Chương 10/15 · Gió mùa hè thổi qua ký ức
Chương 10: Gió từ gia đình
Tác giả: Sâu Yêu
Chương 10: Gió từ gia đình
Mẹ Lục Trình đến trường vào một buổi chiều thứ năm.
Tôi đang ngồi ở thư viện, mượn cuốn Lược sử thời gian của Hawking, thì Lâm Vân Hy chạy vào, mặt tái mét:
"Mẹ của chủ tịch hội học sinh đến kìa. Nghe nói bà ấy đang hỏi về mày."
"Hỏi gì?" Tôi ngẩng lên.
"Hỏi mày là ai, học lớp nào, gia đình ra sao."
Tôi gấp sách lại, cảm giác như có con rắn băng lạnh trườn dọc sống lưng. Không phải sợ, mà là một dự cảm chẳng lành.
Tôi ra hành lang tầng 2, nơi có dãy cửa kính nhìn xuống sân trường. Bà ta đứng đó — một người phụ nữ cao, gầy, mặc vest trắng, tóc búi cao, gương mặt sắc như dao. Giày cao gót gõ trên nền gạch men, từng tiếng vọng đều đặn.
Tần Duy phải không?
Giọng bà ta vang lên sau lưng tôi. Tôi quay lại. Bà ta đã đứng ngay trước mặt, mùi nước hoa đắt tiền thoang thoảng, nhưng không che được vẻ lạnh lẽo trong ánh mắt.
"Cháu chào bác." Tôi cúi đầu.
"Cháu học giỏi nhỉ?" Bà ta cười, nhưng nụ cười đó không chạm đến mắt. "Đứng thứ nhì toàn khối, lại còn giải toán quốc tế. Nhưng mà..." Bà ta dừng lại, đưa mắt nhìn tôi từ đầu đến chân. "Có học giỏi cũng vô ích. Lục Trình không thể dây dưa với mấy đứa như cháu."
"Mấy đứa như cháu" — bốn chữ đó, bà ta nói nhẹ như gió, nhưng sắc như dao cạo.
"Bác nói vậy là sao?" Tôi cố giữ giọng bình tĩnh.
"Cháu hiểu mà." Bà ta vuốt ve chiếc nhẫn kim cương trên tay. "Gia đình cháu... hoàn cảnh khó khăn. Mẹ mất sớm, cha làm ăn nhỏ. Lục Trình sau này sẽ tiếp quản tập đoàn, vợ hắn phải là người môn đăng hộ đối. Cháu..." Bà ta lắc đầu, khẽ thở dài, như thể đang thương hại một con mèo hoang. "Đừng mơ tưởng đến con trai tôi. Mày không xứng."
"Mày" — lần đầu tiên có người lớn nói với tôi bằng từ đó, trong một câu nói phủ nhận thẳng thừng cả con người tôi.
Tay tôi run nhẹ. Cắn ống hút — nhưng tôi không cầm ống hút nào. Tôi đứng im, nhìn vào mắt bà ta. Tôi muốn nói nhiều lắm. Muốn nói rằng tôi không mơ tưởng gì cả, rằng tôi và Lục Trình chỉ là bạn, rằng tôi không cần gia đình bà ta, rằng tôi có thể tự mình đứng vững. Nhưng cổ họng tôi nghẹn lại, không thốt ra lời.
Đúng lúc đó, một bóng người từ cuối hành lang lao đến.
"Mẹ!"
Lục Trình. Hắn chạy, tôi chưa bao giờ thấy hắn chạy vội như thế. Tóc hắn bay lộn xộn, áo sơ mi xộc xệch. Hắn đứng chắn trước tôi, che tôi khỏi tầm nhìn của mẹ hắn, như một bức tường sống.
"Mẹ làm gì ở đây?" Giọng hắn lạnh, nhưng có gì đó vỡ vụn trong đó.
"Mẹ đến thăm con." Bà ta nhìn hắn, nụ cười vẫn nguyên trên môi. "Cũng muốn gặp mặt cô bạn học này một chút."
"Đây không phải việc của bà." Lục Trình nắm chặt tay. "Con đã nói rồi. Đừng can thiệp vào chuyện của con."
"Chuyện của con?" Bà ta bật cười, giòn tan. "Con là con trai của mẹ. Mẹ có quyền biết con đang chơi với ai."
"Bà không có quyền gì cả!" Hắn hét lên, tiếng vang vọng khắp hành lang. Vài học sinh tò mò nhìn ra. "Bà không ở với con từ hồi con 8 tuổi. Bà không nuôi con. Bà không có quyền nói ai xứng hay không với con!"
"Lục Trình!" Mặt bà ta biến sắc, nụ cười tắt ngấm. "Con dám nói với mẹ như thế sao?"
"Con nói sự thật." Giọng hắn run lên. "Cả đời này bà chỉ coi con như công cụ. Một quân cờ để đấu với cha trong cuộc chiến gia sản. Nhưng con không phải quân cờ. Con là người. Lần này, con sẽ sống theo cách của con."
Không khí như đông đặc lại. Dưới ánh nắng chiều tà, tôi thấy mặt hắn tái nhợt, thái dương lấm tấm mồ hôi. Hắn run. Hắn đang run.
Tôi vươn tay, kéo nhẹ gấu áo hắn.
"Đừng." Tôi nói, giọng thấp đến nỗi chỉ có hắn nghe thấy. "Không đáng."
Hắn quay lại nhìn tôi. Ánh mắt hắn — lần đầu tiên tôi thấy trong đôi mắt đó có sự yếu đuối, như một đứa trẻ lạc đường giữa trời đông giá rét.
