Chương 9/15 · Gió mùa hè thổi qua ký ức
Chương 9: Ánh sáng cuối đường hầm
Tác giả: Sâu Yêu
Kỳ thi học kỳ đến như một cơn gió mùa hạ bất chợt. Tôi ngồi trong phòng thi, nghe tiếng bút sột soạt trên giấy, cảm thấy lòng mình bình yên lạ.
Phòng thi số 3, dãy bàn cuối cùng. Nắng chiếu qua ô cửa sổ, rọi lên mặt bàn một vệt sáng vàng. Tôi cắn ống hút — lúc nào cũng vậy, mỗi khi hồi hộp — rồi đặt bút xuống, bắt đầu làm bài.
Mấy ngày trước đó, tôi đã cố tình làm sai vài câu dễ, nhưng lần này tôi không làm thế nữa. Tôi muốn xem, nếu tôi làm hết sức mình, kết quả sẽ ra sao. Không phải vì muốn chứng tỏ điều gì với ai. Chỉ là, sau buổi tối hôm ấy trên sân thượng, sau cây bút máy Lục Trình đưa, tôi cảm thấy mệt mỏi vì phải giấu mãi.
Bài thi kéo dài hai tiếng. Tôi viết liền mạch, không ngừng lại. Khi nộp bài, tôi nhìn lên bảng — còn mười phút. Vài bạn quanh tôi còn cắm cúi. Giám thị nhìn tôi, hơi ngạc nhiên.
*
Ngày công bố điểm, tin tôi đứng thứ hai toàn khối lan ra như một quả bom. Chỉ sau Lục Trình. Một người từng bị coi là học sinh trung bình, từng bị nghi ngờ gian lận, từng bị nói là kẻ học dốt bị đuổi về nước.
Lớp học im phăng phắc khi giáo viên đọc tên. Tôi cảm thấy ánh mắt của mọi người đổ dồn vào mình. Ánh mắt của Giang San San là thứ tôi chú ý nhất — nó không còn là sự khinh miệt hay ghen tị, mà là một thứ gì đó xa lạ, gần như hoang mang. Cô ta cúi đầu, không nói gì.
Lâm Vân Hy ngồi bên cạnh, kéo tay tôi, mắt sáng rực: "Mày giỏi thế!"
Tôi cười, không trả lời. Trong lòng có một cảm giác lạ, vừa nhẹ nhõm, vừa lo lắng. Giờ thì mọi người đã biết. Không còn đường lui nữa.
*
Sau kỳ thi, cuộc sống dần thay đổi. Tôi nhận được lời mời tham gia câu lạc bộ Toán của trường. Một nhóm nhỏ gồm những học sinh yêu thích môn này, họp vào chiều thứ năm hàng tuần ở phòng thí nghiệm tầng ba. Tôi đến, hơi ngại ngùng. Nhưng mọi người đón nhận tôi một cách tự nhiên, không có ánh mắt dò xét hay so đo.
Có một bạn nam tên Lưu Dương, hay nói đùa: "Có Tần Duy vào đội, năm nay giải quốc gia của bọn mình có hi vọng rồi."
Tôi chỉ cười, không dám nhận lời khen. Nhưng trong lòng, tôi bắt đầu tin rằng mình có thể làm được.
*
Chiều thứ bảy, tôi dạy kèm Toán cho Lâm Vân Hy ở thư viện. Cô ấy học chậm nhưng rất chăm chỉ. Nhìn cô ấy cắm cúi giải bài, tôi nhớ về mình những ngày đầu, cũng loay hoay với mớ công thức, cũng sợ sai, sợ người khác cười.
"Mày kiên nhẫn ghê," Vân Hy ngẩng lên, thở dài. "Tao mà là mày, chắc tao bỏ cuộc từ lâu rồi."
"Không sao," tôi nói. "Hiểu chậm một chút cũng được. Quan trọng là hiểu đúng."
