Chương 13/15 · Gió mùa hè thổi qua ký ức
Chương 13: Chạy đua với thời gian
Tác giả: Sâu Yêu
Một năm sau.
Tôi ngồi ở bàn cuối, cạnh cửa sổ, nhưng lần này không phải để ẩn mình. Ánh nắng đầu thu chiếu vào, ấm áp. Tôi nhìn ra sân trường, thấy những hàng cây bắt đầu chuyển vàng. Mọi thứ vẫn quen thuộc, nhưng tôi đã khác.
Lâm Vân Hy ngồi bên cạnh, đưa tôi một hộp sữa. "Mày lo quá à?"
Tôi lắc đầu. "Không lo. Chỉ là... không quen."
Nó cười. "Dẹp đi. Mày làm được mà."
Kỳ thi Olympic Toán cấp quốc gia diễn ra vào tháng Mười. Trường cử tôi đi cùng ba bạn khác. Những ngày ôn luyện, tôi ngồi trong thư viện, viết đầy những trang giấy. Cảm giác giống như những ngày ở Mỹ, nhưng lần này tôi không phải giấu nữa.
Ngày thi, trời mưa lất phất. Tôi bước vào phòng thi, tim đập bình thường, không nhanh hơn. Đề thi khó, nhưng tôi đã làm quen với những bài toán như thế này từ rất lâu. Tôi viết, viết, cho đến khi hết giờ.
Ra khỏi phòng, trời tạnh mưa. Bầu trời trong xanh. Tôi hít một hơi thật sâu.
Một tuần sau, kết quả được công bố. Tôi đứng trước bảng tin, nhìn tên mình ở vị trí đầu tiên. Giải nhất quốc gia.
Vân Hy ôm tôi, khóc. "Mày giỏi quá!"
Tôi cười, nhưng nước mắt cũng rơi.
Trường tổ chức lễ vinh danh. Tôi đứng trên sân khấu, nhìn xuống những gương mặt quen thuộc. Vương lão sư gật đầu, mắt đỏ hoe. Chu Minh huýt sáo. Cả lớp vỗ tay. Tôi nhận ra, mình không còn đơn độc.
Giang San San đã chuyển đi từ đầu năm học. Nghe nói gia đình cô ta gặp biến cố, chuyển vào Nam. Tôi không biết cô ta có ổn không, nhưng tôi cũng không muốn nghĩ nhiều. Mỗi người đều có con đường riêng.
Lâm Vân Hy ôn thi sư phạm. Nó muốn làm giáo viên, dạy trẻ con. Tôi nói nó sẽ là giáo viên tốt. Nó cười, bảo: "Nhưng không giỏi bằng mày."
Tôi lắc đầu. "Mỗi người một vẻ, Vân Hy."
Thỉnh thoảng, Lục Trình nhắn tin. Toàn chuyện vặt vãnh: hôm nay ăn gì, thư viện có sách hay, anh vừa đỗ kỳ thi giữa kỳ. Hắn không bao giờ hỏi tôi có nhớ hắn không. Tôi cũng không hỏi. Nhưng những dòng tin nhắn ấy, đọc đi đọc lại, tôi thấy lòng ấm.
Tháng Ba, tôi nhận được thư tuyển thẳng vào Đại học Thanh Hoa. Học bổng toàn phần.
Tôi cầm tờ giấy, không khóc. Nhưng tay run. Tôi nhìn lên bàn học, thấy cuốn sổ Lục Trình để lại, cuốn nhật ký của mẹ. Tôi đặt tờ giấy cạnh hai cuốn sổ đó, như một sự sắp đặt.
Một buổi chiều, tôi về nhà, thấy một phong bì dưới khe cửa. Không có dấu bưu điện, không có tên người gửi. Chỉ có chữ viết tay trên phong bì: "Tần Duy".
Tôi mở ra. Bên trong là một lá thư ngắn, viết trên giấy kẻ ô ly:
"Em đã sẵn sàng chưa? Anh đang đợi em ở Thanh Hoa."
Không ký tên. Nhưng tôi biết đó là hắn.
Tôi cười. Nước mắt lại rơi. Lần này là nước mắt hạnh phúc.
Tôi lấy bút, viết lên một tờ giấy khác: "Em đang trên đường đến."
Tôi gấp tờ giấy, nhưng không gửi đi. Tôi biết hắn sẽ hiểu. Hắn luôn hiểu.
Tôi gấp lá thư lại, cất vào ngăn kéo. Hành trình phía trước đã rõ. Không còn mơ hồ, không còn sợ hãi. Tôi biết mình muốn gì, và tôi biết mình đang đi đâu.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
