Bắc Thâm đang được hai cảnh sát dìu bước.
Áo sơ mi trắng rách tươm, vết máu và vết bầm tím phủ đầy mặt, khóe môi sưng vều.
Nhưng đôi mắt đen láy vẫn sáng bừng lên khi chạm vào bóng hình cô.
"Tri Hạ!"
Giọng anh khàn đặc, như xé toạc cả chục năm cô đơn.
Thẩm Tri Hạ không nhớ mình đã chạy như thế nào.
Chỉ biết khi bàn tay cô chạm vào ngực áo anh, nước mắt đã giàn giụa từ lúc nào.
"Anh! Em tưởng anh chết rồi! Em tưởng..."
Cô không nói nên lời, chỉ biết bấu chặt vào vải áo như sợ anh tan biến mất.
Tần Bắc Thâm khẽ cười, dù hành động ấy khiến khóe môi rách lại rỉ máu.
Bàn tay run run của anh lau đi những giọt nước mắt trên má cô.
"Anh đã hứa... sẽ không bỏ em mà."
Anh ngập ngừng, hơi thở đứt quãng.
"Và... từ ngày đầu tiên, anh đã..."
Một khoảnh khắc, anh nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt chứa đựng mười năm thương nhớ, sợ hãi và hy vọng.
"...yêu em. Anh yêu em, Tri Hạ."
Cô bật khóc nức nở.
Không còn giữ được vỏ bọc nào nữa.
Ngay giữa vòng vây cảnh sát, giữa ống kính truyền thông lóe sáng, họ ôm chầm lấy nhau.
Vết thương của anh, nước mắt của cô, hòa vào những tia flash lạnh lẽo, nhưng trong vòng tay ấy chỉ có hơi ấm.
"Lần này... em sẽ không rời xa anh nữa."
Thẩm Tri Hạ thì thầm vào ngực anh, giọng nghẹn ngào.
---
Đêm dần khuya.
Xe cấp cứu đưa Chu Mẫn Nhi đi, còi hú xé toang bầu trời thành phố đầy sương.
Cố Ngạn Đình bị áp giải ra xe bọc thép, đôi mắt vẫn đỏ ngầu phẫn nộ.
Trước khi cánh cửa xe đóng sầm lại, ông ta ngoái nhìn Thẩm Tri Hạ lần cuối.
Ánh đèn đường hắt qua ô kính, gương mặt ông ta méo mó như quỷ dữ.
"Quân cờ cuối cùng... nó sẽ tìm mày, và cả thằng Tần nữa. Đợi đấy!"
Cánh cửa xe khép lại, ngăn đôi lời đe dọa và bóng tối.
Thẩm Tri Hạ đứng chôn chân.
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Còn ai nữa? Còn cuộc chiến nào nữa?
Nhưng rồi bàn tay Tần Bắc Thâm đan vào tay cô, siết chặt, những vết xước ráp chạm vào da thịt mềm mại.
"Đừng sợ."
Giọng anh kiên định đến lạ, dù toàn thân vẫn còn run rẩy vì vết thương.
"Để anh lo. Sau tất cả, chúng ta đã ở bên nhau."
Cô ngước nhìn anh.
Gương mặt bầm dập ấy vẽ nên một nụ cười nhọc nhằn nhưng đầy tin tưởng.
Phía xa, ánh đèn thành phố nhòe đi trong sương thu.
Thẩm Tri Hạ không biết phía trước còn gì chờ đợi.
Nhưng lần đầu tiên sau mười năm, cô cảm thấy mình không đơn độc.
Sự thật đã phơi bày.
Nhưng bóng tối... vẫn chưa tan hẳn.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện