Chương 11/15 · Gió mùa hè thổi qua ký ức
Chương 11: Bí mật bị phơi bày
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi đang ngồi ở bàn cuối, vẽ nguệch ngoạc vài ký hiệu vào cuốn sổ tay, thì Lâm Vân Hy chạy vào lớp, mặt tái nhợt. Cô ấy đến bên tôi, thì thầm: "Tần Duy, ra đây một lát."
Tôi theo cô ấy ra hành lang. Vân Hy nhìn quanh rồi đưa tôi một tờ giấy gấp tư. Cô ấy nói: "Tớ tìm thấy cái này ở thư viện, trong cuốn sách cũ kê chân bàn. Nó... nó rơi ra từ ba lô của cậu hôm qua lúc dọn kệ."
Tôi mở tờ giấy. Tim tôi như ngừng đập. Đó là giấy chứng nhận giải Olympic Toán quốc tế. Tên tôi, in rõ ràng. Năm ngoái. Ở Mỹ.
"Tớ không biết cậu..." Vân Hy ngập ngừng. "Tớ không biết cậu giỏi thế. Và tớ cũng không biết... cậu đã giấu." Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt có gì đó phức tạp. "Nhưng tớ đã giấu nó đi, tớ không cho ai xem."
Tôi muốn nói cảm ơn, nhưng cổ họng tôi khô khốc. Tờ giấy nặng trịch trong tay. Bao nhiêu công sức giấu giếm, chỉ trong một phút đã tan tành.
"Đừng lo," Vân Hy nói. "Chỉ có tớ biết thôi. Tớ sẽ không nói với ai."
Nhưng cô ấy không cần phải nói. Tin đồn vẫn lan ra. Từ đâu đó, tôi không biết. Có thể một ai đó đã thấy Vân Hy cầm tờ giấy, có thể có camera trong thư viện. Chiều hôm đó, tin đã vòng quanh lớp: Tần Duy, học sinh chuyển từ Mỹ về, từng đạt giải Olympic Toán quốc tế. Tần Duy giả nghèo giả dốt.
Sáng hôm sau, tôi bước vào lớp, cả lớp nhìn tôi. Những ánh mắt tôi chưa từng thấy. Vừa ngưỡng mộ, vừa ghen tị, vừa tò mò, vừa nghi ngờ. Một nữ sinh hỏi lớn: "Ê Tần Duy, cậu có thật sự đoạt giải Olympic Toán không đấy?"
Tôi không trả lời. Tôi ngồi xuống, cắn ống hút.
Giang San San ngồi dãy trái, quay lại nhìn tôi, cười lạnh: "Giải Olympic đấy mọi người ơi. Mà sao phải về nước học? Ở Mỹ chắc là không có trường nào chịu nhận nhỉ?"
Cả lớp xì xào. Có tiếng cười khúc khích.
Ngày hôm đó trôi qua như một cơn ác mộng. Những câu hỏi dồn dập từ bạn cùng lớp. Ánh mắt dò xét. Những lời thì thầm khi tôi đi ngang. "Gian lận không đấy?" "Có khi mua giải ấy." "Đúng đấy, sao giàu có gì mà đi du học?"
Giang San San tung tin tôi từng gian lận ở Mỹ, bị đuổi về nước. Tôi không thể tin nổi. Cô ta đã xin lỗi tôi. Tôi đã nghĩ mọi chuyện đã qua. Nhưng cô ta vẫn vậy. Cô ta không thay đổi. Cô ta chỉ học cách nấp sau những lời nói ngọt ngào hơn.
Áp lực đè nặng. Tôi không muốn đi học nữa. Sáng hôm sau, tôi nằm trên giường, nhìn trần nhà tối om. Tôi không thể đối mặt với tất cả. Tôi tắt điện thoại.
Vân Hy gọi cửa. Tôi không mở. Cô ấy gõ mãi, rồi gọi qua khe cửa: "Tần Duy, mở cửa đi. Cậu có thể nói với tớ."
Tôi vẫn không mở.
Đến tối, tôi nghe tiếng gõ lách cách ngoài cửa sổ. Ai đó ném sỏi. Tôi mở cửa sổ, thấy Lục Trình đứng dưới lầu, áo trắng, mặt tái nhợt dưới ánh đèn đường.