Cô ấy nhìn tôi, mỉm cười. Nụ cười ấy làm tôi ấm lòng.
*
Buổi chiều cuối tuần, cha tôi đến thăm. Ông ít khi đến, công việc kinh doanh vất vả, nhưng lần này ông báo trước. Tôi đợi ở cổng trường, thấy ông từ xa, dáng người hơi gầy, tóc đã điểm bạc. Ông cầm một túi giấy, bên trong là hộp bánh ngọt tôi thích hồi nhỏ.
"Con khỏe không?" Ông hỏi, giọng ngập ngừng.
"Con khỏe. Cha vào nhà đi."
Tôi dẫn ông vào khu nhà trọ. Căn phòng nhỏ, nhưng tôi đã dọn dẹp sạch sẽ. Ông ngồi xuống ghế, nhìn quanh, rồi đặt túi giấy lên bàn. Một lúc sau, ông lấy từ trong cặp ra một cuốn sổ cũ, bìa đã ố vàng.
"Của mẹ con," ông nói, giọng trầm xuống. "Cha tìm thấy trong tủ đồ cũ. Con giữ đi."
Tôi cầm cuốn sổ, tay hơi run. Mẹ tôi mất khi tôi mười tuổi. Từ đó, tôi ít khi nhắc đến bà, nhưng nỗi nhớ chưa bao giờ nguôi. Tôi mở cuốn sổ, những trang giấy đã ngả màu, nét chữ của mẹ hiện ra, nghiêng nghiêng, đều đặn.
Tôi lật tìm, đọc những dòng cuối cùng. Mẹ viết:
"Hôm nay Duy con được điểm mười môn Toán. Nó cười tít mắt khoe với mẹ. Mẹ thấy lòng mình vui lạ. Hy vọng sau này con gái mẹ sẽ luôn can đảm, sống thật với chính mình. Dù có chuyện gì xảy ra, mẹ tin con sẽ vượt qua."
Nước mắt tôi rơi. Những giọt nước mắt đầu tiên sau bao năm tôi kìm nén. Tôi không kìm được, khóc nức nở, như một đứa trẻ. Cha tôi ngồi bên, không nói gì, chỉ đặt tay lên vai tôi, nhẹ nhàng.
"Mẹ con thương con lắm," ông nói, giọng nghẹn ngào.
Tôi gật đầu, lau nước mắt. Trong lòng, một nỗi đau đã nguôi ngoai bao năm bỗng trào dâng. Tôi hiểu ra: mình đã giấu tài năng không chỉ vì sợ bị cô lập, mà còn vì sợ phải đối diện với kỳ vọng của mẹ. Sợ rằng nếu mình giỏi, mẹ sẽ tự hào, sẽ hi vọng, và nỗi thất vọng khi mẹ không còn ở đó sẽ càng đau đớn hơn.
Nhưng mẹ đã mất. Tôi chỉ còn lại chính mình.
Tôi lau nước mắt, cầm cuốn sổ, nhìn cha: "Con sẽ giữ gìn nó."
Cha tôi gật đầu, mỉm cười. Nụ cười hiếm hoi của ông, nhưng ấm áp lạ.
*
Tối hôm đó, tôi ngồi một mình trong phòng, cuốn sổ của mẹ để trên bàn. Tôi lấy điện thoại, gọi cho Lục Trình.
"Alo?"
"Em không giấu nữa," tôi nói, giọng khàn khàn vì đã khóc nhiều.
Hắn im lặng một lúc. Rồi giọng hắn vang lên, trầm và ấm, như tiếng gió mùa hạ thổi qua kẽ lá:
"Anh biết. Và anh ủng hộ em."
Tôi cười. Nước mắt lại rơi, nhưng lần này, nó không còn mặn đắng nữa. Nó nhẹ, như cơn mưa mùa hạ vừa tạnh, để lại bầu trời trong vắt.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