Mẹ hắn nhìn chúng tôi, khuôn mặt cứng đờ. Bà ta bật túi xách, lấy điện thoại, vừa quay đi vừa nói:
"Tối nay gặp mẹ ở nhà hàng Tứ Quý. Có chuyện cần nói." — rồi bà ta đi, gót giày gõ đều đều, không ngoảnh lại.
Hành lang vắng tanh. Vài tia nắng cuối ngày hắt qua ô cửa kính, vẽ lên sàn những vệt vàng nhạt. Lục Trình đứng đó, vai rũ xuống, tay vẫn nắm chặt. Hắn không nói gì, thở dốc, như vừa chạy một cuộc đua đường dài.
Tôi đứng bên cạnh, không dám chạm vào hắn. Nhưng tôi ở đó.
Một lúc lâu sau, hắn xoay người, nhìn tôi. Đôi mắt đen sâu thẳm, vành mắt hơi đỏ.
"Ở bên anh một lát, được không?"
Giọng hắn khàn, nhỏ, như cầu xin. Lần đầu tiên, tôi thấy Lục Trình — chủ tịch hội học sinh, con trai tập đoàn Lục Thị — bộc lộ một sự yếu đuối trần trụi như vậy.
Tôi gật đầu.
*
Chúng tôi không ra sân thượng, cũng không đến quán trà. Hắn dẫn tôi đến một gốc cây già ở góc khuất sân sau, gần nhà để xe. Một gốc bạch đàn cổ thụ, vỏ xù xì, rễ trồi lên mặt đất như những mạch máu già nua. Dưới gốc cây, có một băng ghế đá cũ, hoen rêu.
"Hồi nhỏ, anh hay trốn ra đây." Hắn ngồi xuống, ngửa mặt nhìn qua kẽ lá. "Bà nội đi dạo ở công viên cạnh trường, anh thì trèo tường vào đây, ngồi dưới gốc cây này đọc sách. Ở đây yên tĩnh, không ai tìm thấy."
Tôi ngồi xuống bên cạnh, cách hắn một khoảng. Không quá gần, không quá xa.
"Khi anh 8 tuổi," hắn nói, mắt nhìn vào khoảng không, "bố mẹ ly hôn. Họ tranh nhau quyền nuôi anh, nhưng thực ra là tranh nhau cổ phần công ty. Ai có anh, người đó có thêm phần trăm biểu quyết trong hội đồng quản trị. Cuối cùng tòa xử cho bố nuôi, vì bố có quan hệ tốt hơn với thẩm phán. Mẹ được thăm nom, nhưng bà chỉ đến vào những dịp lễ tết, mang quà đắt tiền, chụp ảnh đăng báo, rồi lại đi."
Hắn cười, một nụ cười chua chát.
"Cả hai đều không yêu anh. Họ yêu cái danh 'con trai tập đoàn Lục Thị'. Anh là một tấm thẻ bài, một biểu tượng địa vị. Khi anh lớn lên, bắt đầu có chính kiến, họ mới nhận ra rằng tấm thẻ bài này có thể tự đi. Và họ không thích điều đó."
"Mẹ anh..." Tôi ngập ngừng. "Bà ấy muốn gì?"
"Muốn anh đứng về phía bà trong cuộc chiến giành quyền thừa kế với cha." Hắn vân vê viền áo. "Cha anh cũng vậy. Cả hai đều muốn anh làm quân cờ cho họ. Nhưng anh không muốn."
"Em hiểu."
Hai chữ đó, tôi nói rất nhẹ. Nhưng hắn quay sang nhìn tôi, ánh mắt dò hỏi.
Em hiểu? Em hiểu thế nào?
"Mẹ em mất từ năm em 10 tuổi. Nhưng trước đó, bà luôn kỳ vọng em phải giỏi, phải ngoan, phải làm người này người kia." Tôi kể, giọng đều đều. "Em từng nghĩ mình là công cụ để mẹ tự hào. Nhưng sau khi mẹ mất, em mới thấy: không phải. Mẹ yêu em thật, chỉ là cách yêu đó đôi khi khiến em ngộp thở."
Tôi dừng lại, nhìn hắn.
"Nhưng ít nhất mẹ em có yêu em thật. Còn anh..." Tôi không nói hết câu.
Lục Trình im lặng. Một lúc lâu sau, hắn nói:
"Anh sẽ rời khỏi gia đình này." Giọng hắn chắc nịch, như một lời tuyên thệ. "Thi đỗ Thanh Hoa, anh sẽ tự do. Họ không thể dùng anh làm quân cờ nữa nếu anh không ở trong bàn cờ của họ."
Tôi không nói gì, chỉ đưa tay, đặt lên tay hắn. Lần này, tôi chủ động.
"Em ở đây, em sẽ chờ."
Hắn nhìn tay tôi, rồi nhìn tôi. Ánh mắt hắn lần đầu tiên không còn phòng bị. Như một cánh cửa vừa hé mở, để ánh sáng lọt vào.
Hắn không nói cảm ơn. Chúng tôi ngồi đó, dưới gốc cây già, im lặng. Những tán lá xào xạc trong gió chiều, tiếng ve râm ran từ đâu đó vọng lại. Bầu trời phía tây chuyển màu cam nhạt, rồi dần dần tối sẫm.
Gió đêm thổi qua, mát lành, mang theo mùi đất ẩm và cỏ non. Tôi ngồi bên cạnh Lục Trình, một đứa trẻ tổn thương như tôi, và tôi thấy mình không còn đơn độc.
Không phải vì hắn ở đó. Mà vì tôi đã chọn ở lại.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