"Em xuống đây." Hắn nói, giọng không cho phép từ chối.
Tôi xuống. Chúng tôi đứng ở góc khuất, nơi ánh đèn không chiếu tới. Hắn nhìn tôi, hồi lâu, rồi nói: "Anh biết hết rồi."
"Vậy thì sao?" Giọng tôi khản đặc. "Em đã cố giấu, em đã cố làm mọi thứ đúng, nhưng cái gì cần đến thì vẫn đến. Em không thể thoát khỏi quá khứ của mình."
Hắn không nói gì. Chỉ đưa tay lau má tôi. Tự lúc nào tôi đã khóc.
"Em không cần phải chứng minh gì cả." Hắn nói. "Chỉ cần em là em. Nếu họ không chấp nhận em vì em giỏi, đó là vấn đề của họ, không phải của em."
"Nhưng em mệt mỏi quá." Tôi dụi mắt. "Em đã giấu suốt một thời gian dài, chỉ mong được yên ổn. Nhưng họ không để em yên. Họ luôn tìm cách..."
"Anh biết." Hắn kéo tôi vào lòng. Tôi không khóc thành tiếng, chỉ để nước mắt thấm vào áo hắn. "Nhưng em đã từng nói với anh, em không giấu nữa. Vậy thì đừng giấu. Nói họ biết sự thật. Và để họ chấp nhận hoặc không. Dù thế nào, em vẫn là em."
Tôi ngước lên nhìn hắn. "Anh nghĩ em có thể làm được không?"
"Anh nghĩ em có thể làm được mọi thứ." Hắn cười nhẹ.
Sáng hôm sau, tôi đến trường. Khi vào lớp, tôi thấy mọi người nhìn tôi. Giang San San cười khẩy. Tôi bước lên bục giảng, trước khi giáo viên vào.
"Mọi người..." Giọng tôi run. Tôi hít sâu, nhìn về phía cuối lớp, nơi Lục Trình không có ở đó. Nhưng hắn ở trong lòng tôi. "Tớ muốn nói một điều."
Cả lớp im lặng. Kể cả Giang San San.
"Đúng, tớ từng đoạt giải Olympic Toán quốc tế. Ở Mỹ. Năm ngoái. Tớ không nói ra vì tớ sợ. Sợ bị cô lập, sợ bị đối xử khác. Và đúng như tớ nghĩ, khi mọi người biết, mọi người đã đối xử với tớ khác. Có người ghen tị, có người nghi ngờ, có người tung tin tớ gian lận." Tôi nhìn Giang San San, ánh mắt không né tránh. "Nhưng tớ không gian lận. Tớ không cần gian lận. Và tớ xin lỗi vì đã giấu. Nhưng đó không phải là tội. Đó là quyền của tớ."
Lớp học lặng im. Những giây phút đó dài như vô tận.
Lâm Vân Hy đứng dậy. Cô ấy vỗ tay. Tiếng vỗ tay của cô ấy vang lên giữa không gian yên tĩnh. Rồi Chu Minh, rồi vài bạn khác. Dần dần, nhiều người hơn. Không phải tất cả. Nhưng đủ để tôi thấy mình không cô đơn.
Giang San San nhìn quanh, mặt tái đi. Cô ta không vỗ tay.
Tôi bước xuống bục. Lâm Vân Hy chạy đến, ôm tôi: "Tớ xin lỗi, Tần Duy. Tớ lẽ ra phải nói với mọi người ngay từ đầu, nhưng tớ sợ cậu giận. Tớ xin lỗi vì đã không bảo vệ cậu tốt hơn."
Tôi ôm lại cô ấy. "Tớ không giận. Cậu đã giấu giúp tớ. Cậu là bạn tốt nhất tớ có."
Sau buổi học, tôi ngồi một mình ở bàn cuối, nhìn ra sân trường. Ánh nắng chiều rọi qua cửa sổ, vàng óng. Tôi mở cuốn sổ tay, viết: "Hôm nay, tôi đã nói thật. Và tôi vẫn còn đứng đây."
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
